Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình - Chương 81: Không Phải Tôi Chém Gió, Các Thím Thật Sự Đánh Không Lại Tôi Đâu

Cập nhật lúc: 09/01/2026 20:45

"Này!"

Đại đội trưởng gạt đám đông ra, xông vào, nhìn thấy hai bóng người đang quấn lấy nhau, ông gân cổ lên quát lớn:

"Hai người các cô đang làm cái gì vậy? Mau đứng dậy cho tôi!"

Lý Hân Nguyệt và Trương Kiều Kiều chẳng thèm để ý đến Đại đội trưởng.

Đại đội trưởng tức đến mức chỉ tay vào mấy bà thím đang đứng xem kịch vui bên cạnh, bảo họ lên giúp kéo hai người ra.

"Mấy bà, mau kéo hai người họ ra đi!"

Mấy bà thím xúm lại, lôi lôi kéo kéo mãi mới tách được hai người ra.

Vừa tách ra, mọi người nhìn thấy bộ dạng của hai người họ, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.

Tóc tai cả hai đều rối bù, từ cổ trở xuống toàn là những vết cào rướm m.á.u.

Duy chỉ có khuôn mặt của cả hai là vẫn lành lặn, chẳng bị làm sao cả.

Sau khi bị cưỡng ép tách ra, hai người vẫn trừng mắt nhìn nhau chằm chằm, nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt căm hận như hận không thể c.ắ.n đứt một miếng thịt của đối phương mới hả giận.

Đại đội trưởng nhìn thấy một trong hai người là Lý Hân Nguyệt... đầu ông muốn phình to ra.

Con bé Tống Nguyệt kia không gây chuyện nữa, thì giờ lại đến lượt cô ả này bắt đầu sao?

Đại đội trưởng sa sầm mặt mày: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"

Lý Hân Nguyệt gào lên, khóc nức nở: "Đại đội trưởng, bác phải làm chủ cho cháu, cái đồ không biết xấu hổ của thôn các bác, nó quyến rũ đối tượng của cháu!"

Trương Kiều Kiều tỏ vẻ tủi thân: "Đại đội trưởng, cháu không có quyến rũ đối tượng của cô ta, cháu chỉ muốn tìm hiểu yêu đương với thanh niên trí thức Triệu một cách bình thường, cháu không biết đồng chí Triệu đã có đối tượng."

Đại đội trưởng nhìn Trương Kiều Kiều: "..."

Thanh niên trí thức từ thành phố xuống có thể không biết Trương Kiều Kiều, nhưng ông là Đại đội trưởng chẳng lẽ lại không hiểu rõ tính nết của cô ta sao?

Đại đội trưởng cứ im lặng không nói gì, lẳng lặng nhìn Trương Kiều Kiều, nhìn đến mức Trương Kiều Kiều chột dạ, tự cúi gằm mặt xuống.

Đại đội không xử lý hai người ngay trước mặt mọi người mà gọi cả hai đi, giải quyết riêng.

Đại đội trưởng dẫn người đi rồi, người ghi công điểm không biết từ đâu chui ra bắt đầu hô hào:

"Giải tán, giải tán, mau tiếp tục làm việc đi."

"Còn không đi, lát nữa trừ công điểm bây giờ!"

Vừa nghe đến trừ công điểm, mọi người lập tức giải tán, nhanh ch.óng quay về tiếp tục làm việc không dám chậm trễ.

Tống Nguyệt quay lại chỗ làm việc.

Chủ đề bàn tán của mấy bà thím đã chuyển từ chuyện bát quái trong thôn sang trận đ.á.n.h nhau vừa rồi giữa Lý Hân Nguyệt và Trương Kiều Kiều.

Họ đang nói chuyện, không biết ai đột nhiên buông một câu:

"Thanh niên trí thức Tống, tôi nhớ cô thanh niên trí thức Lý đ.á.n.h nhau với Trương Kiều Kiều là cùng xuống nông thôn đợt này với cô mà? Sao cô không lên giúp đỡ một tay?"

Tống Nguyệt cầm liềm ngẩng đầu lên, quét mắt nhìn mấy bà thím đang nhìn về phía mình.

Có năm sáu bà thím, câu vừa rồi là ai nói cô cũng không biết.

Tống Nguyệt hỏi: "Vừa rồi là ai nói chuyện với tôi thế?"

Một bà thím dáng người thấp béo lên tiếng: "Là tôi."

Tống Nguyệt cười nhạt: "Tôi không lên giúp, là vì các thím cũng đâu có lên giúp Trương Kiều Kiều. Nếu các thím xông lên giúp Trương Kiều Kiều, tôi chắc chắn sẽ là người đầu tiên xông lên giúp thanh niên trí thức Lý."

"Không phải tôi c.h.é.m gió đâu, nếu mấy thím vừa rồi thật sự xông lên, tôi cũng xông lên, thì các thím thật sự đ.á.n.h không lại tôi đâu."

Tống Nguyệt vừa nói vừa lắc lắc nắm đ.ấ.m: "Nếu các thím không tin, có muốn thử xem không?"

Mấy bà thím đâu dám thử.

Hung danh của Tống Nguyệt họ đều đã nghe qua... hai hôm trước còn đ.á.n.h tên lưu manh Lý Hồng Quân trong thôn đến mức nằm liệt dưới đất bò không dậy nổi.

Đánh như thế thì phải tàn nhẫn đến mức nào?

Có bà thím cười híp mắt xua tay: "Thanh niên trí thức Tống, đ.á.n.h nhau mất hòa khí lắm, còn bị trừ công điểm nữa."

Mấy bà thím nói xong cũng không dám nhìn Tống Nguyệt nữa, cúi đầu cắm cúi làm việc.

Họ vừa cắt cỏ vừa trò chuyện: "Mau làm đi, chỗ này khai hoang xong, ngày mai sợ là lại phải đi trỉa ngô giống."

"Không phải là đi cấy lúa sao?"

"Mạ chưa được, nghe nói phải mấy ngày nữa."

"Trồng ngô nhẹ nhàng hơn cấy lúa."

"Cấy lúa thì cũng còn tùy..."

Mấy bà thím cứ thế lảng sang chuyện khác như không có gì xảy ra.

Tống Nguyệt tiếp tục làm việc.

Thời gian trôi qua nhanh ch.óng.

Tiếng chuông tan làm vang lên.

Tống Nguyệt đứng dậy, cất bước đi ngay, trả nông cụ rồi về điểm thanh niên trí thức.

Trên đường về gặp phải Lưu Vi.

Lưu Vi nhìn thấy cô, sắc mặt thay đổi, quay lưng đứng im tại chỗ, để mặc cô đi qua.

Tống Nguyệt cũng chẳng thèm để ý đến Lưu Vi, đi thẳng về điểm thanh niên trí thức.

Về đến phòng nghỉ ngơi một lát rồi nấu cơm.

Cơm nước đều là đồ thừa buổi trưa.

Buổi tối không nấu riêng nữa.

Lấy cơm nguội ra, làm món cơm rang trứng, rồi hâm nóng lại chỗ thịt kho tàu còn thừa buổi trưa là xong.

Tống Nguyệt bưng nồi ra ngoài, thấy Lưu Vi đang ngồi trong sân.

Lưu Vi thấy Tống Nguyệt từ trong phòng đi ra, lúc này mới đứng dậy đi vào phòng.

Điểm thanh niên trí thức hôm nay có vẻ hơi quá yên tĩnh.

Nhóm thanh niên trí thức cũ không biết đã đi đâu rồi.

Tống Nguyệt ăn tối xong xuôi vẫn chưa thấy họ về.

Còn cả ba người Lâm Hòa, Lý Hân Nguyệt, Triệu T.ử Duệ cũng không thấy đâu.

Ba người này không có mặt, Tống Nguyệt đại khái có thể đoán được họ đi đâu.

Chắc là vì vết thương trên cổ Lý Hân Nguyệt nên đi trạm y tế công xã băng bó rồi.

Lý Hân Nguyệt gọi Triệu T.ử Duệ, Triệu T.ử Duệ sợ mình lo không xuể nên chắc lại gọi cả Lâm Hòa đi cùng.

Tuy rằng trước đó có chút không vui vẻ, nhưng bạn bè bị thương thì vẫn sẽ ra tay giúp đỡ.

Tất nhiên.

Những chuyện này không liên quan gì đến Tống Nguyệt cô.

Đun nước tắm rửa.

Nước không đủ, phải đi gánh nước.

Tống Nguyệt cầm thùng nước và đòn gánh đi ra ngoài gánh nước.

Lúc đi gánh nước, cô cố ý đi vòng một chút, vòng qua chỗ đang xây nhà để xem thử.

Lý Tam đang dẫn người ra sức đào móng.

Móng nhà đã đào được hơn một nửa, ước chừng ngày kia là có thể đào xong toàn bộ.

Nhìn qua một cái.

Tống Nguyệt quay người đi gánh nước.

Trên đường gánh nước về thì gặp nhóm thanh niên trí thức cũ.

Nhóm thanh niên trí thức cũ mặt mày hớn hở, nói cười vui vẻ đi về phía điểm thanh niên trí thức.

Tống Nguyệt nhìn lướt qua, quần áo trên người họ cơ bản đều có dấu vết bị nước làm ướt.

Cộng thêm cái giỏ tre trên tay Lý Đào.

Ừm.

Đi xuống sông bắt cá rồi, xem ra là bắt được.

Đám người đang hưng phấn nhìn thấy Tống Nguyệt đang gánh nước thì sững lại một chút.

Trần Học Quân phản ứng lại, vội vàng bước lên: "Thanh niên trí thức Tống, đưa đây, nước đưa tôi, để tôi gánh giúp cô."

"Không cần."

Tống Nguyệt trả lời, gánh nước đi thẳng, hoàn toàn không cho Trần Học Quân cơ hội động tay.

Gánh nước về đến điểm thanh niên trí thức.

Tống Nguyệt đun nước tắm.

Nhóm thanh niên trí thức cũ về đến nơi, đổ cá bắt được ra, xúm lại làm cá, chuẩn bị nấu cơm tối.

Bên phía thanh niên trí thức cũ không khí hòa thuận vui vẻ.

Bên phía thanh niên trí thức mới thì vắng vẻ, chẳng có động tĩnh gì.

Tống Nguyệt nhóm lửa, ngẩng đầu nhìn sắc trời, trời đã dần tối.

Lúc nước sắp sôi.

Cô đứng dậy về phòng, đi tới cửa thì mở miệng: "Lưu..."

Vừa thốt ra một chữ.

Lưu Vi như bị dọa giật mình, quay phắt đầu lại nhìn cô.

Tống Nguyệt nhận ra có chút không đúng, đi vào nhìn ngó xung quanh, không thấy gì lạ.

Ánh mắt cô rơi trên người Lưu Vi, ngoài vẻ sợ hãi ra thì cũng không có biểu hiện gì khác thường, ánh mắt cô dừng lại ở bàn tay Lưu Vi đang giấu sau lưng.

Lưu Vi đưa tay ra, xòe tay, nói với cô: "Đây là kẹo sô-cô-la Hân Nguyệt cho tôi, thanh niên trí thức Tống cô có muốn ăn không?"

"Không ăn." Tống Nguyệt nói, "Mời thanh niên trí thức Lưu ra sân ngồi một lát, tôi muốn tắm rửa."

"Được."

Lưu Vi gật đầu, đứng dậy đi ra ngoài.

Tống Nguyệt đặt chậu tắm xong xuôi, ra ngoài xách nước nóng.

Vừa múc nước nóng xong.

Bên ngoài sân điểm thanh niên trí thức vang lên tiếng gầm giận dữ: "Triệu T.ử Duệ, cút ra đây cho bà!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình - Chương 81: Chương 81: Không Phải Tôi Chém Gió, Các Thím Thật Sự Đánh Không Lại Tôi Đâu | MonkeyD