Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình - Chương 88: Rắn Có Độc

Cập nhật lúc: 09/01/2026 20:47

Tống Nguyệt vứt bó củi đang vác trên vai xuống, nhanh ch.óng cúi người.

Cô nhanh tay lẹ mắt, một tay tóm c.h.ặ.t lấy con rắn đang quấn trên bắp chân, giật mạnh ra.

Lục Hoài nghe thấy tiếng động, quay đầu nhìn lại, thấy trong tay Tống Nguyệt đang cầm một con rắn!!!

Vân Lãm Nguyệt gân cổ lên hét toáng: "Rắn!"

"Rắn!"

"Anh Lục, rắn!"

Lục Hoài nhanh ch.óng thả Vân Lãm Nguyệt xuống: "Lãm Nguyệt, anh thả em xuống, em đứng cho vững."

"Vâng."

Vân Lãm Nguyệt tiếp đất.

Lục Hoài lập tức lao đến trước mặt Tống Nguyệt, đưa tay định giật lấy.

Tống Nguyệt lên tiếng: "Anh đừng động vào, rắn này có độc."

Động tác của Lục Hoài khựng lại.

Tống Nguyệt liếc nhìn sang bên cạnh: "Kia có hòn đá, anh nhặt giúp tôi."

Lục Hoài nhìn theo hướng mắt Tống Nguyệt, lập tức nhặt hòn đá mang tới.

Tống Nguyệt ngồi xổm xuống, đưa tay về phía Lục Hoài: "Đưa đá cho tôi."

Lục Hoài đưa hòn đá qua.

Tống Nguyệt nhận lấy, tay giữ c.h.ặ.t con rắn, dùng đá đập mạnh vào đầu rắn, đập liên tiếp mấy cái.

Con rắn chầu trời.

Tống Nguyệt vứt rắn, vứt đá, ngồi phịch xuống đất, vén ống quần lên, nghiêng chân xem xét.

Phía sau bắp chân có một cặp dấu răng khá lớn và sâu rõ ràng, đang rỉ m.á.u.

Đồng t.ử Lục Hoài co rút: "Bị c.ắ.n rồi?"

"Ừ."

Tống Nguyệt đáp, lấy sợi dây thừng lúc trước ra, nhanh ch.óng buộc garô ở khớp phía trên vết thương.

Lúc buộc dây, Lục Hoài đột nhiên quỳ xuống trước mặt cô, ôm lấy bắp chân cô, cúi người xuống.

Tống Nguyệt liếc mắt nhìn thấu suy nghĩ của Lục Hoài, nhanh tay lẹ mắt một tay ấn lên đầu Lục Hoài, ngăn cản động tác của anh: "Đừng hút, tôi có cách tốt hơn."

"Dùng miệng hút độc ra, anh cũng sẽ bị trúng độc."

"Anh trúng độc rồi lát nữa không ai cõng tôi ra ngoài, không ra được, độc phát tác, tôi sẽ c.h.ế.t ở đây thật đấy."

Lục Hoài nhìn Tống Nguyệt, đáy mắt tụ lại cảm xúc khác thường: "Cách gì?"

Tống Nguyệt lấy ngân châm từ trong túi ra, nhanh ch.óng châm xuống, chọc rách da xung quanh vết thương.

Lục Hoài mặt mày căng thẳng nhìn động tác của Tống Nguyệt.

Vân Lãm Nguyệt đứng một bên, nhìn cảnh này, nước mắt như những hạt châu đứt dây tí tách rơi xuống.

Cô bé hai tay bịt miệng, sợ phát ra một chút âm thanh ảnh hưởng đến động tác của Tống Nguyệt.

Chính vì cô bé... chị Tống mới bị rắn c.ắ.n...

Cô bé không thể phát ra tiếng động làm phiền thêm nữa.

Trái ngược với sự lo lắng u ám của Lục Hoài, sự sợ hãi của Vân Lãm Nguyệt.

Tống Nguyệt không có phản ứng gì lớn, thần sắc thản nhiên, ngay cả lông mày cũng không nhíu một cái.

Một phút sau.

Tống Nguyệt thu châm, nói với Lục Hoài: "Đồng chí Lục, phải phiền anh giúp tôi nặn m.á.u."

"Ừ." Lục Hoài trước khi ra tay nói, "Không chịu được thì kêu lên."

Tống Nguyệt: "Ừ."

Lục Hoài ra tay, dùng sức nặn ép vết thương, m.á.u trào ra, chảy dọc theo bắp chân.

Tống Nguyệt c.ắ.n răng, không rên một tiếng.

Cho đến khi màu m.á.u từ đỏ thẫm chuyển sang đỏ tươi.

Tống Nguyệt lên tiếng: "Được rồi."

"Phiền đồng chí Lục cầm con rắn theo, lát nữa bên bệnh viện có thể tìm được huyết thanh tương ứng ngay lập tức."

"Sau đó, phải phiền đồng chí Lục cõng tôi ra ngoài rồi."

"Không phiền." Lục Hoài cầm lấy con rắn, lập tức ngồi xổm xuống trước mặt Tống Nguyệt, "Lên đi."

Tính mạng quan trọng, Tống Nguyệt nằm thẳng lên lưng Lục Hoài, hai tay ấn lên vai anh.

Lục Hoài đứng dậy.

Tống Nguyệt lúc này mới nhớ tới Vân Lãm Nguyệt: "Lãm Nguyệt em..."

Vân Lãm Nguyệt lập tức ngắt lời Tống Nguyệt: "Chị Tống, em đi được, chân em không đau nữa."

"Em đi cho chị xem."

Vân Lãm Nguyệt nói đi là đi, bước chân ít nhiều có chút không tự nhiên.

Tống Nguyệt mở miệng muốn nói gì đó.

Lục Hoài cõng cô đi ra ngoài, lên tiếng: "Bây giờ người cô nên lo lắng không phải là Lãm Nguyệt, mà là chính cô."

"Lúc đến tôi đã bảo Chu Dã đi tìm Đại đội trưởng, nhờ Đại đội trưởng ra mặt bảo người trong thôn đến giúp tìm Lãm Nguyệt."

"Lúc này chắc mọi người cũng đến đông đủ rồi."

Lục Hoài vừa dứt lời.

Phía trước truyền đến tiếng gọi: "Lãm Nguyệt!"

"Vân Lãm Nguyệt!"

"Vân Lãm Nguyệt!"

Vân?

Người Tống Nguyệt cứng đờ, Lãm Nguyệt không phải họ Lan sao? Sao lại thành họ Vân rồi?

Lục Hoài cảm nhận rõ ràng sự khác thường của người trên lưng: "Sao thế? Chỗ nào không thoải mái à?"

Vân Lãm Nguyệt nghe thấy tiếng gọi, gân cổ lên đáp lại: "Em ở đây!"

"Em ở đây!"

"Lãm Nguyệt ở đây!"

Chu Dã, Bí thư chi bộ, người nhà họ Vân cùng người trong thôn tìm kiếm suốt dọc đường nghe thấy tiếng, trong lòng mừng rỡ.

Đám đông vội vàng lao về phía âm thanh truyền đến.

Đám đông đen kịt lao tới, người đầu tiên nhìn thấy là Lục Hoài.

Người thứ hai nhìn thấy là Lục Hoài đang cõng một người.

Người thứ ba nhìn rõ người Lục Hoài cõng là Tống Nguyệt, thanh niên trí thức Tống!

Người thứ tư mới nhìn thấy... Vân Lãm Nguyệt!

Vân Lãm Nguyệt gân cổ lên hét: "Bác Đại đội trưởng, bác mau đi báo cho ông đ.á.n.h xe bò, chị Tống cứu cháu xong bị rắn c.ắ.n rồi."

"Con rắn đó có độc."

Lời Vân Lãm Nguyệt vừa thốt ra.

Mọi người ồ lên: "Hả?"

"Bị rắn độc c.ắ.n?"

"Rắn gì thế!"

Người nhà họ Vân vừa nghe Tống Nguyệt bị rắn c.ắ.n, ngẩn người, trong lòng không khỏi lo lắng.

Vân Hành Chi, Lan Văn Tuệ vội vàng chạy tới ôm lấy Vân Lãm Nguyệt.

Lục Hoài cõng Tống Nguyệt đi qua, trên tay xách con rắn kia.

Người tinh mắt trong thôn liếc một cái nhận ra ngay thân phận con rắn, lập tức la toáng lên: "Ôi chao!"

"Đây chẳng phải là rắn lục cườm sao?"

"Con này có độc! Thật sự có độc!"

Có người sợ hãi lập tức nói: "Mau đưa đến bệnh viện đi!"

Lại có người buông một câu: "Sao lại phải đưa đến bệnh viện? Thanh niên trí thức Tống không phải biết y thuật sao? Cô ấy tự xem chẳng phải được rồi sao?"

"Mày bị ngu à? Bị bệnh là bị bệnh, bị rắn c.ắ.n lại là chuyện khác!"

"Phải đến bệnh viện tiêm, tiêm cái gì đó mới được."

Đại đội trưởng có chút ngơ ngác, sao cảm giác con bé Tống Nguyệt này ngày nào cũng gặp phải mấy chuyện không đâu?

Cứu người, cũng có thể bị rắn c.ắ.n!

Xui xẻo thật.

Đại đội trưởng đau lòng nhìn Tống Nguyệt.

Bên phía Tống Nguyệt, vết thương đau như bị d.a.o cứa, không muốn nói chuyện.

Tiếng bàn tán xung quanh lọt vào tai cô, trong lòng là nỗi phiền muộn không nói nên lời.

Bí thư chi bộ nói với Lục Hoài: "Đồng chí Lục cậu đi theo tôi!"

Lục Hoài đi về phía Bí thư chi bộ.

Bí thư nhìn Đại đội trưởng Lý Kiến Bình một cái: "Lý Kiến Bình, ông sắp xếp những việc đã bàn trước đó cho tốt, tôi và đồng chí Lục, thanh niên trí thức Tống đi một chuyến."

Đại đội trưởng gật đầu: "Biết rồi, Bí thư."

Bí thư lại nói với Lục Hoài: "Đồng chí Lục, đi theo tôi, máy cày ở ngay bên ngoài không xa."

Bí thư dẫn đường phía trước.

Lục Hoài cõng Tống Nguyệt theo sát phía sau.

Đám đông ở lại tại chỗ, nhìn hai người chạy nhanh rời đi.

Lục Hoài, Bí thư hai người vừa ra khỏi rừng cây, thì gặp nhóm thanh niên trí thức đến muộn.

Các thanh niên trí thức nhìn thấy Bí thư và người có thành phần không tốt cùng đi ra, đều sững lại một chút.

Lại thấy Tống Nguyệt được người có thành phần không tốt kia cõng.

Sắc mặt các thanh niên trí thức đều thay đổi, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, sắc mặt ít nhiều có chút khó coi.

Người của điểm thanh niên trí thức dính dáng đến người có thành phần không tốt, nhỡ đâu ảnh hưởng đến danh tiếng thanh niên trí thức của bọn họ thì làm thế nào?

Lục Hoài, Bí thư không nhìn nhóm thanh niên trí thức, trực tiếp vòng qua, rảo bước đi về phía trước.

Lâm Hòa phản ứng lại đầu tiên, nhận ra điều không ổn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình - Chương 88: Chương 88: Rắn Có Độc | MonkeyD