[thập Niên 70] Sau Khi Đổi Chồng, Ngày Nào Tôi Cũng Hóng Biến - Chương 330
Cập nhật lúc: 05/01/2026 14:37
Dương Tuấn mỉm cười giữ kẽ: "Không thiếu gì đâu, em cũng đừng lãng phí tiền." Nói xong, không đợi Tào Đức Mỹ phản ứng, anh ta dùng giọng điệu quan tâm hỏi: "Anh cả, anh hai. Vừa nãy thấy hai anh từ bưu điện ra, có phải giấy báo trúng tuyển của anh hai đến rồi không?"
"Nói đến giấy báo trúng tuyển, Dương Tuấn. Có phải cậu đã nhận được giấy báo của Nhân Đại rồi không? Tại sao lại giấu giấu giếm giếm không nói cho tụi này biết?"
Tào Đức Tài sẽ không trả lời câu hỏi của Dương Tuấn mà ngược lại còn chất vấn anh ta. Chủ yếu là vì lúc nãy vừa bị em trai đối phương mắng nên Tào Đức Tài vô cùng nghẹn khuất.
"Anh cả, đó là giấy báo trúng tuyển của người ta, có liên quan gì đến anh không hả? Hỏi đông hỏi tây, anh không thấy phiền à?"
Nói đoạn, Tào Đức Mỹ kéo cánh tay Dương Tuấn dẫn người về phía đại tạp viện.
Thấy vậy, anh em nhà họ Tào không nói gì nữa nhưng cảm xúc trong lòng không thể bình tĩnh lại được.
Cố Lập Đông chính là lúc hai bên đang cãi nhau thì từ bên ngoài về tới nơi.
Thấy tình hình này, anh không xen vào mà gọi thẳng anh em nhà họ Tào tới trước mặt: "Tôi đã nhờ người đi hỏi chuyện giấy báo trúng tuyển rồi. Hai anh em chưa ai nhìn thấy giấy báo trúng tuyển của Dương Tuấn đúng không?"
Hai anh em cùng gật đầu. Vốn đã chẳng ưa gì Dương Tuấn nên đương nhiên sẽ không hỏi han mấy chuyện này.
Nhưng đúng là chưa từng nghe nói tới.
Cố Lập Đông: "Hai người có bao giờ nghĩ tới một khả năng không?"
Nói đoạn, Cố Lập Đông nêu ra khả năng mạo danh thay thế đi học đại học.
"Tôi nói đều là giả thiết thôi. Hai người tốt nhất nên xem giấy báo trúng tuyển của Dương Tuấn. Nếu trên đó không phải tên cậu ta thì những chuyện khác không cần phải phiền lòng nữa."
Hai anh em nghe thấy lời này thì ngẩn người, sau đó lập tức phản ứng lại.
Tào Đức Tài trực tiếp xắn tay áo lên, nhìn dáng vẻ đó giống như sắp đi đ.á.n.h người tới nơi.
Cố Lập Đông lập tức ngăn người lại: "Đợi đã. Hai người phải xem giấy báo trúng tuyển một cách có kỹ thuật chứ không phải trực tiếp la hét lên."
Mặc dù tạm thời chưa có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh điều gì, nhưng Cố Lập Đông cảm thấy Dương Tuấn này có điều mờ ám.
Buổi trưa, nhân lúc cả nhà đang ăn cơm, Tào Đức Tài trực tiếp gây hấn.
"Dương Tuấn, nghe nói cậu đã nhận được giấy báo trúng tuyển rồi. Người nhà chúng tôi vẫn chưa được thấy. Nhân lúc mọi người đều ở đây, lấy ra cho mọi người xem một chút."
Lời này vừa nói ra, Dương Tuấn còn chưa kịp phản ứng thì Tào Đức Mỹ đã xù lông: "Anh cả, anh là cái hạng tốt nghiệp cấp hai thì xem hiểu được giấy báo trúng tuyển của người ta chắc? Đừng có làm hỏng đồ của người ta."
Tào Đức Tài chẳng thèm để ý đến cô em gái đầu óc không tỉnh táo này, chỉ nhìn chằm chằm vào Dương Tuấn với ánh mắt áp lực. Anh gằn từng chữ:
"Chẳng phải cậu bảo sau khi nhận được giấy báo trúng tuyển sẽ cưới em gái tôi sao? Bây giờ em trai cậu bảo giấy báo tới rồi, đừng có giấu giếm nữa, để chúng tôi cũng được xem qua một cái. Nếu là thật thì chuyện kết hôn của cậu và Đức Mỹ cũng có thể bắt đầu chuẩn bị rồi đấy."
Tào Đức Mỹ vốn định mắng lại anh cả, nhưng nghe thấy lời này liền bình tĩnh lại một cách hiếm thấy.
Đúng vậy! Từ khi về đến nay mấy ngày qua, những gì Tào Đức Mỹ có thể làm đều đã làm rồi, chỉ chờ chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng để kết hôn thật đẹp với Dương Tuấn thôi. Anh cả cuối cùng cũng làm được một việc tốt.
Dương Tuấn thấy lần này Tào Đức Mỹ không lên tiếng, trong lòng thầm mắng đối phương, đồng thời cũng oán trách cậu em trai mồm loa mép giải.
Sáng nay từ bên ngoài về, vừa nghe thấy những lời bàn tán trong đại tạp viện là anh ta đã biết em trai lỡ mồm rồi.
"Hì hì, anh Tào. Cái giấy báo trúng tuyển này có gì mà xem đâu. Dù sao em cũng đỗ đại học rồi, đợi đến trường đi học ổn định lại rồi sẽ kết hôn với Đức Mỹ là được."
Tào Đức Tài thực ra chẳng muốn quản chuyện kết hôn gì cả. Đưa ra hai yêu cầu là để đối phương thỏa hiệp yêu cầu thứ nhất.
"Chuyện đó hai người tự bàn bạc với nhau. Nhưng cái giấy báo trúng tuyển này thì tôi vẫn phải xem."
Suốt quá trình đó ông Tào và bà Phùng đều không hé răng lấy một lời. Hai người đã nhìn ra uẩn khúc bên trong rồi, đặc biệt là dáng vẻ kích động đến mức không nói nên lời của con trai út, hai người liền hiểu ngay.
Cuối cùng, cơm còn chưa ăn xong, mọi người đã được thấy giấy báo trúng tuyển của Dương Tuấn.
Tào Đức Học vừa thấy đồ được lấy ra, cái đầu lập tức ghé sát vào.
Động tác cấp bách này khiến Dương Tuấn thầm cảm thấy bất an.
Tuy nhiên rất nhanh sau đó, khi mọi người nhìn rõ nội dung trên giấy báo trúng tuyển, biểu cảm của mỗi người một khác.
Tào Đức Học lại càng lộ vẻ tuyệt vọng, ngồi sụp xuống ghế.
Cái tên trên giấy báo trúng tuyển là Dương Tuấn, không phải Tào Đức Học.
Vậy nên khả năng mà Cố Lập Đông nói trước đó đã trở thành không thể.
Vậy thì chuyện này của anh là... thực sự không được trúng tuyển sao?
Chuyện xảy ra ở nhà họ Tào, vợ chồng Hà Ngọc Yến nhanh ch.óng nghe được.
"Như vậy thì chỉ có thể chờ xem tình hình bên phía dì Cố thế nào thôi." Cố Lập Đông nói rồi thở dài một tiếng thật sâu.
Trước đó anh đã gọi điện cho Cố Minh Hà, đối phương sau khi nghe xong bảo hôm nay sẽ giúp hỏi kết quả cụ thể.
"Ôi, chuyện tốt đẹp như vậy mà lại thành ra thế này, thực sự khiến người ta sốt ruột."
Cũng may, khoảng hơn 3 giờ chiều, Cố Minh Hà đã gọi điện lại cho họ.
"Lập Đông à! Chuyện đó hỏi được rồi. Người bạn làm ở văn phòng tuyển sinh của dì bảo không thấy có tên Tào Đức Học này."
Cố Minh Hà biết kết quả này đối với người tên Tào Đức Học không quen biết kia có lẽ rất tàn khốc. Nhưng người bạn đó của bà làm việc ngay tại văn phòng tuyển sinh, đối phương đã đích thân đi lật giở hồ sơ, xác định là không có thông tin trúng tuyển của người này.
Cố Lập Đông ở đầu dây bên kia nghe xong, trong lòng bỗng "thịch" một cái.
"Được rồi, dì Cố. Cảm ơn dì nhiều ạ. Cháu bên này còn có việc nên cúp máy trước đây."
Sau khi cúp điện thoại, Cố Lập Đông vội vã đi về phía đại tạp viện. Còn Cố Minh Hà thì từ thư phòng đi ra, nhìn thấy đứa con trai út đang ngồi ở gian chính c.ắ.n hạt dưa:
"Học Thiên, vừa nãy dì Từ của con chắc chắn là không tìm thấy thông tin trúng tuyển đó đúng không?"
Cố Học Thiên dáng vẻ cà lơ phất phơ gật đầu: "Đúng thế ạ."
Nghe thấy vậy, Cố Minh Hà thở dài một tiếng thật sâu.
Sáng nay sau khi nhận được điện thoại của Cố Lập Đông, bà đã mau ch.óng nhờ chị Từ đang làm việc ở văn phòng tuyển sinh của Nhân Đại giúp kiểm tra hồ sơ. Sau đó bà có việc phải ra ngoài một chuyến.
Không ngờ vừa mới về, con trai út đã nói cho bà cái tin này. Chị Từ đích thân tới thông báo kết quả kiểm tra cho bà, vừa hay lại gặp lúc bà không có nhà. May mà có con trai út ở đó nên cuối cùng cũng không làm chậm trễ việc tra cứu thông tin của người ta.
