Thập Niên 70 Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 185
Cập nhật lúc: 28/03/2026 07:04
Kiều Minh Minh: “!”
Vết rạn da mà!
Cô vội xuống giường, lê dép lê phi nhanh qua: “Mau cho em xem, t.h.u.ố.c này thật sự có tác dụng sao?”
Ninh Du cười cười: “Bác sĩ Dương nói là dựa theo thể chất của em phối ra, có tác dụng hay không còn phải em dùng rồi mới biết.”
Anh liền biết Minh Minh nhà anh chắc chắn thích.
Kiều Minh Minh thích, thích lắm đấy.
Thuốc mỡ một lọ to đùng, mỗi ngày dùng ít nhất có thể dùng nửa năm, nửa năm sau đoán chừng là có thể nhìn ra hiệu quả rồi.
Ninh Du còn nói: “Không có tác dụng phụ gì, sau này buổi tối anh giúp em bôi được không.”
Kiều Minh Minh cầm t.h.u.ố.c mỡ, mở nắp ra dùng sức ngửi, vui vẻ gật đầu: “Được nha được nha.”
Trên người cô vết rạn da không nhiều, nhưng cũng có.
Kiều Minh Minh là yêu cái đẹp, cực yêu cái đẹp, cô muốn trên người mình nửa điểm vết rạn da cũng đừng có.
Cô thậm chí đều không đợi kịp nữa, không kịp chờ đợi muốn để Ninh Du bôi cho cô.
Ninh Du đỏ mặt, nhìn nhìn ngoài cửa sổ: “Ban ngày ban mặt...”
Kiều Minh Minh khiếp sợ, sau đó giống như ý thức được cái gì, lườm một cái: “Anh có thể đứng đắn chút không!”
Ninh Du: “Anh rất đứng đắn.”
“Thôi em tự bôi.”
“Được rồi, vừa rồi là anh không đứng đắn.”
Ninh Du nhanh ch.óng đổi giọng, sau đó hành vân lưu thủy đóng cửa đóng cửa sổ, nhân lúc Hành Hành đi nhà Cậu ông chơi, Chương Chương lại đang ngủ, hai vợ chồng bắt đầu vô cùng đứng đắn bôi t.h.u.ố.c mỡ.
“Từ từ! Em đi tắm cái đã.”
Kiều Minh Minh bỗng nhiên nhớ ra nói.
Ninh Du: “...”
Chỉ thấy cô ôm quần áo vội vội vàng vàng chạy vào nhà vệ sinh, Ninh Du cạn lời: “Nước đâu, nước đủ không.”
“Đủ rồi đủ rồi!”
Ninh Du thầm nghĩ cô gái này thật là nghĩ sao làm vậy.
Kiều Minh Minh rất nhanh tắm xong, mang theo hơi nước đi ra, nằm trên giường kéo áo lên, hưng phấn nói: “Nhanh lên nhanh lên!”
Bên tai Ninh Du lại từ từ lan tràn ửng hồng rồi, nói: “Em đừng giục.”
Còn là dùng lời nói có nghĩa khác như vậy giục.
Kiều Minh Minh nằm thẳng, liếc anh: “Cái người sắc mị mị như anh nghe cái gì cũng là sắc mị mị.”
Tay Ninh Du nặng một cái, trực tiếp từ trong lọ móc một cục t.h.u.ố.c mỡ to ra, má đỏ đến mức giống như trứng gà đỏ người trong thôn phát lúc con đầy tháng.
Kiều Minh Minh: “Còn không nhanh lên con trai anh sắp về rồi.”
Ninh Du bôi t.h.u.ố.c mỡ lên bụng cô, “Không nhanh như vậy đâu, mới vừa đi không bao lâu mà, ít nhất phải đợi đến chập tối mới về.”
Cũng đúng.
Thế là Kiều Minh Minh liền hưởng thụ Ninh Du xoa nắn trên bụng cô, bác sĩ Dương nói t.h.u.ố.c mỡ này phải xoa nhiều.
Kiều Minh Minh dặn đi dặn lại: “Mỗi một đường vân đều phải nha.”
Ninh Du gật đầu.
Thật ra Kiều Minh Minh không phải thể chất sẹo, năng lực khôi phục của cô cũng mạnh, loại cận thị như Ninh Du cách xa chút rất khó nhìn ra trên bụng cô có cái gì.
Trên bụng càng bôi càng nóng, đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng động.
Kiều Minh Minh đều sắp thoải mái đến híp mắt đi rồi, nghe thấy động tĩnh trong nháy mắt tỉnh táo lại.
Hai vợ chồng nhìn nhau một cái, giây tiếp theo liền nghe thấy bên ngoài đang gọi: “Bố mẹ, hai người đi đâu rồi a!”
Là giọng Hành Hành! Kiều Minh Minh & Ninh Du:...
Tại sao nhanh như vậy?
Kiều Minh Minh vội ngồi dậy, sau đó lớn tiếng gọi: “Ở đây ở đây, bố mẹ ở đây.”
Ninh Du cũng vội vàng xuống giường, cất kỹ t.h.u.ố.c mỡ sau đó vội vội vàng vàng đi mở cửa: “Hôm nay sao con không nói chuyện nhiều với ông cố rồi?”
“Ông cố phải đi đón lợn con rồi.”
Hành Hành đi theo cái pháo nổ xông vào, nhìn nhìn ông bố vội vội vàng vàng, lại nhìn nhìn bà mẹ tóc tai rối bời trên giường...
Đứa bé nghiêng đầu, không đúng lắm, nó cứ cảm thấy chỗ nào không đúng lắm.
“Mẹ ơi, sao hai người lại đóng cửa?”
Hành Hành chạy bịch bịch đến bên giường hỏi, đứa nhỏ này tuy còn bé nhưng lại có cái tật xấu là thích hỏi cho ra ngô ra khoai.
Kiều Minh Minh: “Bố con bôi t.h.u.ố.c cho mẹ ấy mà.”
Chuyện này cũng chẳng có gì không thể nói. Nói xong, cô ngồi dậy xuống giường, t.h.u.ố.c cũng đã bôi xong xuôi rồi.
Hành Hành khẽ cau mày, vội vàng hỏi dồn: “Mẹ bị thương ạ?”
Ái chà! Còn biết bị thương mới phải bôi t.h.u.ố.c cơ đấy.
“Đúng rồi, lúc sinh con và em gái đau lắm, sẹo để lại đến tận bây giờ nên phải bôi t.h.u.ố.c mới được.”
Kiều Minh Minh vừa nói vừa hơ tay lên lò sưởi cho ấm, sau đó kéo Hành Hành đến trước mặt, cởi cúc áo bông trên người cậu bé ra, rồi luồn tay từ cổ áo vào trong sờ thử.
“Mẹ ơi, thế bây giờ mẹ còn đau... Mẹ! Nhột!”
Hành Hành nhột đến mức ngọ nguậy liên hồi, Kiều Minh Minh dứt khoát ôm c.h.ặ.t lấy cậu bé, sờ soạng một hồi rồi không nhịn được b.úng cho cậu một cái vào trán.
“Con lại chạy nhảy điên cuồng rồi phải không?” Kiều Minh Minh trừng mắt nhìn con, “Sao áo bên trong ướt đẫm thế này.”
Mùa đông lạnh giá, cô và Ninh Du vẫn kiên trì tắm rửa mỗi ngày, nhưng trẻ con thì chỉ cho tắm năm ngày một lần, bình thường cách ngày lau người là được.
Hành Hành hôm qua mới tắm xong, quần áo còn đang hong bên bếp lò kia kìa, giờ lại phải tắm nữa.
Kiều Minh Minh véo má con trai, đứng dậy đi đóng cửa, cởi quần áo của thằng bé ra, thay chiếc áo thu đông đã ướt đẫm mồ hôi, lục trong tủ lấy một chiếc áo khô ráo khác mặc vào cho con.
Hành Hành cười hì hì nói: “Bọn con chơi nhảy dây ở nhà Cậu ông, con nhảy được năm cái liền đấy.”
Kiều Minh Minh: “...”
“Là kiểu nhảy dây hai người cầm hai đầu ấy hả?” Cô hỏi.
“Đúng rồi ạ, nhảy cùng các anh chị. Mã Lan nở hoa hai mươi mốt mà, mẹ biết nhảy không, có cần con dạy cho mẹ không ạ.”
Kiều Minh Minh “hừ” một tiếng, vẻ mặt cực kỳ khinh thường.
“Dạy mẹ con á, e là con chưa đủ trình đâu.” Hồi nhỏ cô cũng thường xuyên nhảy, lúc không có ai cầm dây giúp còn dùng chân ghế để thay thế nữa là.
“Thật ạ, thế mẹ dạy con đi...”
“Đi đi, tự đi đọc sách đi.”
Trong lúc nói chuyện, tuyết bên ngoài lại rơi dày hơn.
Ninh Du không biết kiếm đâu ra một nắm lá thông mang về.
Lá thông này dường như càng lạnh càng xanh ngắt, chẳng hề sợ hãi cái lạnh chút nào, cực kỳ bắt mắt giữa vùng đất trắng xóa này.
