Thập Niên 70 Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 156
Cập nhật lúc: 27/03/2026 18:04
Ninh Du thề thốt: “Sẽ không, em trời sinh da đã trắng. Hơn nữa anh năm ngoái chẳng phải cũng trắng lại rồi sao?”
Kiều Minh Minh nức nở, tuy nhiên đau lòng xong còn phải ra ruộng tiếp tục làm việc.
Mấy ngày gần đây thời tiết nóng bức lạ thường, dường như nắng quái đến rồi.
Hạt du trà trên núi đã hái gần xong, từng sọt từng sọt hạt du trà được vận chuyển xuống núi, sau đó đặt trên đồng ruộng phơi nắng.
Trong ruộng một mảng lớn lúa đều đã bị gặt, chỉ để lại từng đoạn gốc rạ.
Đè gốc rạ cho bằng, sau đó trải chiếu trúc lên.
Chiếu trúc ở đây không phải chiếu trúc dùng trên giường, chiếu trúc đan vô cùng lớn, chuyên dùng để phơi đồ, trong thôn gọi nó là nong phơi.
Hạt gạo được tuốt ra có thể đặt trên nong phơi này phơi, hạt du trà thì đặt trên một cái nong phơi khác phơi.
Từng tấm nong phơi không chỉ bày đầy sân phơi thóc, thậm chí còn bày đầy một mảnh ruộng ánh sáng đặc biệt tốt.
Hơi thở được mùa ập vào mặt.
Sau khi trải qua thu hoạch vụ thu dài đến hơn nửa tháng, người trong thôn đều thở phào nhẹ nhõm một hơi lớn.
Tuy nhiên Kiều Minh Minh vẫn chưa được.
Bởi vì hạt du trà đã hái và phơi nắng xong, sắp phải sắp xếp người tiến hành tách vỏ, sau đó đưa đến xưởng ép dầu.
Năm nay cô định đi xưởng ép dầu theo dõi toàn bộ quá trình, xem xem xưởng ép dầu là chỗ nào không được, về sau thôn bọn họ xây xưởng ép dầu thì phải chú ý mảng này, đến lúc đó nâng cao tỷ lệ ra dầu một chút.
Tỷ lệ ra dầu thật sự quá quan trọng, nếu thôn bọn họ có thể làm được tỷ lệ ra dầu cao và chất lượng tốt, có thể trong mấy năm nay đ.á.n.h cược một phen, đồng ý với bí thư Khương triển vọng Quảng Giao Hội không phải là mơ!
Hôm nay, Chu Bình Quả tới cửa tìm cô.
Kiều Minh Minh đang nhân lúc mặt trời buổi trưa, ở sân sau tắm cho Hành Hành và Chương Chương.
Chu Bình Quả đi vào: “Ninh Du nhà cậu đâu?”
Kiều Minh Minh: “Cùng Vi Gia đi huyện thành rồi.”
Chu Bình Quả cười híp mắt ngồi bên chậu gỗ, nhẹ nhàng nhéo cánh tay thịt của Chương Chương trong chậu gỗ: “Tớ đến nói với cậu một chuyện!”
Mắt Kiều Minh Minh sáng lên: “Có phải sắp kết hôn rồi không?”
Chu Bình Quả đỏ mặt, ừ ừ hai tiếng.
Kiều Minh Minh vui mừng khôn xiết: “Chúc mừng cậu, ngày định vào hôm nào? Các cậu định bao giờ đi lĩnh chứng?”
Chu Bình Quả: “Qua hai ngày nữa là đi lĩnh, sau đó ngày mười tám âm lịch tổ chức hôn lễ.”
Kiều Minh Minh vội vàng tính toán, vội nói: “Vậy thì chẳng còn mấy ngày, tổng cộng chỉ còn... tám ngày nha!”
Chu Bình Quả lộ ra biểu cảm cái này rất bình thường: “Chỗ bọn tớ kết hôn đều rất nhanh, chỉ cần đính hôn xong, ngày hôm sau trực tiếp kết hôn cũng được.”
Cũng đúng!
Kiều Minh Minh hỏi: “Vậy cậu gần đây có phải muốn đi huyện thành không?”
Chu Bình Quả gật đầu: “Mẹ tớ cũng muốn đi, ông chú họ Chu nói sẽ chuyên môn đưa bọn tớ đi. Một là để sắm sửa đồ đạc, hai chính là nấm mẹ tớ trồng gần đây được mùa lớn, phải kéo đến trạm thu mua bán rồi.”
Lô trước đó nói muốn mang đi bán, kết quả vì Hoàng Trang bên cạnh có người làm rượu mừng, thế là bị đặt đi mất.
Lô này nhìn còn tốt hơn lô trước, hơn nữa còn nhiều, thế là muốn giữ lại một phần để cô ấy làm rượu, những cái khác đều kéo đi đổi tiền.
Kiều Minh Minh có chút hứng thú với chuyện này, nói: “Khi nào cậu đi, tớ xem xem có thể đi cùng các cậu đi xem không.”
“Chính là ngày mai.” Chu Bình Quả nói.
Kiều Minh Minh cân nhắc một lát: “Được, vậy cậu ngàn vạn lần nhớ đợi tớ nhé!”
Quy hoạch vốn có ngày mai của cô là đi sắp xếp các thôn dân đến sân phơi thóc tách vỏ cho hạt du trà, chắc là có thể chen ra thời gian.
Bình Quả sắp kết hôn, Kiều Minh Minh cũng có chuyện phiền não, cô không biết mình nên tặng quà cưới gì cho Bình Quả.
Hôn lễ thời đại này được tổ chức rất giản dị, đa phần đều là gọi người trong thôn đến giúp dọn dẹp nhà ăn, sau đó mua rau mua thịt, đến ngày kết hôn mời bạn bè thân thích đến nhà ăn ăn bữa cơm là được.
Không có thử đồ cưới gì cả, càng không có chuyện trang trí hội trường các kiểu.
Người cùng thôn đi tiền mừng đều là gạo, mì, thịt, trứng, nhưng Kiều Minh Minh cảm thấy quan hệ giữa mình và Bình Quả rất tốt, vậy mối quan hệ thế này ở địa phương thường tặng cái gì nhỉ?
Cô nghĩ ngợi, quyết định đi tìm Trình Vân Vân thương lượng một chút.
Nhưng trước đó, phải tắm rửa sạch sẽ cho cô nhóc trong chậu gỗ này đã.
Hiện tại đã là tháng mười một, tính ra Chương Chương cũng đã chào đời được gần chín tháng.
Trẻ con chín tháng tuổi bò rất giỏi, gần đây Ninh Du đang đan một chiếc chiếu cói cỡ lớn, định trải trong sân để Chương Chương có thể thỏa thích bò chơi.
Trẻ con chín tháng tuổi còn đang tập đi, từ khi Chương Chương có thể vịn đồ vật để đi thì cứ như phát hiện ra vùng đất mới.
Ví dụ như ngày nào cũng bắt người ta dìu cô bé đi khắp nơi, hôm nay chính là được anh trai và cậu út đưa ra vườn rau chơi, kết quả không cẩn thận đặt m.ô.n.g ngồi phịch xuống vũng nước nông bên cạnh bể chứa nước, ngồi đến mức bùn dính đầy m.ô.n.g.
Kiều Minh Minh theo quan điểm nuôi con thả rông, nhưng nhìn thấy con gái rượu ngồi trong vũng nước cười rạng rỡ, còn không ngừng vỗ nước thì cô cũng phải câm nín.
Đây còn là con gái rượu trắng trẻo mũm mĩm của cô sao?
Bùn đất dính đầy người, ngay cả trên mặt trên đầu cũng có.
Kiều Vi Gia thấy cô đến còn nhe hàm răng trắng bóc ra cười nói: “Chị, lát nữa em giúp Chương Chương giặt quần áo tắm rửa!”
Cậu còn giải thích: “Chương Chương không cẩn thận ngồi vào vũng nước, con bé này không những không khóc mà còn cười rất vui, em nghĩ ngồi cũng ngồi rồi, bẩn cũng bẩn rồi, dứt khoát để con bé chơi cho thỏa thích luôn!”
Hành Hành quần áo cũng dính đầy bùn nhe răng giơ tay: “Mẹ ơi con cũng muốn ngồi vũng nước, con cũng muốn tắm rửa.”
Kiều Minh Minh đen mặt.
Cô vừa định mở miệng mắng người, nhưng bỗng nhiên nhớ tới bốn năm năm trước, Uyển Văn nhà đại tỷ chính là bị cô và em trai út hại cho đến mức bố mẹ cũng không nhận ra.
Lúc đó Kiều Minh Minh vừa xuyên đến chưa lấy chồng, vì đại tỷ bận rộn trong khoảng thời gian đó, cô liền được sắp xếp trông cháu gái. Cháu gái là một cô bé mập mạp, cô bèn nghĩ đưa người ta ra ngoài chạy nhảy nhiều một chút.
