[thập Niên 70] Sau Khi Đổi Chồng, Ngày Nào Tôi Cũng Hóng Biến - Chương 515

Cập nhật lúc: 06/01/2026 11:01

Cố Lập Đông đã đoán trước được sẽ như vậy. Dù sao Cố Học Thiên cũng là người họ nuôi nấng hơn hai mươi năm, nếu không có chút phản ứng nào thì mới là lạ.

Anh coi như không thấy gì, kể hết những chuyện có thể nói ra. Trọng điểm là Cố Học Thiên và kẻ tên Ngụy Lão Tam đều đã bị bắt.

"Bố biết ngay là thằng nhóc này sớm muộn gì cũng sẽ vấp ngã mà."

Mãi một lúc lâu sau Cố Quảng Thịnh mới nói ra câu này, theo sau đó là một tiếng thở dài thườn thượt. Còn Cố Minh Hà thì vẻ mặt rất phức tạp.

Dù sao Hà Ngọc Yến cũng có thể nhìn thấy một sự thất vọng tột cùng, lại xen lẫn một chút tiếc nuối trong đó.

Tuy nhiên, cô cũng giả vờ như không thấy. Đợi hai vị trưởng bối bình tâm lại, cô lập tức chuyển chủ đề, nói về chuyện bọn trẻ ở nhà.

Cuối cùng bầu không khí nhà họ Cố cũng khởi sắc hơn.

Gia đình Hà Ngọc Yến ở lại nhà họ Cố cho đến khi ăn xong bữa tối mới rời đi.

Trong thời gian đó, họ cũng xem qua chiếc xe mới mua của Cố Lập Đông. Cả hai đều khen chiếc xe này rất đẹp.

Đợi nhìn theo gia đình con trai lên xe rời đi, Cố Minh Hà bấy giờ mới thở dài một tiếng.

"Ông Cố này, ông bảo có phải sự giáo d.ụ.c của chúng ta quá thất bại không..."

Cố Quảng Thịnh lắc đầu: "Những đứa con khác trong nhà chúng ta đâu có như vậy..."

Lời còn chưa dứt, đã có hàng xóm ghé lại bắt chuyện: "Ông Cố ơi! Con trai út ông về rồi à! Ha ha, thằng bé đó giỏi thật đấy, đã lái được cả xe hơi nhỏ rồi!"

Cố Quảng Thịnh nghe thấy lời này, trong lòng trào dâng một niềm tự hào.

Cố Lập Đông không phải do họ đích thân nuôi nấng, nhưng lại trưởng thành thành một thanh niên có trách nhiệm, biết gánh vác. Đây là điều Cố Quảng Thịnh cảm thấy biết ơn nhất trong lòng! Biết ơn ông cụ Cố chưa từng gặp mặt kia đã nuôi dạy con trai tốt như vậy!

Ông thu xếp lại tâm trạng, trò chuyện với hàng xóm.

Cố Minh Hà thấy vậy cũng thu lại những cảm xúc phức tạp trong lòng. Họ đối với Cố Học Thiên đã đủ tốt rồi. Sau này thế nào thì đành tùy vào số phận của nó vậy.

Phía bên kia, kịp lúc khoảng bảy giờ tối, gia đình Hà Ngọc Yến đã về tới ngõ Đinh Hương.

"Chao ôi, ban ngày không nhìn thấy rõ. Đây chính là xe hơi nhỏ cậu mua đấy à? Hiệu gì thế? Bao nhiêu tiền vậy hả!"

Chiếc xe này của Cố Lập Đông vừa về tới đại tạp viện đã bị hàng xóm nghe thấy động tĩnh vây kín xung quanh.

Ban ngày họ vội vã đi ra ngoài, người ta ngại không dám hỏi nhiều. Bây giờ thì khác rồi, mấy ông chú lớn tuổi đã vây quanh Cố Lập Đông. Còn phía Hà Ngọc Yến cũng có các bà cô quen biết chạy lại hỏi han tình hình.

Hà Ngọc Yến lấy cớ phải chăm sóc con cái nên dắt con về nhà trước. Những chuyện còn lại chồng cô sẽ xử lý ổn thỏa.

Tuy nhiên rất nhanh sau đó bà Phùng đã chạy tới nhà Hà Ngọc Yến.

"Bà Trịnh dắt theo thằng Kiến Dân nhà bà ấy đi từ hôm qua tới giờ vẫn chưa thấy về nhà."

Hà Ngọc Yến ngạc nhiên nhướng mày, không hiểu vì sao bà Phùng lại nói với mình những chuyện này.

Bà Phùng: "Tôi cũng không có ý gì khác đâu. Chỉ là muốn hỏi xem có phải Đổng Kiến Thiết đã xảy ra chuyện gì không? Hôm nay gặp một người hàng xóm trong ngõ, nói là nghe thấy bà Trịnh gọi điện thoại, loáng thoáng nói Đổng Kiến Thiết phạm chuyện rồi. Hôm qua bà Trịnh lại còn chạy tới hỏi các cháu chuyện của Đổng Kiến Thiết nữa. Tôi liền thầm nghĩ hay là có chuyện thật nhỉ!"

Hà Ngọc Yến nghe thấy lời này, khẽ nhíu mày.

Về tình hình mới nhất của Đổng Kiến Thiết, cô thực sự không rõ. Trước đó anh ba nói phải tìm chứng cứ, cũng không biết đã tìm thấy chưa. Nếu tìm thấy thì Đổng Kiến Thiết đúng là phạm chuyện, nếu không tìm thấy thì anh ta coi như trong sạch.

"Chuyện này cháu thực sự không rõ ạ. Thực ra nếu anh ta thực sự gặp chuyện, tự nhiên sẽ có người thông báo cho đơn vị thôi."

Đúng vậy, người thời này đi ra ngoài, thân phận là do đơn vị cấp cho. Có bất kỳ chuyện gì cũng sẽ liên hệ tới đơn vị đó.

Trên thực tế phía Quảng Thành hiện tại đúng là chưa tìm thấy chứng cứ xác thực để chứng minh Đổng Kiến Thiết có vấn đề. Ngược lại là Lâm Đông thì có không ít sơ hở để nắm thóp.

Thế nên trong lúc Hà Ngọc Yến và mọi người đang thảo luận, Đổng Kiến Thiết đã được thả ra ngoài.

Sau khi ra khỏi cục công an, Đổng Kiến Thiết mới cảm thấy mình như được sống lại. Anh ta hoàn toàn không ngờ được mình lại đen đủi đến thế. Hết lần này đến lần khác vì chuyện khởi nghiệp làm ăn mà bị liên lụy đến mức t.h.ả.m hại như hiện giờ.

Lúc ra ngoài anh ta đã hỏi đồng chí công an, biết được Lâm Đông vẫn còn ở trong cục công an. Đổng Kiến Thiết suy nghĩ một lát, liền quay về chỗ ở lấy hành lý của mình cùng với số tiền Lâm Đông giấu trong hành lý đi mất. Anh ta ra thẳng nhà ga mua vé tàu ngay trong ngày để về nhà.

Anh ta hạ quyết tâm sau này nhất định phải tránh xa Lâm Đông ra.

Vì vội vàng về nhà nên Đổng Kiến Thiết đã quên không gọi điện cho mẹ mình một tiếng.

Thế nên khi anh ta đang ngồi trên chuyến tàu về nhà, bà Trịnh đã lôi hết số tiền dành dụm cả đời ra đưa cho con gái lớn.

"Người mà con quen biết đó có thực sự cứu được em trai con ra không?"

Tin tức Đổng Kiến Thiết bị nghi là bị cục công an Quảng Thành bắt giữ đã khiến bà Trịnh phải bôn ba suốt gần hai ngày trời. Bà chỉ là một bà lão, thực sự không có cửa nẻo gì cả. Bà không thể đi tìm lãnh đạo nhà máy nhờ giúp đỡ được. Nếu con trai thực sự phạm chuyện mà đi tìm nhà máy nhờ giúp đỡ thì chẳng khác nào tìm đường c.h.ế.t.

Không còn cách nào khác, bà Trịnh chỉ có thể nghĩ đến con gái lớn.

Đứa con gái lớn này cũng là loại vô dụng, biết chuyện cũng chỉ biết sốt ruột xoay như chong ch.óng tại chỗ. Vẫn là con rể có năng lực, vừa về nghe thấy chuyện này liền vỗ n.g.ự.c đảm bảo nói mình có một người bạn học đang ở trong bộ đội phía Quảng Thành, có thể giúp thăm dò tình hình, lúc cần thiết sẽ tìm cách đưa người ra.

"Mẹ yên tâm đi. Anh bạn chiến hữu đó của anh Lão Đỗ con cũng nghe nói qua rồi. Người ta còn từng gửi mấy con cá mặn về cho gia đình nữa. Là người đáng tin cậy lắm, chắc chắn có thể giúp đưa em út ra được."

Lão Đỗ tên đầy đủ là Đỗ Lý, là chồng của Đổng Hồng Mai.

Thấy anh con rể vốn dĩ hiếu thảo thật thà đảm bảo như vậy, bà Trịnh cuối cùng cũng yên lòng. Trong cái nhà này đúng là vẫn phải có một người đàn ông.

Nhìn xem khi xảy ra chuyện, con gái vô dụng chẳng giúp được gì, cuối cùng vẫn là con rể có bản lĩnh giúp gia đình giải quyết vấn đề. Chẳng trách ai ai cũng nói con rể có thể gánh vác thay cho nửa đứa con trai!

Bà Trịnh lo lắng suốt cả ngày trời, sau khi giao ra số tiền dành dụm và nhận được câu trả lời chắc chắn từ con rể, cuối cùng cũng yên tâm hẳn, vui vẻ dắt theo con trai út về nhà.

Tám giờ tối, Hà Ngọc Yến vừa tắm rửa xong từ gian nhà phụ bước ra, đúng lúc nhìn thấy bộ dạng bước đi nhẹ nhõm của bà Trịnh trở về. Trong lòng cô thầm nghĩ chắc hẳn vấn đề đã được giải quyết xong xuôi rồi. Xem ra Đổng Kiến Thiết chắc là không sao đâu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.