Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 71: Thấu Hiểu Lẫn Nhau, Tôn Trọng Đối Phương
Cập nhật lúc: 18/02/2026 16:03
"Gửi trả về đi!"
Thẩm Liệt Bình suy nghĩ một chút rồi quyết định, nói thêm: "Mang cả nửa con gà nướng chỗ Khương Qua trả về luôn."
"Ừm." Ôn Hinh gật đầu.
Hai người quay đầu đi về phía khu đại viện của thanh niên trí thức.
Thẩm Liệt Bình nói: "Cuốn sách kia, anh sẽ mua lại cho em một cuốn khác."
"Không cần đâu!"
Ôn Hinh tỏ vẻ không quan trọng nói: "Em đã xem xong rồi."
Thấy cô cười, tâm trạng Thẩm Liệt Bình nhẹ nhõm hơn hẳn, lại chậm rãi nói:
"Đám họ hàng nhà anh đều là người thô kệch, không biết cách ăn nói, nhưng tâm địa không xấu đâu."
"Anh nói vậy là sợ em giận à?"
Ôn Hinh nghiêng đầu nhìn anh, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt cô, khiến cô nheo mắt lại, nụ cười như có như không.
Thẩm Liệt Bình gật đầu một cái, trong lòng không đoán được suy nghĩ của cô, chỉ cảm thấy có chút áy náy.
Ôn Hinh cong mắt cười nói: "Lúc nãy ở trong phòng một mình, em cũng đã tự kiểm điểm rồi."
Thẩm Liệt Bình tò mò nhìn chằm chằm cô, thấy cô cười hiền lành nói:
"Kích động như vậy làm gì chứ? Người ta đều là đến để ủng hộ, góp vui, nếu không phải là người có tình cảm thân thiết, ai lại bỏ công việc đồng áng ở nhà để chạy tới đây?"
Nói xong, Ôn Hinh thẹn thùng cúi đầu, giọng nói mềm mại:
"Thật ra, trước khi mẹ gọi em ra ngoài, em đã muốn ra chào hỏi rồi, nhưng anh mãi không qua, em một mình thấy hơi ngại."
Những lời cô nói đều là thật lòng.
Tuy cô không thích đám người này, nhưng họ đều là họ hàng của Thẩm Liệt Bình.
Dù là vì giữ thể diện cho Thẩm Liệt Bình, cô cũng sẽ làm cho ra dáng, không để anh phải khó xử.
Mấy đứa nhỏ giẫm đầy dấu chân lên chiếu, Vương Đại Hoa còn lôi kéo chăn của cô, cô đúng là có tức giận.
Nhưng khi ở một mình trong phòng, cô cũng thực sự đã suy ngẫm lại.
Chỉ là vì sĩ diện nên không ra ngoài, đợi có một bậc thang để bước xuống.
Khóe miệng Thẩm Liệt Bình không tự chủ được mà nhếch lên.
Anh biết cô nhóc này là người hiểu chuyện.
Cũng biết cô ưa sạch sẽ, càng biết cô không thích người khác động vào đồ của mình.
Cái khăn mặt anh dùng một lần, cô không cần nữa;
Cái nệm anh đắp một lần, cô đem đi giặt lại.
Ban đầu anh tưởng cô chê bai bọn họ, nhưng thấy cô giúp Bình Bình gội đầu, bắt chấy, lại cảm thấy cô không hề chê bai.
Cô chỉ đơn thuần là ưa sạch sẽ.
Người ưa sạch sẽ, nhìn thấy chiếu bị giẫm bẩn, còn suýt nữa làm bẩn cả chăn của mình.
Cô chắc chắn sẽ tức giận.
Thẩm Liệt Bình nghĩ, mỗi người đều có cá tính riêng, cá tính của Ôn Hinh chính là sạch sẽ.
Ai làm bẩn đồ của cô, cô chắc chắn không chịu nổi.
Cho nên anh hiểu cô, tôn trọng cô, cũng thay mặt họ hàng cảm thấy có lỗi.
Lúc này, nghe Ôn Hinh nói ra những lời như vậy, giống như một làn gió mát thổi vào lòng anh.
Anh hiểu, cô cũng đang thấu hiểu anh, suy nghĩ cho cảm nhận của anh.
Tâm trạng phiền muộn của anh trong nháy mắt tan biến sạch sẽ.
Ôn Hinh lại lí nhí nói: "Nhưng mà những lời bà ngoại và hai bà dì nói, em thật sự không thích."
"Anh cũng không thích."
Thẩm Liệt Bình thẳng thắn nói: "Quan niệm của các bà vẫn còn dừng lại ở xã hội cũ, trọng nam khinh nữ."
"Em nhận tiền của các bà ấy, anh không để ý chứ?" Ôn Hinh dò hỏi.
"Không để ý."
Thẩm Liệt Bình ánh mắt chứa chan ý cười nhìn cô, trong đôi mắt sâu thẳm tràn ngập sự cưng chiều.
"Anh còn thấy ý tưởng này không tồi, đáng được nhân rộng."
"Hả? Thật sao?" Ôn Hinh ngạc nhiên hỏi.
"Đương nhiên," Thẩm Liệt Bình cười, lộ ra hai hàm răng trắng bóng đều tăm tắp.
Anh cười lên rất đẹp, Ôn Hinh không khỏi nghiêng đầu nhìn anh thêm vài lần.
Hai người đi đến cổng khu thanh niên trí thức, vừa khéo gặp Khương Qua đi ra.
Nhìn thấy họ, Khương Qua mừng rỡ chạy lên đón.
"Hai người định đi đâu thế?"
"Qua tìm cậu đấy." Ôn Hinh đáp.
Khương Qua nhanh nhảu nói: "Trưa nay, bọn họ đều bị cơm nước chinh phục rồi, nói bữa này là bữa ngon nhất họ được ăn từ khi đến đây."
"Hai người không tưởng tượng nổi vẻ mặt kinh ngạc của Phùng Á Như đâu, cô ta còn tưởng tôi chắc chắn sẽ làm hỏng việc cơ!"
"Thật sự cảm ơn hai người quá, đặc biệt là đồng chí Thẩm!"
Khương Qua tinh nghịch giơ tay chào kiểu quân đội với Thẩm Liệt Bình.
Thẩm Liệt Bình nhếch mép cười nhẹ nhàng, Ôn Hinh hỏi: "Gà nướng của cậu đâu?"
"Ở đây!"
Khương Qua giơ cái túi trong tay lên, nói: "Tôi đang định đi vứt đây!"
"Đừng vứt, đưa cho tôi đi!"
Ôn Hinh nói: "Bọn tôi mang đi trả lại."
"Thế thì tốt quá!"
Khương Qua thở phào nhẹ nhõm nói: "Tôi còn lo vứt đi liệu có vấn đề gì không."
"Không có vấn đề gì đâu, đừng nghĩ lung tung." Ôn Hinh an ủi.
Đến bãi tha ma còn phải đi vài dặm đường, hai người nhận lấy cái túi trong tay Khương Qua rồi cáo từ.
...
Triệu Hương Cần đợi mãi không thấy Thẩm Liệt Bình và Ôn Hinh quay lại.
Đành phải lo liệu dọn cơm.
Trên giường lò ghép hai cái bàn lại với nhau, người già, phụ nữ, trẻ em ngồi bàn trên giường.
Dưới đất bày một cái bàn, dành cho đàn ông.
"Hương Cần, lần này em là người làm mẹ chồng rồi, nhất định phải giữ cái uy."
Triệu Lưu thị bưng bát cơm lên, đầy bụng oán trách nói.
"Em xem chuyện này ra thể thống gì? Mọi người đến xem mặt hai đứa nó, giờ thì hay rồi, một đứa đi không nói, còn lôi đi thêm một đứa."
Vương Lưu thị tiếp lời: "Lúc đầu đính hôn, chị đã bảo nhà họ Thẩm các em đời đời kiếp kiếp đều là chân lấm tay bùn, cứ tìm một mối môn đăng hộ đối là được."
"Nhà họ Ôn tuy cũng xuất thân nông dân, nhưng thằng cả nhà họ Ôn học hành giỏi giang, còn lấy vợ thành phố, chắc chắn chướng mắt nhà mình. Muốn định thì định con bé nhà thằng hai họ Ôn ấy."
"Đã nói xong xuôi cả rồi, sao còn có thể lâm thời đổi ý? Đổi lấy một cô đại tiểu thư yểu điệu thế này, sau này có khối cái cho em chịu."
Triệu Hương Cần bị các bà chị nói cho nóng bừng cả mặt, biện giải:
"Mẹ, chị ba, Ôn Hinh là cô gái tốt, không chê nhà mình nghèo, chịu về sống với thằng Bình."
"Thế này mà còn không chê?"
Trương Lưu thị bĩu môi, nói: "Ba bà già cổ lỗ sĩ chúng tôi muốn hút một điếu t.h.u.ố.c mừng của cô dâu mới, còn phải bỏ tiền ra mới được hút."
"Lúc nãy chúng tôi không muốn làm mọi người mất hứng, nghĩ bụng một hào tám hào, chúng ta cũng không phải không trả nổi."
"Bây giờ nó không ở đây, chúng ta đều là người nhà, tự mình ngẫm lại chuyện này xem, có đúng không?"
"Đây chẳng phải là đang moi tiền từ nhà mình ra sao?"
Triệu Lưu thị gật đầu đồng tình: "Không chỉ là moi tiền, còn lập quy củ với chúng ta nữa."
"Con ranh con, miệng còn hôi sữa, đã tính chuyện làm chủ gia đình?"
"Hương Cần, em phải trị nó cho đàng hoàng vào."
"Đúng!"
Vương Lưu thị phụ họa: "Mới chân ướt chân ráo về mà em không đá văng ra, sau này nó chẳng ngồi lên đầu em mà tác oai tác quái à?"
"Hương Cần, em cứ nhớ kỹ câu này của chị tư."
Trương Lưu thị ra vẻ nghiêm trọng nói: "Thịt dê thì đến bao giờ cũng không dán được lên mình ch.ó đâu."
Vương Đại Hoa gật đầu lia lịa tán đồng, như chợt nhớ ra điều gì, hỏi:
"Chị cả, con bé này đến mấy ngày rồi, hai đứa nó ngủ với nhau chưa?"
"Chắc là chưa đâu!" Triệu Hương Cần chậm rãi đáp.
Triệu Hồng Diễm đang ăn cơm vểnh tai lên nghe, nghe thấy lời này trong lòng vui mừng, không kìm được buột miệng:
"Ôi chao, tốt quá."
"Cái gì? Tốt cái gì mà tốt?"
Vương Đại Hoa lườm con gái một cái cháy mắt, hỏi: "Thằng Bình không có vấn đề gì chứ?"
Triệu Hương Cần cạn lời liếc bà ta một cái.
Vương Đại Hoa tiếp tục nói: "Nó cũng hai mươi tám rồi, sao lại chưa ngủ được?"
