Thập Niên 70 Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 203
Cập nhật lúc: 28/03/2026 07:08
Kiều Minh Minh “ồ” lên một tiếng, đặt cần câu của mình sang một bên, sán lại chỗ anh xem.
“Cá to quá, con này phải hơn hai cân gần ba cân ấy nhỉ.” Cô kinh thán, nhìn kỹ, “Là cá mè hoa.”
Hừm, cá mè hoa nhiều xương, còn có mùi tanh của đất, cô không thích ăn.
Ninh Du thở dài không ra tiếng, đẩy đẩy cô: “Không đến gần ba cân đâu, chắc chỉ hơn hai cân chút thôi, cái này không tính là to, đi câu của em đi.”
Kiều Minh Minh bĩu môi, quay về.
Cô ngồi xuống, kéo cái khăn quàng dày lên mũi.
Được một lát, thấy khó thở, lại bỏ cần câu xuống kéo khăn quàng xuống chỉnh lại.
Ninh Du: “...”
Năm phút sau.
Kiều Minh Minh ngáp một cái, vươn vai, gãi gãi mặt.
Cần câu từ tay trái cô đổi sang tay phải, rồi từ tay phải đổi sang tay trái. Tóm lại cần câu ở trên một tay sẽ không quá ba phút.
Ninh Du im lặng, cẩn thận dịch chuyển cái ghế nhỏ, quyết định cách xa cô một chút.
Ngay khi Ninh Du cảm thấy cần câu có động tĩnh, Kiều Minh Minh bỗng nhiên kích động hét lên: “Em biết rồi!”
Cô vỗ đùi, ánh mắt sáng rực nói: “Cá mè hoa có thể mang đi kho, sau đó bỏ chút măng chua cà chua và đậu phụ rán, hầm như vậy tuyệt đối ngon!”
Ninh Du run b.ắ.n người, thế là cần câu trong hồ băng lại mất động tĩnh.
“Tiếc là bây giờ không có cà chua, ôi tiếc quá tiếc quá, sau này nhất định phải nhớ làm ít sốt cà chua để dành mùa đông ăn.”
Kiều Minh Minh ngửa mặt lên trời, tự mình cảm thán.
Anh nghiến răng, hoàn toàn cạn lời.
May mà Minh Minh có tự biết mình, biết lúc câu cá thì cách xa người khác một chút, nếu không cô nhất định phải ăn mấy cái lườm nguýt.
Kiều Minh Minh vẫn đang ở đó gật đầu chép miệng, tỏ vẻ tán thưởng ý tưởng của mình.
“Cá mè hoa là phải dùng măng chua để át mùi, ôi em nhớ Vân Vân có cho chúng ta một hũ măng chua, không biết bị em để đâu rồi.”
Cô nói rồi còn hơi cau mày, như đang suy nghĩ.
Gân xanh trên trán Ninh Du giật giật: “Nhà chúng ta tổng cộng chỉ to ngần ấy, về nhà tìm là thấy ngay, bây giờ cứ ngoan ngoãn yên lặng câu cá đi.”
Kiều Minh Minh lầm bầm: “Anh chê em ồn ào?”
Ninh Du nghe nói em còn khá tự biết mình đấy.
Nhưng miệng anh lại nhanh ch.óng nói: “Không chê, anh chỉ sợ em dọa cá chạy mất thôi.”
“Thế chẳng phải là chê rồi sao?”
Kiều Minh Minh xoay người, quay lưng về phía anh, dùng bóng lưng biểu thị không nói chuyện với anh nữa.
Ninh Du khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Sau một phút im lặng, cần câu của anh lại động.
Dứt khoát kéo cần câu, chỉ thấy một con cá trắm cỏ ba cân nhảy lên từ trong hồ, vảy trên người và giọt nước lấp lánh dưới ánh mặt trời.
“Hô!”
Xa xa có người huýt sáo, tán thưởng: “Ninh Du lợi hại nha, con cá này đủ ăn một ngày rồi, trong hồ hiếm thấy cá to thế này.”
Ninh Du khiêm tốn đáp hai tiếng.
Kiều Minh Minh vẫn cho anh một cái bóng lưng, đặc biệt cứng rắn không thèm để ý đến anh.
Nhưng trong lòng cũng kỳ lạ, rõ ràng lỗ băng của họ cách nhau không quá một mét, sao chỉ có Ninh Du câu được cá còn cô thì không câu được.
Kiều Minh Minh là người không ngồi yên được.
Lúc Ninh Du câu lên con cá thứ ba, cô lại chạy bịch bịch sang xem.
“Là cá gì?” Kiều Minh Minh hỏi.
Ninh Du có chút tiếc nuối, cô gái này giận dỗi sẽ không quá nửa tiếng. Cô mà giận thêm chút nữa, mình e là còn có thể câu lên con thứ tư.
“Vẫn là cá trắm cỏ, hơn hai cân.”
Kiều Minh Minh nuốt nước miếng: “Làm cá dưa chua ăn đi.”
Ninh Du: “Khoan đã, vừa nãy em không phải còn nói muốn dùng măng chua và đậu phụ rán nấu cá mè hoa sao?”
Kiều Minh Minh nghiêm túc nói: “Hôm nay ăn cá dưa chua, ngày mai ăn cá mè hoa măng chua.”
Được rồi, Ninh Du lại đẩy cô về.
Ngoan ngoãn ngồi đó, tự mình nghiên cứu đồ ăn đi.
Kiều Minh Minh đang nghĩ tranh thủ lúc rán đậu phụ có nên làm thêm chút đậu phụ nhồi không, thì Ninh Du lại lần nữa kéo lưỡi câu.
“Không phải chứ, cá lăng!”
Anh không kìm được thốt lên kinh ngạc.
“Cái gì cái gì!” Kiều Minh Minh nóng lòng chen tới, “Cá lăng á? Sao lại là cá lăng? Ở đây không nên có cá lăng chứ, em nhớ cá lăng sống ở sông lớn mà.”
Ninh Du lập tức đắc ý: “Nhưng anh cứ câu được đấy.”
Ước lượng, còn nặng chừng hơn bốn cân!
Má Kiều Minh Minh đỏ hồng, cách lớp găng tay vỗ tay “bộp bộp bộp”!
Mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm anh, sùng bái nói: “Ninh Du anh giỏi quá, thật sự quá giỏi!”
Tim Ninh Du bỗng mềm nhũn.
Cô gái này luôn không tiếc lời khen ngợi anh.
Mặt trời sắp xuống núi.
Trời dần tối, hai vợ chồng thắng lợi trở về.
Ừm, nói thế cũng không chính xác lắm, thực ra là Ninh Du thắng lợi trở về.
Một buổi chiều, Ninh Du vận may bùng nổ thế mà câu được năm con cá, trong đó lại còn có một con cá lăng, một con cá lăng này là có thể ăn đứt các loại cá khác.
Cái thùng rỗng Kiều Minh Minh xách cũng có chỗ dùng, ít nhất thùng của Ninh Du không đựng hết, còn có thể đựng sang thùng của cô.
Ninh Du quay đầu nhìn cô một cái, cô gái này hậu tri hậu giác lại bắt đầu khó chịu rồi.
“Em cảm thấy cá dưới sông có thù với em.” Cô nói.
Ninh Du nhịn cười: “Chúng ta câu nó là để ăn nó, nó đương nhiên có thù với em.”
Kiều Minh Minh không hiểu: “Thế tại sao toàn c.ắ.n câu của anh?”
Ninh Du cười c.h.ế.t mất: “Ta không phải cá, sao biết được.”
Kiều Minh Minh: “...”
Cút đi.
Cô hậm hực về nhà.
Kiều Tiểu Đệ một chút cũng không ngạc nhiên chị cậu không câu được cá, cái nết đó của chị cậu câu được mới là chuyện lạ.
Nhưng cậu đặc biệt ngạc nhiên, anh rể cậu có thể câu được nhiều cá thế, thế mà không bị chị cậu ảnh hưởng.
Kiều Tiểu Đệ sán lại gần, nhướng mày: “Anh rể, có bí quyết gì không?”
Ninh Du mỉm cười: “Đừng để ý, đừng động đậy, lờ cô ấy đi, cố gắng giữ bình tĩnh.”
Kiều Tiểu Đệ thầm nghĩ, thảo nào anh câu được.
Kiều Minh Minh thả cá vào chum nước, quay đầu nghi hoặc nhìn hai người: “Hai người nói gì thế? Thần thần bí bí.”
Ninh Du mặt không đỏ tim không đập: “Đang chia sẻ kinh nghiệm câu cá.”
Kiều Tiểu Đệ: “...”
Rõ ràng là đang chia sẻ kinh nghiệm làm sao câu được cá ngay dưới mí mắt chị.
