[thập Niên 70] Sau Khi Đổi Chồng, Ngày Nào Tôi Cũng Hóng Biến - Chương 347
Cập nhật lúc: 05/01/2026 14:41
Thực ra bà Khổng cũng muốn đi kể chuyện này cho mọi người nghe lắm.
Nhưng ngặt nỗi trời lạnh rồi, ông lão bình thường còn có thể chống hai tay tự mình đi vệ sinh nay lại dở chứng lười biếng, phóng uế trực tiếp ra giường luôn.
Chẳng còn cách nào khác sáng sớm bà ta đã phải dậy giặt giũ ga trải giường, chăn màn, quần áo, giặt đến mức đau lưng mỏi gối, cả người run rẩy. Lấy đâu ra thời gian mà đi rêu rao mấy chuyện thối nát của con đàn bà này chứ.
Khổ nỗi mình còn chưa kịp đi rêu rao thì đã nghe thấy chuyện của cô ta bị người ta phanh phui rồi.
Điều này không khỏi khiến bà ta vui mừng đến mức muốn nhảy cẫng lên.
Kết quả con đàn bà này đúng là không biết xấu hổ thật, chính mình làm chuyện nhơ nhuốc bị người ta đồn ra ngoài giờ lại dám đổ thừa lên đầu bà ta.
Bà Khổng này không phải là hạng người dễ bắt nạt đâu.
"Bà... bà còn bảo không phải bà! Hôm qua ở bưu điện chỉ có hai người các bà là biết tôi thôi. Hà Ngọc Yến bảo cô ấy không nói xấu tôi, không phải bà thì còn là ai?"
Bà Khổng hai tay chống nạnh: "Tôi nhổ vào! Lão nương đây sáng sớm đã phải dậy giặt đồ đến tận bây giờ. Cô đi hỏi xem, đi hỏi hàng xóm xung quanh xem có đúng như thế không."
Nhà họ Tiền, nhà họ Lữ bên cạnh tuy đều không ưa nhà họ Triệu nhưng bà Khổng quả thực sáng sớm đã dậy giặt đồ, tiếng động gây ra rất lớn. Họ cũng không phải hạng người lòng dạ đen tối, thấy bà Khổng nói vậy liền liên tục gật đầu xác nhận.
Lần này đến lượt Tôn Tiêu Nhu ngẩn ngơ.
Hôm qua quả thực chỉ có hai người này là biết mình, không phải Hà Ngọc Yến, cũng không phải bà Khổng thì còn có thể là ai?
Xét về động cơ thì vẫn là Hà Ngọc Yến có khả năng nhất.
Cô ta biết rõ hồi chưa lấy chồng Hà Ngọc Yến từng đi xem mắt với Đổng Kiến Thiết. Có khi nào vì đố kỵ với tình bạn thuần khiết giữa cô ta và Đổng Kiến Thiết nên mới muốn phá hoại danh dự của cô ta không?
Bộ dạng tức tối của Tôn Tiêu Nhu khiến bà Khổng chống nạnh cười ha hả.
Càng cười càng thấy may mắn, may mà ý định lúc trước của bà ta chưa thực hiện.
Trước đó thấy hai chị em nhà này trông cũng xinh xẻo, cô chị lại còn đỗ đại học nữa nên chắc đầu óc cô em cũng không tồi.
Bà ta liền định bụng thăm dò gia cảnh đối phương để giới thiệu cô em cho thằng ba nhà mình vẫn chưa vợ.
Kết quả con bé em vừa mở miệng đã xấc xược đến phát khiếp.
Hạng người như vậy chẳng tốt đẹp gì đâu.
Vừa hay thấy cô chị ra ngoài bà Khổng liền nổi hứng đi theo, nào ngờ lại nghe được chuyện giật gân đến thế.
Tôn Tiêu Nhu này hóa ra trước khi Đổng Kiến Thiết ly hôn đã câu kết với nhau từ trước rồi.
Trời đất ơi! Chuyện như vậy bà ta nhất định phải nghe cho kỹ, tìm cơ hội rêu rao ra ngoài cho cô ta một bài học mới được.
Nào ngờ ông lão trong nhà gặp chuyện, miếng mồi ngon này lại bị người khác chén trước mất rồi.
Nhưng bà ta cũng không phải dạng vừa.
Thấy Tôn Tiêu Nhu vẻ mặt tức tối bà ta liền lạnh lùng nói: "Loại đàn bà như cô đúng là không biết xấu hổ. Biết đâu lại đắc tội với ai đó nên người ta muốn chỉnh cô đấy!"
Bà Khổng thề là câu này bà ta chỉ thuận miệng nói bừa thôi, nào ngờ nghe xong Tôn Tiêu Nhu bỗng dưng im bặt.
Hàng xóm vây xem suốt quãng đường thấy vậy đều nhìn nhau nháy mắt. Rõ ràng trong lòng mọi người đều đã có những suy đoán của riêng mình.
Hà Ngọc Yến ở bên kia bức tường lại bị gợi lên sự tò mò.
Chuyện của Tôn Tiêu Nhu không phải cô nói, cũng không phải bà Khổng nói, vậy thì còn ai vào đây nữa nhỉ?
Chuyện này cứ ồn ào mãi cho đến trưa, khi đám đàn ông đi làm về vẫn chưa có kết quả gì.
Hà Ngọc Yến vừa ăn cơm vừa kể lại cuộc đối thoại lúc đó cho chồng nghe. Cố Lập Đông nghe xong cũng lấy làm lạ.
"Bà Khổng này đúng là..."
Trước đó Hà Ngọc Yến cứ nghĩ là do bà Khổng làm, nhưng biểu hiện của bà ta cùng lời kể của hàng xóm xung quanh thì lại không giống. Nhưng nếu không phải bà ta thì là ai?
Cố Lập Đông nghe xong mấy chuyện này cũng nói với vợ một câu: "Ngụy lão tam nghe nói hôm nay đã lên tàu đi miền Nam rồi."
Nghe thấy vậy Hà Ngọc Yến vui vẻ: "Chắc là bên bác Cố báo cho anh biết chứ gì!"
Cố Lập Đông gật đầu: "Cố Học Thiên cũng đi chạy đường dài rồi, nghe bảo phải đến mấy ngày trước đêm Giao thừa mới về."
Lần này coi như xung quanh tạm thời không còn những con sâu đáng ghét nữa.
Nghĩ vậy Hà Ngọc Yến nhịn không được mỉm cười.
"Mẹ ơi, cười cười."
Viên Viên và Đan Đan chẳng hiểu sao mẹ lại cười, nhưng hai đứa cũng cười ngây ngô theo mẹ.
Hà Ngọc Yến bón cho mỗi đứa một miếng miến.
Trưa nay ăn món miến hầm thịt heo cải thảo, đây là món Hà Ngọc Yến khá thích. Rau thịt tinh bột đều đủ cả, một món là xong một bữa.
Hai vợ chồng bàn bạc về tình hình chuẩn bị hàng Tết còn lại.
Cũng chính lúc này trong sân lại vang lên một trận ồn ào.
Lần này người phát ra tiếng động là Đổng Kiến Thiết.
Hà Ngọc Yến bưng bát đứng ngoài cửa thì thấy Đổng Kiến Thiết đứng trước phòng chị em nhà họ Tôn lớn tiếng mắng vọng ra ngoài:
"Là ai? Là ai đang tung tin đồn nhảm? Có bản lĩnh thì giờ bước ra đây chúng ta đối chất một phen. Tôi Đổng Kiến Thiết là một đấng nam nhi, nói tôi thế nào cũng được. Nhưng đồng chí Tôn Tiêu Nhu là một nữ đồng chí yếu đuối, tại sao mọi người lại nói cô ấy như vậy? Lương tâm của mọi người không thấy c.ắ.n rứt sao?"
Câu nói này tuy không dài nhưng Đổng Kiến Thiết nói rất nhấn nhá, cảm xúc dâng trào.
Với khả năng thoại này mà không làm diễn viên thì đúng là phí của giời.
"Này Lập Đông, chuyên ngành đại học của Đổng Kiến Thiết là gì vậy anh?"
Cố Lập Đông cũng bưng bát đứng cạnh vợ, thu hết biểu hiện của Đổng Kiến Thiết vào tầm mắt. Nghe câu hỏi của vợ anh hơi thắc mắc nhưng vẫn đáp: "Nghe bảo học ngành Thương mại."
"Chậc chậc, đúng là phí phạm quá. Anh có thấy anh ta đi học diễn xuất hay gì đó tương tự chắc sẽ hợp hơn không? Lần trước mình xem phim đó, nam chính diễn còn chẳng đạt bằng anh ta đâu!"
Cố Lập Đông nghe vậy bật cười ha ha.
Hai chị em đứng ở cửa bưng bát cùng bố mẹ thấy bố cười lớn thì tò mò nghiêng đầu nhìn bố.
Đúng lúc này Đổng Kiến Thiết vừa nãy còn đang hùng hổ đã ba chân bốn cẳng lao đến cửa nhà cô.
"Cười cái gì mà cười? Có phải là chị không? Có phải là nhà chị làm không hả?"
