Thập Niên 70 Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 250
Cập nhật lúc: 29/03/2026 07:27
Nếu cho cô cái giá đỡ điện thoại, đừng nói điện thoại, chính là cho cô mấy cuốn tiểu thuyết, bất kể là Kim Dung hay Quỳnh Dao, cô đều sẽ ngoan ngoãn ở lì trong nhà, có thể cả tháng không ra khỏi cửa.
Ninh Du bật cười: “Vậy ngày kia chúng ta đi huyện thành đi, gửi đồ về thủ đô.”
Kiều Minh Minh kinh ngạc: “Không phải anh đang loay hoay cây ăn quả sao?”
Ninh Du nói muốn trồng ít cam và đào trong thôn, chú Chí Bân và người trong thôn lập tức đồng ý, thậm chí cực tích cực chạy sang Sơn Dương Lĩnh bên cạnh mua cây giống.
Mấy ngày gần đây, không ít người trong thôn đều đã dọn sạch núi, một ngọn núi trồng cam, một ngọn núi khác trồng đào.
Khí hậu nơi này thích hợp cho cam và đào sinh trưởng, sau này trong thôn ăn hoa quả cũng có thể tiện hơn nhiều.
Kiều Minh Minh khá kỳ lạ là, Trình Vân Vân sau khi nghe được tin tức này thế mà vội vàng chạy tới tìm cô, nói một số lời.
Nói: Đào nhất định phải trồng nhiều!
Nói: Đào tốt nhất phải dùng cây giống của huyện Dư Thủy bên cạnh.
Nói: Đào không thể chỉ dùng phân nông gia, còn phải dùng phân bón. Người thành phố thích ăn, qua vài năm nói không chừng có người thành phố đến thu mua.
Ách…
Nói thế nào nhỉ, Kiều Minh Minh cảm thấy cô gái này là nửa điểm tâm cơ cũng không có, cô đều ngại đi moi móc lời cô ấy, nhưng tự cô ấy đều có thể tuôn ra lời nói bảy tám phần.
Đào và cam vốn dĩ định trồng số lượng như nhau, hiện giờ Trình Vân Vân nói trồng đào nhiều chút, Kiều Minh Minh cũng liền đề nghị Ninh Du trồng đào nhiều chút.
Về phần cây giống ấy mà, vốn dĩ còn đang do dự giữa cây giống huyện Dư Thủy và tỉnh bên cạnh, suýt nữa đều quyết định mỗi bên mua một nửa rồi, hiện giờ cũng nghe đề nghị của cô ấy đều đổi thành cây giống huyện Dư Thủy.
Mà phân bón, chú Chí Bân là cảm thấy những thứ này trồng ra dù sao cũng phần lớn là tự mình ăn, bán là bán không được bao nhiêu tiền.
Thật ra suy nghĩ này của chú ấy cũng đúng, theo như hiện tại mà nói, cam và đào vốn dĩ cũng bán không được bao nhiêu tiền.
Thậm chí đều không có ai thu mua, lúc bình thường trong cung tiêu xã hoàn toàn không bán, mùa cao điểm cũng hiếm thấy, chỉ có ở bách hóa tổng hợp trong thành phố mới có thể mua được.
Cho nên, vào lúc phân hóa học khá khan hiếm như hiện nay, chú Chí Bân cảm thấy dùng dùng phân nông gia là được rồi, phân hóa học hoàn toàn có thể tiết kiệm.
Nhưng Trình Vân Vân vị nhân sĩ trọng sinh này đều nói như vậy, thế thì hoàn toàn không thể tiết kiệm.
Người khác khuyên bảo không có tác dụng gì, nhưng Kiều Minh Minh đi khuyên bảo, đó là khuyên một cái chuẩn một cái.
Chỉ đáng thương cho Trình Vân Vân, cô ấy lúc này rốt cuộc hậu tri hậu giác phát hiện mình hơi xúc động.
Bởi vì rất nhiều chuyện chú Chí Bân hoàn toàn chưa tiết lộ ra ngoài đâu, cô ấy đều biết, không phải rất kỳ lạ sao?
Trong lòng cô ấy hoảng sợ, ăn không ngon ngủ không yên, mỗi ngày đều chờ đợi Kiều Minh Minh đến hỏi cô ấy.
Chỉ là đợi a đợi, hai ngày đều trôi qua rồi, vẫn chưa đợi được người.
Kiều Minh Minh sao có thể đi tìm cô ấy chứ, cô còn trông cậy vào cô gái ruột để ngoài da này ngày nào đó lại từ trong miệng tiết lộ ra chút gì đó nữa đây.
Vì thế chuyện này cứ thế trôi qua, Kiều Minh Minh giờ phút này đang ở huyện thành, đang tay xách nách mang gửi đồ về nhà.
Hôm nay ngoại trừ đến huyện thành gửi đồ ra, còn có một việc rất quan trọng phải làm, đó chính là Ninh Du phải đi thành phố Miên Sơn một chuyến.
Vì sao?
Báo danh chứ sao.
Hai ngày trước, Tạ Thiện Văn ở thủ đô gửi điện báo tới nói thầy Khổng đã ngồi xe đi Miên Sơn, hôm nay là chắc chắn sẽ đến nơi.
Thầy Khổng đến rồi, Ninh Du cũng tham gia công tác tự nhiên cũng phải đến.
Vì thế Ninh Du đeo một cái túi nhỏ, sau khi gửi bưu kiện xong trực tiếp thuận đường đi đến ga tàu hỏa.
Kiều Minh Minh ở trước cửa ga tàu hỏa tạm biệt anh, không có cảm xúc không nỡ gì, Miên Sơn gần thế này mà, ngồi tàu hỏa buổi chiều là sẽ đến nơi. Anh cũng nhiều nhất ở lại Miên Sơn hai ngày, sau đó sẽ đưa thầy giáo cùng đoàn người trở về.
Nhưng hiển nhiên, Ninh Du không nghĩ như vậy.
“Hai ngày nay em bảo Tiểu Đệ đến nhà ngủ cùng Hành Hành nhé, ngàn vạn lần nhớ kỹ buổi tối phải đóng cửa cài then.”
Ninh Du dặn đi dặn lại nói, Minh Minh nhà anh thường xuyên vào buổi tối quên đóng cửa, giặt quần áo trở về cửa cứ khép hờ, cũng không cài then cửa, đây là chuyện anh lo lắng nhất.
Kiều Minh Minh sống không còn gì luyến tiếc nhìn mặt trời trên cao, sau đó từ dưới ánh nắng đứng vào trong bóng râm dưới tàng cây, lầm bầm: “Ai da em biết rồi, anh nói mấy lần rồi đấy.”
Từ bưu điện đến đây trên đường cứ nói mãi a nói mãi, hiện giờ đều đến cửa rồi còn đang tiếp tục tụng kinh, đúng là dài dòng!
Ninh Du thầm nghĩ cái tính qua loa của em, chính là nói bao nhiêu lần anh vẫn cứ không yên tâm. Nghĩ nghĩ, lại tiếp tục dặn dò: “Cũng đừng dùng cái kia của em… Dù sao ngày mai cũng có mua thịt, không cần lại từ bên trong lấy thịt ra, cẩn thận chút đừng để người khác phát hiện.”
Kiều Minh Minh thầm nghĩ cái này còn cần anh đến nhấn mạnh sao, không gian nhỏ của cô hiện giờ tần suất sử dụng giảm đi rất nhiều, chính là sợ bị Hành Hành và Tiểu Đệ trong nhà phát hiện dị thường.
“Còn nữa, em đừng dẫn Hành Hành đi mò ốc đồng. Hiện giờ lúc này trong nước còn lạnh, có thể không xuống sông thì đừng xuống sông, quần áo để lại ngày hôm sau mặt trời lên rồi hẵng giặt, dù sao em cũng không đi làm việc…”
Kiều Minh Minh rất mất kiên nhẫn, tròng mắt không ngừng liếc lên trên, đứng mệt rồi dứt khoát dựa vào trên thân cây.
Một chiếc lá, hai chiếc lá, ba chiếc lá… đếm không nổi nữa rồi, cái tên Ninh Đường Tăng này, khi nào mới có thể nói xong đây!
“… Em cũng đừng nghĩ có thể lừa gạt anh, anh trở về là muốn hỏi người ta đấy. Còn có đồ chiên rán đừng ăn, đừng nhân lúc anh không ở lại đi làm cái gì gà rán khoai tây chiên, ăn vào bốc hỏa đấy. Đúng rồi sáng nay nấu trà thảo mộc cho em còn để trong nồi ủ ấm đấy, em nhớ uống, anh bỏ đường rồi, cũng sẽ không quá ngọt, em bảo Tiểu Đệ và Hành Hành cũng uống chút, đừng cho Chương Chương, sáng mai các em tự mình nấu cháo đậu xanh mà uống…”
