Thập Niên 70: Sau Khi Lấy Lại Thân Phận, Ta Được Sủng Lên Trời - Chương 134
Cập nhật lúc: 25/04/2026 15:13
Bùi Cảnh trên tay cầm tờ báo trên bàn, trên thực tế cái gì cũng không nhìn vào, ngược lại chú ý hai người bên cạnh.
Nhìn hai người bọn họ giống như đang diễn trò, liếc mắt đưa tình, Bùi Cảnh cong cong khóe môi, cũng không để ý tới.
An Tri Nhân đột nhiên mở miệng: “Lão tứ còn không biết tiểu muội kết hôn đi, hắn ở nhà lúc đó bảo vệ tiểu muội như tròng mắt, nếu là biết chuyện này, không biết có thể hay không vi phạm kỷ luật mà lén lút trở về đâu.”
“Anh nói như vậy, thật đúng là không phải không có khả năng này.” An Tri Hiền đột nhiên hỏi Bùi Cảnh: “Muội phu, anh thấy sao?”
Bùi Cảnh nhìn hai người muốn chiếm tiện nghi bằng lời nói nhưng lại không có can đảm, nói: “Vậy không nói cho hắn.”
An Tri Hiền bị nghẹn một chút, hậm hực xoa xoa mũi.
Bùi Cảnh buông báo chí đứng dậy đi vào sân, An Tri Nhân khinh bỉ nhìn em trai mình: “Xem chú chút tiền đồ này, gọi một tiếng muội phu thì sao chứ? Vốn dĩ chính là vậy, hắn cũng dám phản bác không thành?”
An Tri Hiền liếc hắn một cái: “Nói nhẹ nhàng như vậy, anh sao không gọi?”
An Tri Nhân lập tức không nói gì.
Lúc ăn cơm còn tính là yên tĩnh, ông nội và bà nội cũng nói nhiều lời dặn dò bọn họ sống thật tốt, Tri Hạ và Bùi Cảnh đều nghe lời phụ họa, một cảnh tượng hòa thuận.
Ăn cơm xong Bùi Cảnh vào phòng giúp Tri Hạ lấy hành lý, bà nội còn nói bảo bọn họ đem chăn cũng mang lên, mẹ Bùi Cảnh đã không còn trên đời, Bùi lão một mình một ông già cũng không đủ cẩn thận, không có người sẽ vì bọn họ xử lý những thứ này.
Bùi Cảnh nói đồ vật quá nhiều mang không hết, bà nội liền nói bảo bọn họ cầm những thứ cần thiết đi trước, mang không hết thì sau này lại gửi qua cho bọn họ.
Bùi Cảnh nghĩ bên đó thời tiết còn lạnh, nói không chừng thật sự có thể dùng được, liền không phản đối nữa.
An Kính Chi đỡ Chu Nam đi vào, Chu Nam vừa trải qua cái c.h.ế.t của con gái nuôi, con gái ruột lại phải rời khỏi bên cạnh, nhất thời không chịu đựng nổi đả kích liền ngã bệnh, lúc này cũng là gượng gạo với vẻ mặt ốm yếu đi đến.
“Tiểu Cảnh, chúng ta muốn cùng Tri Hạ nói chuyện riêng vài câu, được không?” Có lẽ việc Tri Hạ rời đi thật sự đã làm nàng nổi lên vài phần ý thương tiếc, ngữ khí Chu Nam mang theo khẩn cầu.
Bùi Cảnh nhìn mắt Tri Hạ, thấy Tri Hạ gật đầu với hắn, mới ra cửa.
An Kính Chi xoay người đóng cửa phòng lại, liền nghe Chu Nam mở miệng: “Tri Hạ, con cứ vậy chán ghét cha mẹ sao? Ngay cả tiền của chúng ta cũng không muốn nhận?”
“Các người nghĩ nhiều rồi, ông nội bà nội đều cho con tiền của hồi môn, chị dâu cả và các anh còn đều cho con thêm đồ trang sức, nhà họ Bùi còn cho sính lễ, Bùi Cảnh tự mình cũng tích góp không ít tiền, con hiện tại không thiếu tiền dùng, ba người anh còn chưa cưới vợ, các người vẫn là đem tiền giữ lại dùng cho họ đi.” Tri Hạ không còn ôm hy vọng gì đối với họ, nhưng cũng không muốn nhất định phải làm ầm ĩ.
“Con ngoài miệng nói chúng ta nghĩ nhiều, trên thực tế trong lòng vẫn còn trách, bằng không con đã nhận của hồi môn ông nội bà nội cho, cũng nhận đồ trang sức các anh con cho, sao lại không thể chấp nhận của cha mẹ cho?” Chu Nam vẻ mặt thống khổ, thật sự rất khó không làm người đau lòng.
Chỉ tiếc trong số những người đau lòng nàng, lại không bao gồm Tri Hạ: “Cho nên thì sao? Kỳ thật con cũng muốn biết, các người cho con tiền rốt cuộc là bởi vì đau lòng con, hay là nói, kỳ thật chỉ là vì làm chính mình an tâm?”
An Kính Chi vẻ mặt phức tạp nhìn Tri Hạ, đại khái là bởi vì Tri Hạ đoán đúng rồi đi.
Bọn họ vẫn luôn kiên trì đưa ra số tiền đó, nhiều hơn là muốn cho chính mình an tâm, muốn cho hai nhà người nhìn thấy, bọn họ cũng không phải không quan tâm đến Tri Hạ, chỉ là bị kẹt giữa hai cô con gái, bọn họ cũng rất khó xử.
Nhưng lúc này, cứ như vậy bị Tri Hạ không chút nào che giấu hỏi ra, liền giống như xé rách lớp nội khố, đem tâm tư của bọn họ hoàn toàn bại lộ trước mặt người khác.
An Kính Chi dường như là muốn cho mình tìm lại chút tự tin: “Ta và mẹ con đều không thể không thừa nhận, khi đối mặt giữa con và Mỹ Vân, chúng ta xác thật luôn cố ý vô tình thiên vị nàng, cũng biết con cũng muốn lý giải chúng ta, một bên là nuôi lớn, một bên là ruột thịt, con cảm thấy chúng ta nên làm thế nào mới hợp lý nhất? Trong sự kiện đổi con này, ta và mẹ con mới là nạn nhân lớn nhất a!”
Lời nói của bọn họ, Tri Hạ không thể phủ nhận.
Xác thật, bọn họ đối với Cao Mỹ Vân đã trả giá nhiều năm tình cảm như vậy, không thể nào lập tức nói đoạn là đoạn.
Có lẽ nàng rất ích kỷ, cho nên nàng lý giải, nhưng không chấp nhận.
Chu Nam thống khổ hít hít mũi: “Mặc kệ thế nào, ngày xưa coi như là cha mẹ sai, hiện tại Mỹ Vân cũng không còn nữa, Tri Hạ, mẹ sau này cũng chỉ có con một đứa con gái, cũng không tồn tại bất công hay không bất công gì cả, con liền thật sự không thể lại cho chúng ta một lần cơ hội sao?”
“Cho nên a, khi đối lập giữa con và Cao Mỹ Vân, con vĩnh viễn đều là kẻ thua cuộc, nàng đã c.h.ế.t, các người mới nhớ tới con đứa con gái ruột này.” Tri Hạ cười châm biếm, cũng mang theo một tia thoải mái: “Con thừa nhận con thua, bất quá con không phải bại bởi nàng, là bại bởi các người, bại bởi địa vị của nàng trong lòng các người.”
Chu Nam: “Tri Hạ, mẹ biết Mỹ Vân đã làm một số chuyện tổn thương con, nhưng những điều đó đều đã qua đi, Mỹ Vân cũng coi như là đã trả giá đắt, chúng ta phải làm chẳng lẽ không phải xóa bỏ quá khứ để bắt đầu lại sao? Chẳng lẽ đời này, con đều phải mãi vướng bận vào những đúng sai đã qua sao? Như vậy đối với bản thân lại có chỗ tốt gì?”
