Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 44
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:07
Tuy nói giá cả ở đây rẻ hơn rất nhiều so với bữa ăn ở tiệm cơm quốc doanh trong trí nhớ của nguyên chủ, song so với vật giá chung ngoài thị trường thì vẫn khá đắt, vả lại mùi vị cũng chẳng xuất sắc cho cam.
Chí ít thì cái món củ cải muối thái chỉ kia cô có thể xào giòn giòn sần sật hơn, còn nồi cháo ngũ cốc kia cô cũng đủ trình biến hóa cho ngon miệng hơn nhiều.
"Anh họ này, quanh đây có chỗ nào bán thức ăn không? Em muốn tự nấu cơm ở nhà."
Cô không có suất ăn riêng ở nhà ăn, nên lúc nào đi ăn cũng là lấy phần của Quý Hựu, trong lòng Ngụy Chiêu Chiêu dĩ nhiên cũng áy náy khôn nguôi.
Chỗ nào có khu nhà ở của gia thuộc thì chắc chắn sẽ có nơi giống như chợ b.úa. Ngụy Chiêu Chiêu thấy chuyện mua rau nấu cơm cũng chẳng to tát gì, hơn nữa nếu cô suôn sẻ trúng tuyển vào nhà ăn thì thực chất cũng chả lụi cụi nấu nướng được mấy ngày đâu.
Quý Hựu lườm Ngụy Chiêu Chiêu một cái, nhân tiện đ.á.n.h mắt lướt qua những ngón tay của cô.
Bàn tay trắng muốt như ngó sen không vương một vết chai sạn lao động, lòng bàn tay nhìn bé xíu và mềm mại, trông kiểu gì cũng không phải là người hay lam hay làm.
Anh rút lại ánh nhìn: "Nếu cô muốn ăn cơm nhà, cứ đợi tới lúc tôi rảnh rỗi hẵng hay."
"Hả?" Ngụy Chiêu Chiêu chưng hửng, thế này là ý gì đây? Cô muốn nấu cơm thì mắc mớ gì phải đợi anh rảnh?
Quý Hựu cũng chẳng buồn phân bua thêm, anh không hứa hẹn gì, chỉ âm thầm suy tính trong bụng khéo trưa mai là có thể được.
"Cô biết viết chữ không?"
Trước lúc Ngụy Chiêu Chiêu chuẩn bị rẽ vào khu gia thuộc, Quý Hựu bỗng dưng hỏi.
Ngụy Chiêu Chiêu đáp không chút do dự: "Có ạ!"
Kỹ năng này nguyên chủ cũng thạo, vì nguyên chủ dẫu sao cũng tốt nghiệp cấp ba cơ mà, khoan nói tới viết chữ, chắc khoản tính toán cũng chẳng thành vấn đề.
Quý Hựu cũng không nói gì thêm, anh gật đầu: "Vậy tôi đi trước đây."
Ngụy Chiêu Chiêu giơ tay vẫy vẫy, vô thức buông lời: "Về sớm nhé! Đừng tham việc quá kẻo mệt!"
Nói xong câu đó tim cô đập thịch một cái, cánh tay cũng khựng lại giữa không trung. Chút ngượng ngùng dâng lên, cô ráng hết sức rụt rè hạ dần cánh tay xuống mà không đ.á.n.h động tới ai.
Hai năm sau khi tốt nghiệp đại học, cô toàn thuê chung nhà với cô bạn thân. Cả hai gắn bó, cô gái kia đi làm sớm hơn Ngụy Chiêu Chiêu nên cô cũng quen mồm chào tạm biệt kiểu này.
Lúc đối diện với Quý Hựu, cô chưa kịp sửa miệng.
Chỉ là nhớ tới chuyện cũ trước lúc xuyên thư, Ngụy Chiêu Chiêu không khỏi chạnh lòng. Quãng thời gian ở trọ chung ấy là một trong những chuỗi ngày tự do tự tại hiếm hoi nhất trong cuộc đời cô.
Dẫu cho lúc ấy tiền bạc chẳng dư dả gì.
Quý Hựu liếc thấy nỗi hụt hẫng lộ rõ trên gương mặt Ngụy Chiêu Chiêu, anh hít sâu một hơi, không tiếp tục im lặng nữa mà cất giọng đầy bất lực: "Tôi sẽ cố gắng về sớm dẫn cô đi ăn cơm."
Bắt anh thốt ra cái câu "tôi sẽ về nhà sớm" quả thực quá làm khó Quý Hựu, thế nên anh cố tình lái câu chuyện sang vấn đề ăn uống.
Hình như lờ đi chuyện mặc định rằng đây là tổ ấm chung của hai người, nhà tuy dùng chung nhưng mối quan hệ chẳng cần phải thân thiết tới mức ấy.
Khổ nỗi anh lại chẳng thể ngoảnh mặt làm ngơ trước bộ dạng đáng thương của Ngụy Chiêu Chiêu.
Ngụy Chiêu Chiêu cũng thở phào nhẹ nhõm.
May mà anh không nghĩ ngợi sâu xa.
