Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 46
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:07
Ngụy Chiêu Chiêu cũng bớt căng thẳng phần nào, chân thành đáp lời: "Cháu ăn no rồi ạ, khẩu phần đầy đặn lắm! Cháu no căng cả bụng luôn!"
Một dì khác cười hỉ hả bước tới: "Tôi đã bảo làm sao mà chưa no được, tôi cố tình lấy cho cô phần cháo đặc đấy, ban đầu còn lo cô ăn không hết cơ! Ai ngờ ăn sạch sẽ! Lần sau ghé qua cứ nhằm thẳng quầy của dì mà tiến, dì đảm bảo lấy đủ cho cô!"
Ngụy Chiêu Chiêu mỉm cười: "Cháu cảm ơn dì, dì tốt bụng quá."
Thấy mấy dì lại tính nói sang chuyện khác, Ngụy Chiêu Chiêu vội vàng khai báo lý do tới đây: "Thực ra cháu tìm các dì là muốn hỏi xem tờ giấy dán ngoài kia có ghi tuyển người... cháu có thể làm thử được không ạ?"
Nói đoạn, Ngụy Chiêu Chiêu lại căng thẳng. Cứ hễ căng thẳng là người cô lại có chút nhút nhát, song cô vẫn cố vươn thẳng lưng ưỡn n.g.ự.c đứng ở đó, cốt để không ai nhìn ra.
Cô cũng muốn có thêm sự dũng cảm, nhưng hết cách, từ bé tới lớn toàn phải nhìn sắc mặt người khác mà làm việc, khí phách này chắc phải bồi dưỡng dần dần mới có được.
Có điều chí ít giờ cô đã dám nhìn thẳng vào người khác lúc nói chuyện chứ không vô thức tránh đi ánh mắt nữa.
Dì Lưu nghe qua cũng khá kinh ngạc, nhưng dì ấy thoăn thoắt liếc nhìn Ngụy Chiêu Chiêu một lượt là đủ hiểu trong lòng.
Trông không giống người chịu được khổ, cũng chả giống người biết nấu cơm.
Thế nhưng ngoài mặt dì vẫn uyển chuyển từ chối: "Chà, cô tới xin việc à? Nhưng chỗ chúng tôi toàn mấy bà thím có tuổi rồi, bọn thanh niên các cô nói chung sẽ không thích môi trường làm việc ở đây đâu."
Các dì khác cũng đinh ninh như thế, người trẻ vào làm là chuyện tốt, nhưng nếu không làm việc, sợ khổ sợ mệt thì thà đừng đến.
Ngụy Chiêu Chiêu hiểu ý của Dì Lưu, cô ngẫm nghĩ một chốc, khuôn mặt nhỏ nhắn cực kỳ nghiêm túc: "Có thể thích chứ ạ, các dì tốt thế này, sao lại không thích được? Lúc làm việc thì chăm chỉ làm, lúc rảnh rỗi thì mọi người trò chuyện với nhau, môi trường làm việc thế này thì ai mà chẳng thích!"
Dì Lưu nghe vậy liền nhìn Ngụy Chiêu Chiêu với ánh mắt đầy thâm ý, thầm nhủ cô bé này cũng thấu tình đạt lý đấy.
Nhưng chuyện công việc thì không phải cứ nói mấy lời bùi tai là xong, mấu chốt vẫn phải xem năng lực. Chỉ có điều người ta đã tới hỏi dò, cũng không tiện cự tuyệt thẳng thừng, thế là Dì Lưu bắt đầu nói ra các yêu cầu tuyển người: "Nếu đã thế thì tôi mạn phép hỏi cô vài câu."
Ngụy Chiêu Chiêu hít sâu một hơi, nhoẻn miệng cười: "Vâng ạ!"
Chỉ cần có hy vọng là được.
Dì Lưu cất giọng: "Làm việc ở nhà ăn thì dĩ nhiên phải nấu cơm, đó là điều kiện cơ bản nhất. Rồi đãi ngộ chỗ chúng tôi cũng không thấp, hơn nữa nói thế nào cũng là bát cơm sắt của nhà nước, nên ít ra cũng phải có chút văn hóa tối thiểu, ví dụ như biết đọc biết viết. Tiếp nữa! Chịu thương chịu khó là điều chắc chắn, phải biết làm việc, cô kham nổi không?"
Đoạn nói này của Dì Lưu chẳng hề nể nang chút nào, nhưng cũng không thể trách dì ấy. Luôn có những người không nghe hiểu lời hay ý dở, hơn nữa có những chuyện cứ nói thẳng từ đầu thì tốt hơn, khó nghe nhưng là sự thật.
Ngụy Chiêu Chiêu cũng thừa biết mình trông chân yếu tay mềm, nếu bảo cái gì cũng biết thì chắc chắn sẽ rất hão huyền.
Thế là cô lại mỉm cười: "Chuyện bếp núc cháu biết một chút, chữ nghĩa cháu cũng biết đọc. Thưa dì, cháu nghe nói từ lâu là công việc của các dì rất vất vả, cống hiến cho bộ đội cũng nhiều, thế nên cháu đã chuẩn bị tinh thần chịu khổ rồi mới tới đây ạ."
