Thập Niên 70 Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 121
Cập nhật lúc: 27/03/2026 04:02
Ngay khi Kiều Tiểu Đệ tưởng rằng sắp kết thúc, chỉ thấy chị hai cậu một tay cầm cá nhỏ chiên giòn sau đó dùng ớt xanh xào, tay kia đỡ một cái đĩa lớn, trong đĩa đặt sáu cái bánh bao!
Ninh Du thầm nghĩ, may mà vì muốn để lại mấy cái bánh bao đến sáng mai làm bữa sáng mà mua nhiều, bây giờ vừa vặn đủ.
Kiều Tiểu Đệ khiếp sợ: "Anh rể à, không cần thiết nhiều món như vậy, đều giống như ăn tết rồi."
Kiều Minh Minh gọi cậu ngồi xuống: "Cũng không phải vì em tới mà làm nhiều, thịt heo chiên giòn và cá nhỏ, ồ còn có bánh bao, vốn là anh rể em đóng gói từ tiệm cơm quốc doanh về."
Cô đ.á.n.h giá Kiều Tiểu Đệ từ trên xuống dưới vài lần, lần nữa nói: "Em thật sự quá gầy, chị nhớ trước khi chị đi em còn chưa gầy như vậy."
Ninh Du bỏ cơm khoai lang xuống, phát đũa thìa nói: "Tiểu Đệ tuổi này đang tuổi lớn, cộng thêm cậu ấy dậy thì muộn, mấy tháng này lại đúng dịp tốt nghiệp, mới gầy quá mức chút."
Anh xới một bát cơm khoai lang đầy có ngọn đặt trước mặt Kiều Tiểu Đệ, ôm lấy Chương Chương trong lòng Kiều Tiểu Đệ qua: "Tiểu Đệ cậu ăn trước đi, cô nương tham ăn này cũng muốn ăn rồi, tôi đút cho con bé."
Kiều Minh Minh đặt sữa bột đã pha lên bàn, Chương Chương lập tức đứng lên, hưng phấn khoa tay múa chân cười khanh khách.
"A a a"
Con bé chỉ vào bình sữa của mình ra sức kêu không ngừng, đứng trên đùi cha nó nhảy a nhảy.
Hành Hành bưng bát lè lưỡi, nói với cậu út: "Em gái là con quỷ nhỏ tham ăn, thích uống sữa thì cũng thôi đi, bột gạo và lòng đỏ trứng khó ăn muốn c.h.ế.t em ấy cũng thích ăn đấy."
Đúng vậy, Ninh Tiểu Muội bắt đầu ăn dặm rồi.
Kiều Minh Minh và Ninh Du mỗi lần làm đồ ăn dặm lượng đều rất ít, một cái lòng đỏ trứng chỉ dùng một phần tư, còn lại thì canh chuẩn cơ hội một phát nhét vào miệng Hành Hành.
Đứa nhỏ này cực kỳ không thích ăn lòng đỏ trứng, bị nhét mấy lần thì học khôn rồi, nhìn thấy hai người làm đồ ăn dặm là trốn thật xa, sau đó ngậm c.h.ặ.t miệng quyết không mở ra.
Bột gạo cậu bé cũng không thích, lần đầu tiên ăn nhăn cái mặt bánh bao nuốt xuống, từ đó về sau ánh mắt nhìn em gái đều ẩn ẩn lộ ra vài tia khâm phục.
Người tài, khó ăn như vậy mà còn thích ăn.
Kiều Tiểu Đệ cũng không nói chuyện, chỉ cười mãi.
Cậu bưng bát ăn cơm từng miếng lớn, cơm nước rất thơm, nương theo gió đêm hè mang chút hơi nóng, trái tim d.a.o động bỗng nhiên an định.
Chín giờ tối.
Kiều Tiểu Đệ lo lắng về muộn đ.á.n.h thức người khác, vội vàng chạy một mạch về viện thanh niên trí thức.
Lúc này các thanh niên trí thức mới đến đang tắm rửa, mà trong sân ngồi rất nhiều người, anh một câu tôi một câu nói chuyện.
Hạng Kỳ thấy cậu đến đứng dậy cười nói: "Kiều Vi Gia đúng không, cậu thế nào rồi, trong phòng có cơm cậu đi lót dạ chút."
Kiều Tiểu Đệ cười cười: "Được, bụng tôi cũng không khó chịu nữa."
Cậu con trai tuổi này cho cậu bao nhiêu đồ dường như đều có thể ăn hết, lúc này ăn thêm hai củ khoai lang nữa cũng không thành vấn đề.
Ăn xong, cậu sắp xếp hành lý và tắm rửa.
Các thanh niên trí thức ngồi trong sân nói chuyện trên trời dưới đất, cống hiến ra hạt dưa làm từ hạt bí đỏ tích cóp một năm, lại pha cốc trà rừng đắng nghét hái trên núi, đây chính là một buổi tiệc chào mừng.
Tiệc chào mừng kéo dài đến mười một giờ đêm mới kết thúc, mặt trăng trên trời xuất hiện rồi lại ẩn đi, rất nhiều người đỏ mắt trở về phòng.
Kiều Tiểu Đệ nghĩ, đây càng giống như một buổi tiệc phát tiết cảm xúc.
Cậu chỉ biết mình bây giờ đối với cuộc sống tương lai tràn đầy mong đợi, nhưng cũng nhịn không được đi nghĩ hai năm nữa liệu cậu có cũng như vậy không.
Chắc là sẽ không đâu, cậu nằm trên giường nghĩ.
Tương lai về thành là lúc nào nhỉ?
Có thể cùng gia đình chị hai về thành không?
Bóng trăng trùng điệp, ngày đầu tiên Kiều Tiểu Đệ đến thôn Thượng Dương cứ thế trôi qua.
—
"Ăn chưa?"
"Ăn rồi."
"Xem chưa?"
"Xem rồi."
Đây là đối thoại gần đây thường xảy ra trong thôn, hầu như các xã viên gặp mặt là hỏi, hỏi xong là cười.
Tại sao?
Bởi vì hoa màu trong ruộng so với những năm trước rõ ràng khác biệt rất lớn!
Lúa nước tháng bảy tháng tám nhanh ch.óng sinh trưởng, hầu như là cách mấy ngày là có thể thấy nó thay đổi một dáng vẻ khác. Giai đoạn này là thời kỳ mấu chốt hình thành sản lượng lúa nước, các xã viên hận không thể trong ruộng một cọng cỏ dại cũng không có, thậm chí muốn dựng cái chòi gỗ ở ngoài ruộng để canh giữ!
Người trong thôn bị đại đội trưởng sắp xếp rõ ràng rành mạch, mười người đi lò gạch, mười lăm người đi rừng du trà, những người khác đều phân bố ở đầu ruộng góc đồng, dù sao thì không có người nào rảnh rỗi.
Sau khi Kiều Tiểu Đệ tới Ninh Du yên tâm hơn nhiều, cô dẫn theo Kiều Tiểu Đệ chạy ngược chạy xuôi, lúc thì đi rừng du trà lúc thì đi Long Hổ Quật.
Nghe chị hai nói cái gì mà quy hoạch sản nghiệp trong vòng hai năm đi ra khỏi huyện, trong vòng ba năm đi ra khỏi thành phố, cuối cùng đi lên Quảng Giao Hội, Kiều Tiểu Đệ từ lúc mới bắt đầu ngơ ngác đến sau này dần dần cũng sinh ra hào tình tráng chí.
Cậu vốn không phải người ngốc, vừa lanh lợi lại có chí tiến thủ, tự nhiên nhìn ra trong đó có triển vọng lớn!
"Chị hai, vậy chúng ta làm thế nào mới có thể lên Quảng Giao Hội?"
Trưa hôm nay, hai chị em từ trên núi xuống, Kiều Minh Minh đang ừng ực ừng ực uống nước, Kiều Tiểu Đệ ánh mắt sáng rực hỏi.
"Phụt, khụ khụ khụ"
Nước trong miệng Kiều Minh Minh suýt chút nữa thì phun ra.
Trời ơi em trai thân yêu của tôi, phiền cậu nhận rõ hiện trạng trước đã, chúng ta năm ngoái mới khởi bước, năm nay chỉ bàn được việc làm ăn của hai huyện thành thôi đó.
Cậu hỏi tôi làm sao có thể đi Quảng Giao Hội, tôi thật sự không biết.
Nghĩ xem, Quảng Giao Hội cũng sẽ không để cho cậu một sản phẩm chỉ loanh quanh trong huyện đi đâu đúng không, luôn phải bán đến thành phố và ngoài tỉnh rồi hãy nói.
Kiều Minh Minh thở dài, quy hoạch rất tốt đẹp, nhưng thực tiễn thì thật sự khó khăn trùng trùng.
Đặc biệt là cô hành động không tự do, nếu không cô cũng muốn xắn tay áo chạy đến thành phố.
