[thập Niên 70] Sau Khi Đổi Chồng, Ngày Nào Tôi Cũng Hóng Biến - Chương 380
Cập nhật lúc: 05/01/2026 14:50
Vườn bách thú đông người Hà Ngọc Yến một mình không dắt nổi hai đứa trẻ. Ở đây ít người lại yên tĩnh, đúng là nơi thích hợp để dắt con đi dạo. Đầu tiên cô đến quầy bánh trứng mua một cân bánh trứng. Nhìn lũ trẻ mỗi đứa cầm một chiếc bánh trứng ngoan ngoãn đi theo dạo quanh, Hà Ngọc Yến cảm thấy rất thú vị. Đến trung tâm thương mại Hà Ngọc Yến cũng không biết mua gì, chỉ đi dạo quanh. Nhân tiện để ý xem năm nay quầy hàng có sản phẩm mới nào không. Kiểu dáng quần áo may sẵn đã bắt đầu có những màu sắc sặc sỡ, vải vóc cũng có xu hướng tương tự. Đi đến quầy giày dép, thậm chí gót của những đôi giày cao gót còn cao hơn những đôi từng thấy trước đây. Quầy mỹ phẩm càng khỏi phải nói, đồ bán trong đó ít nhưng giá thì đắt đỏ. Hà Ngọc Yến xem một lát nhưng chẳng mua gì, trong lòng thầm tính xem khi nào Cố Lập Đông mới có thể quay lại.
Còn Cố Lập Đông ở phía bên kia đã bị phát hiện của đội trưởng Hoắc làm cho kinh ngạc. "Vì vậy chúng tôi cần tìm người giúp để mắt tới đối phương. Tôi suy nghĩ một hồi vẫn là tìm cậu để nhờ giới thiệu nhân sự." Cố Lập Đông không ngờ sự việc lại biến thành thế này. Suy nghĩ một lát anh đề xuất với đội trưởng Hoắc một ứng viên. Trước khi rời đi anh cam đoan với đội trưởng Hoắc sẽ không tiết lộ chuyện này ra ngoài. Thực sự là nếu suy nghĩ của đội trưởng Hoắc là chính xác thì kết quả sẽ vô cùng đáng sợ.
Đợi khi Hà Ngọc Yến gặp lại người đàn ông của mình một lần nữa thì thời gian đã trôi qua hơn hai tiếng đồng hồ. "Có chuyện gì xảy ra sao?" Nhìn ra sắc mặt người đàn ông không tốt, Hà Ngọc Yến quan tâm hỏi. Cố Lập Đông lắc đầu: "Sự việc có chút ngoài dự kiến. Đợi sau khi rõ ràng rồi anh sẽ nói với em." Hà Ngọc Yến nghe xong cũng không để tâm, có những chuyện không biết còn đỡ phải trăn trở hơn. Hai vợ chồng xem giờ, dứt khoát dẫn con quay về thẳng đại tạp viện. Tuy nhiên gia đình vừa bước vào ngõ đã phát hiện ở đây tụ tập không ít hàng xóm. Mọi người đang thảo luận nhiệt liệt điều gì đó. Thấy vợ chồng Cố Lập Đông về, từng người một chào đón họ qua đó. Hà Ngọc Yến nhíu mày, cùng người đàn ông mỗi người bế một đứa trẻ đi về phía con đường trong ngõ. Không đi không được vì nhà ở phía trước mà.
Sau khi họ tiến lại gần lúc này mới biết đã xảy ra chuyện gì. "Chúng tôi đang bàn bạc việc gửi cho chỗ Hứa Thúy Bình ít tiền. Nghe nói cô ta bị ngộ độc phải dùng cái gì mà buồng oxy cao áp, chi phí một ngày cao lắm! Hai vợ chồng họ đều không có đơn vị công tác chính thức, tiền trong tay không đủ trả viện phí." Lúc này đã có buồng oxy cao áp rồi, chủ yếu là hàng nhập khẩu, dùng trong các lĩnh vực phẫu thuật tim mạch, bệnh não do thiếu oxy vân vân. Nghe thấy là quyên tiền cho Hứa Thúy Bình, thực ra Hà Ngọc Yến không phản đối vì đây là một mạng người quý giá. Nhưng nói đôi vợ chồng này không có tiền thì đúng là nói bậy.
Vợ chồng họ không biết đã đào được bao nhiêu bảo bối, tiền mặt trong tay có thể không nhiều nhưng bảo bối chắc chắn không ít. Người ngoài không biết chứ Ngô Cáp Bình người làm chồng này chắc chắn biết. Vậy thì cuộc vận động quyên góp này rốt cuộc là do ai đề xuất? Hà Ngọc Yến đặt ra câu hỏi này, ngay lập tức có người lẩm bẩm: "Vợ Lập Đông này, cháu là tiếc tiền hay sao thế? Tiền này là để cứu mạng người đấy. Hỏi nhiều thế làm gì? Đưa tiền ra mới là chuyện chính chứ." Nhìn về phía người vừa nói, phát hiện là bà Thẩm - kẻ khuấy chuyện có tiếng. Hà Ngọc Yến lập tức cười lạnh một tiếng nhưng không thèm đếm xỉa đến tiếng la lối của đối phương.
Cố Lập Đông lúc này lên tiếng hỏi ông cụ về vấn đề này. Ông cụ là bác cả quản sự của đại tạp viện số 1, đức cao vọng trọng, chắc chắn là xuất phát từ lòng tốt mới nhận việc này. "Việc này Ngô Cáp Bình vẫn chưa đề cập. Nhưng lúc sớm có nghe thấy anh ta đang bàn bạc với lão Ngô về việc vay tiền." Câu nói này có chút đáng suy ngẫm. Hà Ngọc Yến và chồng nhìn nhau, đều hiểu ý của đối phương. Ngô Cáp Bình này rõ ràng trong tay có tiền mà lại âm thầm giở trò vay tiền này. Không cần phải nói, những người hàng xóm nhiệt tình trong ngõ chắc cũng bị anh ta lừa rồi. "Vậy nhà cháu cũng quyên góp. Nhưng chuyện này chúng ta nên cho Ngô Cáp Bình biết trước. Tốt nhất là hỏi anh ta xem rốt cuộc còn thiếu bao nhiêu tiền. Đừng để đến lúc đó tiền lại không đủ, khi ấy anh ta lại ngại không dám nói ra, thế chẳng phải là làm ơn mắc oán sao?" Lời khuyên này của Cố Lập Đông ngay lập tức nhận được sự hưởng ứng của nhiều người.
Thế là khi Ngô Cáp Bình đang nằm trên giường tính toán chuyện tiền nong thì thực sự đã có người chuẩn bị đến tận cửa đưa tiền cho anh ta. Tuy nhiên cách đưa tiền này lại không phải cách anh ta mong muốn. "Tiền thì không đủ thật nhưng tôi không thể làm phiền mọi người được. Ngày tháng của mọi người cũng chẳng dễ dàng gì." Ngô Cáp Bình mang vẻ mặt cảm kích nhìn mọi người, dường như thực sự rất khó xử. Ông cụ dẫn đầu đâu quản những chuyện đó, đưa tay vỗ mạnh lên vai đối phương. "Nghĩ nhiều thế làm gì? Ta đã nói rồi, mạng người quan trọng hơn. Thiếu bao nhiêu hàng xóm trong ngõ chúng ta sẽ góp cho cậu. Nếu cậu thấy không đành lòng thì tiền này cứ coi như hàng xóm cho cậu vay, sau này cậu kiếm được tiền rồi thì trả lại cho mọi người là được."
Hà Ngọc Yến đứng bên cạnh nhìn cảnh quyên tiền biến thành cho vay tiền, cũng cảm thấy có chút buồn cười. Đặc biệt là biểu cảm từ cảm động chuyển sang khó xử của Ngô Cáp Bình khiến Hà Ngọc Yến chắc chắn rằng người này thực ra không muốn cứu Hứa Thúy Bình. Diễn biến tiếp theo Hà Ngọc Yến không ở lại đó xem tiếp. Cô dắt con về nhà trước. Sau khi lũ trẻ ngủ trưa, người đàn ông cũng về rồi. "Thế nào rồi anh?" Cố Lập Đông: "Cuối cùng đã đồng ý với phương án cho vay tiền. Giờ ông cụ đang dẫn mấy người định đến từng nhà vận động đây." Phải nói là con người ở thời đại này vẫn rất giàu tình người, vì một người xa lạ mà có thể làm đến mức đến từng nhà vận động mọi người cho vay tiền. "Bảo là trước tiên mỗi nhà bỏ ra mười đồng xem số tiền góp được có đủ viện phí không."
Cố Lập Đông vừa nói vừa thở dài, nghĩ đến những lời đội trưởng Hoắc nói hôm nay. Nhưng anh không nói gì mà đổi chủ đề, kể về những lời bàn tán nghe được trên đường về. "Chẳng phải bảo là viện phí không đủ sao? Bà Thẩm kia liền xúi giục Ngô Cáp Bình đi tìm Tôn Tiêu Nhu đòi viện phí. Bảo là do cô ấy khơi mào tìm Hứa Thúy Bình đòi vòng vàng, nếu không Hứa Thúy Bình đã không gặp chuyện."
