Thập Niên 70: Sau Khi Lấy Lại Thân Phận, Ta Được Sủng Lên Trời - Chương 224
Cập nhật lúc: 25/04/2026 15:22
Hắn và Bùi Cảnh tuổi tác tương đương, khi còn nhỏ lại là cùng nhau lớn lên, tuy là bạn thân nhất, nhưng bởi vì quan hệ vai vế, An Tri Khánh trong lòng ẩn ẩn lại có chút không ưa anh.
Nhưng hiện tại, thấy rõ đối phương thế mà có tiềm chất phát triển theo hướng sợ vợ, mà vợ lại vừa vặn là em gái ruột của hắn, An Tri Khánh liền không khỏi muốn xem trò cười.
Triệu Hâm cũng ở một bên nhỏ giọng nói thầm với Bùi Mộng, “Em cũng nghe thấy rồi đó, hôm nay chỉ uống một chén nhỏ như vậy, không sao đâu.”
Hai người vẫn luôn vội vàng muốn có con, thời gian kết hôn cũng không ngắn, đến bây giờ vẫn chưa có tin vui, tuy rằng cả hai đều chưa nói ra, nhưng trong lòng cũng đều có chút sốt ruột.
Rốt cuộc, không muốn sinh và không thể sinh, hoàn toàn là hai khái niệm, lại vẫn luôn không tránh thai, việc lo lắng cho sức khỏe của mình và đối phương cũng là không thể tránh được.
Văn Thanh tuy là trẻ con, lại ăn nhanh nhất, làm Liễu Linh rửa sạch sẽ bàn tay nhỏ cho thằng bé, liền vội vàng chạy vào phòng.
“Cô cô, cô cô, em trai em gái tỉnh rồi…”
Giọng nói non nớt từ trong phòng truyền đến, Tri Hạ đứng lên, nói với mấy người họ: “Các anh chị ăn trước đi, em đi xem bọn nhỏ có tè dầm không.”
Bởi vì cả hai nhà đều ở đây, cho nên hôm nay lại cho con dùng tã vải trở lại.
Bùi Cảnh vốn dĩ cũng muốn đứng lên, lại bị nàng từ chối.
Tri Hạ đứng lên đi vào phòng, liền nhìn thấy hai tiểu quỷ đều mở to mắt đá chân nhỏ, Văn Thanh đang chơi với chúng, chọc cho chúng thường xuyên cười thành tiếng.
Tri Hạ đi qua nhìn một chút, bé Uyển Tình đã tè rồi, nhanh tay nhanh chân giúp bé thay tã, lại đi xem con trai.
Tiểu quỷ này quả thật có tiền đồ, lần này thế mà không tè.
Tri Hạ liền muốn xi tè cho thằng bé, đỡ phải giặt thêm một cái tã vải, không ngờ vừa mới vén lên, thằng nhóc thối liền tè ra.
Nàng bị giật mình, luống cuống tay chân lại che tã lại.
Thấy rõ tã vải chậm rãi ướt đẫm, Tri Hạ mới thay tã vải cho thằng bé, còn tức giận vỗ nhẹ vào m.ô.n.g nhỏ của thằng bé một cái.
Dùng sức lực không lớn, thằng nhóc thối còn tưởng rằng đang chơi với nó, há miệng cười khanh khách.
Văn Thanh cũng ở một bên nằm bò cười ngây ngô, vươn một ngón tay bị thằng nhóc thối nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay lung lay loạn xạ.
Tri Hạ từ trong ngăn tủ xách ra kẹo và hạt dưa cho thằng bé, “Văn Thanh ở đây trông em trai em gái nhé, cô út đi ra ngoài ăn cơm.”
“Tốt ạ, con sẽ trông chừng em trai em gái.” Văn Thanh thận trọng gật đầu, như nhận được nhiệm vụ gì đó ghê gớm lắm.
Tri Hạ muốn xoa đầu thằng bé, rồi lại nghĩ đến tay mình vừa mới cầm tã vải.
Cười bất đắc dĩ, đứng dậy đi ra ngoài rửa tay trước, sau đó mới trở về tiếp tục ăn cơm.
Trên bàn cơm, nàng kể lại tình cảnh ngượng ngùng vừa mới thay tã vải cho con, chọc cười cả bàn, liền cái chủ đề này trò chuyện lên, ngược lại có vẻ rất là náo nhiệt.
Triệu Hâm nói mình cũng không cầu sinh đôi một trai một gái, trời cao phù hộ cho một cặp song sinh cũng được, An Tri Khánh cười nhạo hắn nghĩ hay thật, sinh đôi một trai một gái đây chính là gia truyền của nhà họ, hơn nữa chỉ truyền cho nữ chứ không truyền cho nam, bà ngoại và mẹ hắn đều là ví dụ, có thể cưới được Tri Hạ chính là Bùi Cảnh chiếm được món hời lớn.
Bùi Mộng múc nửa chén canh cá cho mình, còn chưa uống đâu, vừa ngửi thấy mùi vị lại đột nhiên cảm thấy không khỏe, vội vàng đứng dậy chạy ra ngoài.
Tiếng nôn khan từ bên ngoài truyền đến, Triệu Hâm lao ra ngoài với tốc độ nhanh nhất.
Liễu Linh kinh ngạc thốt lên, “Mộng Mộng này e là có t.h.a.i rồi sao?”
Ngoài cửa Triệu Hâm và Bùi Mộng sững sờ, niềm vui sướng lớn lao chợt dâng lên trong lòng.
Lúc Tri Hạ m.a.n.g t.h.a.i chỉ là ngẫu nhiên có chút thích ngủ, cũng không có gì bệnh trạng muốn nôn hoặc không thể ăn gì, nhưng cũng có nghe nói qua.
Triệu Hâm đỡ Bùi Mộng trở về, cười miệng đều liệt đến tận mang tai, “Ngày mai chúng ta đi thị trấn xem, nếu thật sự có thai, thì sau này đã có thể phải chú ý rồi.”
Bùi Mộng ngượng ngùng gật đầu, đột nhiên có loại cảm giác mình rốt cuộc cũng được trời cao chiếu cố.
Cái gì là sinh đôi một trai một gái hay song sinh nàng cũng không mong mỏi, chỉ cần con bình an khỏe mạnh, một đứa nàng cũng vui mừng.
Hơn nữa song sinh cũng không dễ nuôi như vậy, tuy rằng xem tiểu thẩm nuôi rất nhẹ nhàng, nhưng cũng là vì hai đứa nhỏ này tương đối ngoan ngoãn.
Chị dâu họ bên ngoại của nàng hai năm trước sinh một đứa, đứa trẻ đó từ khi đầy tháng đã khóc ngày đêm, nàng còn qua giúp bế hai ngày, kết quả ngay cả nàng, người giúp đỡ này, cũng suýt nữa sụp đổ, càng đừng nói người mẹ ngày đêm canh chừng con.
Bởi vì Bùi Mộng có khả năng mang thai, không khí trên bàn ăn trở nên tốt hơn.
Nàng còn nói đứa bé này đến đúng lúc, chờ sinh ra, vừa lúc có thể nhặt tã vải và quần áo nhỏ của cậu và dì mình.
Bởi vì sinh đôi một trai một gái của Tri Hạ là phải gọi Bùi Mộng là chị, vai vế cao kéo dài đến đời sau, Tri Hạ đột nhiên cảm giác mình gả cho Bùi Cảnh thật là hời quá đi.
Chờ Bùi Mộng sinh, nàng đều là người làm bà ngoại người ta, thật đúng là làm nàng, mới mười chín tuổi, vui c.h.ế.t đi được.
Sau khi ăn uống no đủ, Bùi Mộng vừa mới phát hiện mình mang thai, đúng là lúc quý giá, Triệu Hâm không yên tâm để nàng giúp dọn bàn.
Bùi Mộng còn có chút thẹn thùng, “Lúc này mới vừa bắt đầu mang thai, chưa có cảm giác gì đâu, lại không phải bụng lớn bảy tám tháng không làm được gì, hơn nữa chúng ta tự mình sau này cũng phải nấu cơm đâu, anh định mãi mãi không cho em làm gì sao?”
