Thập Niên 70: Sau Khi Lấy Lại Thân Phận, Ta Được Sủng Lên Trời - Chương 278: Chia Tay Bịn Rịn

Cập nhật lúc: 25/04/2026 16:04

Tri Hạ lấy đồ vật không nhiều lắm, trong túi chỉ đựng quần áo của hai đứa nhỏ, còn lại đồ vật sớm đã được Bùi Cảnh gửi về trước đó hai ngày.

Tuy nàng có không gian, nhưng người khác lại không biết, làm ra vẻ vẫn là rất cần thiết.

An Tri Khánh vác một cái bọc nhỏ từ bên ngoài đi vào: “Tri Hạ, chuẩn bị xong chưa? Vừa vặn bộ đội có xe đi thành phố, chúng ta có thể đi nhờ xe.”

“Được.” Tri Hạ vội vàng lên tiếng, từ trong phòng đi ra.

Bùi Cảnh còn đang ở bên ngoài chơi với hai tiểu khả ái, vừa nghe thấy tiếng cậu gọi, Bùi Uyển Tình “oa” một tiếng khóc òa lên: “Không cần đi, không cần đi, ba ba đi cùng chúng con!”

Tiểu nha đầu giọng mũi rất nặng, ngửa đầu, đôi mắt to đen nhánh nước mắt rơi lã chã, trông đặc biệt đáng thương.

Bùi Thần Diệp không nói một lời, lại ôm c.h.ặ.t đùi Bùi Cảnh, khuôn mặt nhỏ dán vào đùi anh, chính là không chịu buông tay, gọi cũng không hé răng, rõ ràng là đang giận dỗi.

Bùi Cảnh đau lòng ôm cả hai đứa lên, cũng may anh lực tay rất khỏe, ôm nặng như vậy cũng không thấy mệt.

Hôn lên mặt mỗi đứa một cái, Bùi Cảnh mới an ủi chúng: “Thần Diệp và Uyển Tình nghe lời được không, các con và mẹ theo cậu về trước, ba ba hứa với các con, nhiều nhất không đến một tháng sẽ về tìm các con, được không?”

Hai tiểu quỷ liếc nhau, rõ ràng là đang suy nghĩ.

“Vậy móc ngoéo nha…” Bùi Uyển Tình vươn ngón tay nhỏ của mình, trắng nõn tinh xảo, giống như mầm non xanh nhạt.

“Được, móc ngoéo.” Bùi Cảnh cười dỗ dành chúng, trong lòng lại vừa bất đắc dĩ vừa cảm thấy chúng thật hiểu chuyện.

Bùi Cảnh cũng đi nhà ga đưa bọn họ, dọc đường đi, hai đứa nhỏ đều dựa vào lòng anh không chịu buông tay.

Bùi Uyển Tình còn nức nở từng tiếng, hiếm khi có lúc nào yên tĩnh như vậy.

Đi được nửa đường, hai tiểu quỷ liền đều ngủ thiếp đi.

An Tri Khánh đi đỡ lấy đứa trẻ trên tay anh: “Để anh ôm một đứa đi, hai đứa con của cậu thật đúng là không uổng công nuôi dưỡng.”

Không giống đứa nhỏ nhà anh, luôn là ít khi ở gần nhau, tình cảm cha con cũng có, nhưng tóm lại không sâu đậm như vậy.

Mỗi lần gặp nhau, đứa trẻ đối với anh luôn rất xa lạ, vừa mới quen thuộc được một chút, thì lại đến lúc phải chia lìa.

Bùi Cảnh cũng sâu sắc cảm thấy vui mừng, lắc lắc đầu: “Không được, tôi có thể ôm được, cậu cứ nghỉ ngơi lấy sức đi. Uyển Tình tính tình hiếu động, ở trên xe lửa sắp phải ở mấy ngày, con bé sợ là sẽ buồn bực đến hỏng mất, không thể thiếu cậu phải dỗ dành nhiều đâu.”

Hai đứa nhỏ lần lượt ngồi trên đùi anh, thân thể được vòng tay anh ôm lấy rúc vào lòng anh, tuy chỉ là chia lìa không đến một tháng, nhưng anh đã cảm thấy đáy lòng không nỡ.

Đến nhà ga, trình chứng minh với nhân viên tàu, đưa bọn họ an toàn lên toa giường nằm.

Ánh mắt chạm vào Tri Hạ, trước mặt mọi người trong toa cũng không dám nói gì, tất cả đều trong im lặng. Bùi Cảnh nén lại nỗi buồn trong lòng khi ly biệt, lưu luyến không rời xuống xe.

Xuyên qua cửa kính xe lửa, vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng anh vẫn đứng ở bên ngoài, cho đến khi xe lửa càng lúc càng xa, mới dần dần biến mất.

Uyển Tình trong lòng An Tri Khánh lẩm bẩm một tiếng, sau đó mở mắt, lông mi còn ẩm ướt, mềm mại hỏi bọn họ: “Ba ba đâu?”

“Uyển Tình ngoan ngoãn, chúng ta về trước, chờ ở chỗ ông nội một tháng là có thể gặp lại ba ba, được không?” Tri Hạ ngồi qua, kéo nàng vào lòng dỗ dành.

“Ô ô…” Tiếng khóc nén lại vang lên, cũng may không còn làm ồn nữa.

Bùi Thần Diệp cũng mở mắt, kéo tay nhỏ của nàng nói: “Em đừng khóc, em vừa khóc mẹ cũng sẽ đau lòng, trong bụng mẹ còn có em trai em gái nữa, đều sẽ cùng em buồn bã.”

“Vậy con không khóc, ô ô…” Bùi Uyển Tình ngoài miệng nói vậy, lại đi kéo Bùi Thần Diệp: “Anh ơi, là mắt không nghe lời, con không muốn khóc, ô ô…”

Tri Hạ không nhịn được, ở một bên bật cười khúc khích.

Tiểu quỷ khóc lóc rồi lại ngủ thiếp đi, trên xe lửa cũng không cảm thấy gian nan như vậy. Lần trước đi xe lửa hai đứa chúng còn chưa hiểu chuyện, lần này chờ nỗi buồn qua đi, tràn đầy đều là lòng hiếu kỳ.

Hai đứa nhỏ ghé vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài, chỉ trỏ vào hoa cỏ cây cối bên ngoài, cũng không cần Tri Hạ phải quá nhọc lòng.

Trở lại Cẩm Thành, đã là ngày 27 tháng Chạp.

“Tri Hạ, em cũng đã lâu không về rồi, hay là về nhà ở một thời gian đi, chị dâu cả em biết em lại mang tam bào t.h.a.i thì phấn khởi lắm, mấy hôm trước trong điện thoại còn nói chờ em về phải hưởng chút không khí vui mừng này đâu, em xem hai chúng ta cưới nhau đã nhiều năm cũng không có thai, cơ hội này dù sao cũng phải nhường cho anh cả đi?”

Tri Hạ biết ý của An Tri Khánh, chính là muốn tìm một lý do để mình về nhà họ An, muốn mình hòa hoãn quan hệ với cha mẹ.

Nhưng nàng nghĩ nghĩ, vẫn nói: “Vẫn là về nhà họ Bùi trước đi, biết tin chúng ta về, ông nội của các con chắc cũng vẫn luôn ngóng trông đâu. Vừa vặn bên đó gần nhà ông bà nội, trước cứ để ông bà già quý mến các cháu, chờ tìm cơ hội em lại qua thăm mọi người sau.”

“Vậy cũng đúng, anh đưa các em về nhà họ Bùi trước.” An Tri Khánh biết, có một số việc là không thể cưỡng cầu.

Hơn nữa anh tin tưởng, không có Cao Mỹ Vân ở bên trong quấy phá, mâu thuẫn giữa Tri Hạ và cha mẹ ít nhất sẽ không gia tăng, tổng sẽ theo thời gian mà phai nhạt dần.

Hơn nữa, trong chuyện này, người bị hại lớn nhất chính là Tri Hạ. Cha mẹ mặc kệ là cố ý hay vô tình, chung quy vẫn là đã gây ra tổn thương lần thứ hai cho nàng, nàng trong lòng có khúc mắc, cũng là điều bình thường.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Sau Khi Lấy Lại Thân Phận, Ta Được Sủng Lên Trời - Chương 278: Chương 278: Chia Tay Bịn Rịn | MonkeyD