Thập Niên 70: Sau Khi Lấy Lại Thân Phận, Ta Được Sủng Lên Trời - Chương 459: Nụ Hôn Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 25/04/2026 16:20
“Làm gì có chuyện đó, có bà che chở cho cô ấy, cháu nào dám bắt nạt chứ!” Sắc mặt An Tri Ngang cũng không tốt lắm, anh nói: “Người ta đã không muốn đến thì thôi, nhà mình tự ăn không được sao?”
Bà nội hận sắt không thành thép nói: “Cái thằng này cứ bướng bỉnh đi, bỏ lỡ Tiểu Dĩnh rồi có ngày anh phải hối hận.”
An Tri Ngang hiếm khi không phản bác lại, lẳng lặng ăn phần của mình.
Tri Hạ bảo anh hãy suy nghĩ kỹ, nhưng đứng ở góc độ người ngoài cuộc mà nhìn, Tứ ca cũng không phải hoàn toàn không có ý gì với người ta.
Vậy thì cái sự khó ở, vặn vẹo của anh rốt cuộc là vì cái gì?
Tô Dĩnh không đến, bà nội rõ ràng không vui, cơm cũng chẳng ăn được mấy miếng.
An Tri Ngang cũng mất hứng, vội vàng ăn xong rồi lẩn ra ngoài.
Tri Hạ sau đó có hỏi anh: “Thật sự không thích Tô Dĩnh sao? Em thấy cô ấy đang rất vội tìm đối tượng đấy, anh cẩn thận kẻo lỡ mất cơ hội này là không còn lần sau đâu.”
“Sao em cũng giống bà nội thế?” An Tri Ngang bực bội vò mái tóc mới cắt, chẳng thèm để ý đến ai mà trốn biệt ra ngoài.
Con đường vắng lặng chìm trong bóng tối, có lẽ vì quá quen thuộc nên anh cứ thế đi bộ đến tận dưới lầu nhà họ Tô.
Tô Dĩnh ban ngày thường ở tiệm may trong ngõ nhỏ, nhưng vì sức khỏe của ông nội Tô nên buổi chiều cô thường về rất sớm.
Xuyên qua cổng sắt lớn có thể thấy phòng khách tầng một đang sáng đèn, nhưng tầng hai nơi Tô Dĩnh ở lại tối om.
An Tri Ngang nhất thời không phân biệt được cô có ở nhà hay không, hay nói đúng hơn, anh đến đây để làm gì? Cho dù cô có ở nhà, anh có vào tìm cô không?
Ngày mai phải đi rồi, một tháng ngắn ngủi này lại là khoảng thời gian anh sống trong sự rối rắm nhất từ trước đến nay.
Dường như chuyện gì cũng không được như ý.
“Sao anh lại ở trước cửa nhà tôi?”
Tô Dĩnh dắt xe đạp từ phía sau đi tới, liếc mắt một cái đã thấy An Tri Ngang đang đứng lóng ngóng trước cửa.
Anh cũng bị giật mình, phản ứng rất nhanh hỏi ngược lại: “Sao em về muộn thế?”
“Có chút việc bận nên trễ.” Sắc mặt Tô Dĩnh mệt mỏi, tinh thần cũng có chút thẫn thờ.
Anh lập tức nghĩ ngay đến những chuyện không hay: “Có phải lại có kẻ quấy rầy em không? Là tên cháu trai bà cô họ kia? Hay là cậu em...”
“Liên quan gì đến anh, dù sao anh cũng đâu có quan tâm phải không?”
Tô Dĩnh vừa bị người ta chặn đường nói một tràng những lời khó nghe, thực sự rất khó chịu, nhưng cô cũng hiểu không nên trút giận lên đầu An Tri Ngang: “Xin lỗi, là tôi thất lễ.”
Nếu anh vẫn kiên quyết không chấp nhận cô, vậy thì cô hy vọng anh có thể tránh xa cô ra một chút.
Khi cô dắt xe đi ngang qua người anh, An Tri Ngang đưa tay nắm lấy cổ tay cô: “Tô Dĩnh...”
Chiếc xe đạp đổ rầm xuống đất, An Tri Ngang cũng không ngờ tới Tô Dĩnh vốn tính tình nhu hòa lại đột ngột vứt xe, quàng tay qua cổ anh rồi hôn tới tấp.
Với thân thủ của anh, muốn né tránh là chuyện dễ như trở bàn tay.
Nhưng chẳng biết vì lý do gì, anh lại cứ thế để cô thực hiện được ý đồ.
Cảm giác trên môi thật mềm mại, ngọt ngào.
An Tri Ngang đỡ lấy vai cô, kinh ngạc trợn tròn mắt, đôi môi khẽ mở lại vô tình tạo cơ hội cho Tô Dĩnh tiến tới.
Động tác của cô có một thoáng khựng lại, nụ hôn vốn mang tính chất trả thù ban đầu, sau khi chạm vào đầu lưỡi anh, đột nhiên trở nên nồng cháy hơn hẳn.
“Ái chà chà... Mẹ ơi...”
Tiếng kêu thốt lên bất thình lình làm gián đoạn hai người, Tô Dĩnh như con chuột nhỏ ăn vụng bị bắt quả tang, vội vàng nấp sau lưng An Tri Ngang.
“Người trẻ tuổi à, giữ kẽ một chút, có gì thì về nhà mà làm...” Người dì vừa bắt gặp cảnh tượng đó vội lấy tay che mắt, định khuyên nhủ nhưng lại ngại không nói ra được, quay đầu chạy biến vào nhà.
Tiếng đóng cửa thật mạnh cũng cho thấy bà ấy bị kinh hãi không kém gì hai người bọn họ.
“Em... em vào nhà đây!” Tô Dĩnh không còn dũng khí như lúc nãy nữa, thậm chí không dám nhìn An Tri Ngang lấy một cái.
Vô thức l.i.ế.m môi, dư vị thơm ngọt kia thế mà lại khiến người ta có chút lưu luyến, còn muốn thêm nữa...
Quay đầu lại mới phát hiện Tô Dĩnh đã chạy mất hút.
Vào đến trong nhà, Tô Dĩnh cũng thấy hối hận vô cùng.
Trời ạ, cô vừa làm cái gì thế này?
Cô thế mà lại cưỡng hôn An Tri Ngang.
Tuy không sợ anh trả thù, nhưng thế này thì sau này gặp lại sẽ xấu hổ đến mức nào chứ?
Cô đúng là điên rồi mới làm như vậy.
Sau này chắc đến bạn bè cũng chẳng làm nổi nữa.
An Tri Ngang thì đưa ngón tay chạm nhẹ lên môi, vẫn còn vương vấn dư vị.
Đột nhiên anh cảm thấy, hình như cưới vợ cũng không phải không có lợi lộc gì, ví dụ như...
Người đàn ông hai mươi sáu tuổi lần đầu biết rung động, đỏ bừng cả tai như một thiếu nữ, tư tưởng cũng chẳng biết đã bay tận phương nào.
Lưu Quân vừa chuẩn bị đi ngủ thì nghe tiếng đập cửa.
Mặc kệ ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của vợ, An Tri Ngang vẫn thành công lôi được Lưu Quân ra ngoài.
“Anh em cứ yên tâm, vợ của anh em cũng như vợ của tôi, sau này đứa nào không có mắt dám động vào cô ấy, chính là đối đầu với Lưu Quân này. Chỉ cần dám phạm vào tay tôi, Thiên Vương lão t.ử tôi cũng phải lột của nó một tầng da.” Trên đường đi, Lưu Quân vỗ n.g.ự.c bảo đảm với An Tri Ngang.
“Mẹ kiếp, họ Lưu kia đứng lại đó cho tôi, xem lão t.ử hôm nay có đ.á.n.h gãy chân ch.ó của cậu không!” An Tri Ngang hét lên đuổi theo anh ta.
Lưu Quân liên tục xin tha: “Tôi sai rồi, An Tri Ngang, cậu mau buông tay ra, đau đau đau...”
Hồ Chu vừa tan làm thì thấy An Tri Ngang và Lưu Quân đang khoác vai bá cổ đi tới.
Nghĩ đến việc Tri Hạ dặn không được để An Tri Ngang biết chuyện làm ăn, hành động của anh ta nhanh hơn cả não bộ, quay đầu định chạy ngay.
Lưu Quân mắt nhanh hơn: “Lão An nhìn kìa, phía trước có phải Hồ Chu không?”
