[thập Niên 70] Sau Khi Đổi Chồng, Ngày Nào Tôi Cũng Hóng Biến - Chương 707

Cập nhật lúc: 06/01/2026 13:22

Ngay lúc Lư Đại Nữu đang phàn nàn về Vương Phượng Nhi, Vương Phượng Nhi cũng đang ở nhà phát hỏa.

"Lư Đại Trụ, em gái anh đúng là chẳng ra gì. Cả nhà thắt lưng buộc bụng cho nó học xong đại học. Kết quả tôi là chị dâu cả qua đó mượn nó có mấy chục tệ mà nó cũng không cho. Tôi thật sự chưa thấy đứa con gái nhà ai mà không biết lo cho gia đình như nó."

Lư đại ca không ngờ vừa về tới nhà, bếp núc lạnh tanh đã đành. Đứa nhỏ nằm trên giường khóc oa oa không ai ngó ngàng tới. Vợ thì lại hướng về phía mình mà mắng nhiếc om sòm.

Ngày tháng như vậy, hoàn toàn không giống với những gì anh ta tưởng tượng.

Nhưng anh ta không phải kiểu người hay oán trời trách đất. Tai nghe tiếng mắng của Vương Phượng Nhi, tay trực tiếp đi qua bế đứa nhỏ lên dỗ dành.

Vương Phượng Nhi bên này thì vẫn cứ mắng c.h.ử.i, quăng quật đồ đạc. Thấy Lư Đại Trụ thật sự giống như cái cột trụ vậy, im hơi lặng tiếng. Tức khắc mất hết sức lực để mắng. Nhưng cô ta cũng không dễ dàng bỏ qua như vậy. Trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Lư Đại Trụ: "Em gái anh không cho tôi mượn tiền. Anh đưa thêm cho tôi một ít đi."

Lư Đại Trụ lắc đầu: "Một ngàn tệ tiền sính lễ lúc kết hôn vẫn còn trong tay cô. Chi tiêu trong nhà mỗi tháng đều là tôi đưa. Hơn nữa tháng này mới qua được năm ngày, tôi đã đưa cho cô hơn ba trăm tệ rồi."

Hiện tại là tháng 11 năm 82, lương bình quân của cư dân Bắc Thành chỉ có bảy tám chục tệ. Chi phí sinh hoạt một tháng của gia đình ba người hơn ba trăm tệ là không hề ít chút nào.

Tuy nhiên, số tiền này đều bị Vương Phượng Nhi tiêu hết sạch rồi.

"Sính lễ? Anh là đàn ông mà còn dám để ý tới chút tiền sính lễ đó của tôi à. Đó là bảo đảm cho cuộc sống sau này của tôi. Bây giờ xin anh mấy chục tệ mà cũng không cho. Lỡ mà tiêu hết tiền sính lễ, sau này tôi có nước c.h.ế.t đói. Anh có đưa không? Bây giờ tôi muốn năm mươi tệ."

Lư Đại Trụ không hiểu nổi vì sao dạo này Vương Phượng Nhi cứ đòi tiền suốt. Nhưng anh ta thực sự không thể đưa thêm tiền ra được nữa.

Phân gia với gia đình, giải tán với bạn bè, Lư Đại Trụ khi đó mang theo tổng cộng hơn năm mươi ngàn tệ tiền tiết kiệm ra ngoài.

Mua căn nhà đang ở hết mười hai ngàn. Còn lại ba mươi tám ngàn nghe thì nhiều. Nhưng mà, lần khởi nghiệp đầu tiên của anh ta đã thất bại. Hơn năm ngàn tệ trực tiếp đổ sông đổ biển.

Cộng thêm chi tiêu trong nhà, chi phí lúc đứa trẻ chào đời. Hiện tại trong tay Lư Đại Trụ chỉ còn lại chưa tới hai mươi ngàn tệ. Anh ta phải tiết kiệm mà dùng, còn phải để tiền tiếp tục làm ăn.

Tiền trong nhà anh ta sẽ không đưa thiếu. Một tháng ba trăm là quá đủ rồi.

Mặc dù Lư Đại Trụ không thông minh. Nhưng trong một số việc anh ta vô cùng bướng bỉnh. Cuối cùng, bất kể Vương Phượng Nhi có làm loạn thế nào. Lư Đại Trụ một xu cũng không đưa cho cô ta.

Vương Phượng Nhi không còn cách nào, quậy cũng quậy rồi, mắng cũng mắng rồi, cầu xin cũng cầu xin rồi. Lư Đại Trụ vẫn cứng đầu như đá. Cuối cùng, Vương Phượng Nhi vẫn từ trong kho tiền nhỏ riêng của mình, móc tiền ra. Cùng với số tiền trước đó vòi vĩnh được từ chỗ bố mẹ chồng họ Lư, trực tiếp cầm lấy đi ra ngoài.

Còn phía Hà Ngọc Yến, sau khi nghe xong lời phàn nàn của Lư Đại Nữu, Hà Ngọc Yến ngoại trừ thở dài thì vẫn là thở dài.

Nói Lư Đại Trụ người này không có trách nhiệm? Cũng không phải. Chi phí sinh hoạt một tháng ba trăm tệ. Ngay cả gia đình bốn người họ, còn phải nuôi hai chiếc xe tải, tiền xăng đắt đỏ như vậy. Chi tiêu một tháng cũng không quá ba trăm tệ.

Vậy mà Lư Đại Trụ lại đưa ra tận ba trăm tệ tiền sinh hoạt một tháng.

Nhưng nếu Lư Đại Trụ có trách nhiệm, hiện tại anh ta nên để mắt kỹ xem Vương Phượng Nhi rốt cuộc đang làm cái gì? Sao mà lại tiêu tiền như phá thế kia.

Tất nhiên, đây đều là chuyện riêng của nhà người khác. Hà Ngọc Yến cũng chỉ thầm nghĩ trong lòng. Đợi đến khi tan làm, trực tiếp lái xe tới siêu thị đón chồng về nhà.

Kể từ khi nghỉ việc sớm, địa điểm làm việc bình thường của Cố Lập Đông là ở siêu thị trung tâm thành phố không xa nhà.

Hà Ngọc Yến vừa mới đỗ xe xong, liền thấy quán ăn nhỏ sát vách siêu thị đang ồn ào náo nhiệt. Cô xuống xe đi tới, đúng lúc thấy có người từ quán ăn nhỏ đi ra, trực tiếp bước vào siêu thị gọi: "Cho một thùng bia."

Chị nhân viên ở quầy thu ngân cười híp mắt hỏi một câu: "Đây là gặp chuyện tốt gì sao?"

Vị khách ha ha cười lớn gật đầu: "Chuyện tốt đấy!"

Người này vừa nói, những người đang đợi ở quán ăn nhỏ sát vách liền phụ họa: "Chẳng thế sao! Anh Siêu lần này một hơi kiếm được con số này đấy."

Hà Ngọc Yến nhìn qua, phát hiện đối phương giơ tay lên ra hiệu số năm. Rõ ràng không phải chỉ là kiếm được năm tệ. Kích động mời nhiều người đi ăn như vậy, không thể nào là năm trăm. Lẽ nào là năm ngàn?

Rất nhanh, Hà Ngọc Yến liền nghe thấy người phía bên kia đang hét lên: "Chao ôi, một nhát này kiếm được cả vạn tệ, thực sự là ngưỡng mộ c.h.ế.t đi được.!"

Bước vào siêu thị, vẫn có thể nghe thấy tiếng náo nhiệt ở quán ăn nhỏ sát vách. Ngay cả nhân viên bán hàng của siêu thị, cũng từng người một đều đang bàn tán xem làm vụ buôn bán gì. Một hơi có thể kiếm được cả vạn tệ.

Cố Lập Đông đang bận rộn trong văn phòng, thấy Hà Ngọc Yến tới, bảo cô đợi một chút, còn chút việc chưa bận xong.

Hà Ngọc Yến nhìn đồng hồ, còn chưa tới sáu giờ, cũng không vội.

Từ văn phòng đi ra liền trực tiếp đi tới quầy bán bánh ngọt.

Anh cả cô vào năm ngoái đã bán đứt công việc ở nhà máy thực phẩm, rồi chuyên tâm làm việc kinh doanh tiệm bánh mì. Bố cô cũng đã đến tuổi nghỉ hưu. Thế là nghỉ về hưu giúp đỡ anh cả.

Hiện tại, bánh mì, bánh ngọt mà anh cả bán đều được làm tại nhà bằng lò nướng. Sau đó lại thuê xe kéo tới từng siêu thị để bán.

Nhưng làm như vậy thì chi phí phát sinh khá lớn. Ví dụ như tiền vận chuyển này, quầy ở ba siêu thị phải sắp xếp riêng một người để bán bánh. Những cái này đều là chi phí.

Anh cả gần đây đang tính toán xem có nên trực tiếp mua một căn nhà ở nơi cách đều ba siêu thị, chuyên dùng để làm tiệm bánh mì hay không. Ngoài việc mở cửa hàng ra, thì dùng để gia công bánh ngọt bánh mì.

Như vậy thì diện tích cần thiết khá lớn. Hơn nữa môi trường xung quanh cũng không được quá tệ.

Gần đây anh cả luôn để ý đến thông tin bất động sản về mảng này.

"Anh cả, lần trước Giải Phóng bàn với anh về việc thay đổi phương thức cung ứng hàng, anh quyết định chưa?"

Hiện tại cả ba siêu thị đều có quầy bánh ngọt. Anh Hà áp dụng phương thức thuê quầy để kinh doanh tại siêu thị.

Cụ thể mà nói, chính là anh Hà mỗi tháng trả tiền thuê quầy cho siêu thị. Thu nhập từ việc bán bánh ngọt và bánh mì không ăn chia với siêu thị. Như vậy thì giữa hai bên không có nhiều vướng mắc về sổ sách. Nhưng phương thức hợp tác này có một điểm không tốt. Chính là anh Hà nhất định phải sắp xếp người bán hàng tại quầy của cả ba siêu thị.

Chi phí nhân lực phát sinh trong đó thực ra khá cao.

Vì vậy, gần đây anh Hà đang cân nhắc xem có nên thay đổi phương thức hợp tác với siêu thị hay không. Còn Lâu Giải Phóng bên này cũng có ý định cải cách lại cách phân bổ quầy kệ trong siêu thị. Như vậy thì quầy bánh ngọt có thể sẽ được chuyển tới gần khu vực thu ngân.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.