Thập Niên 70: Sau Khi Lấy Lại Thân Phận, Ta Được Sủng Lên Trời - Chương 475
Cập nhật lúc: 25/04/2026 16:21
Họ và nàng, vốn dĩ chẳng liên quan gì nhiều.
“Thím còn giả vờ cái gì nữa?” Bùi Kiến Quốc đột nhiên phẫn nộ đứng bật dậy, ánh mắt nhìn nàng như muốn ăn tươi nuốt sống: “Thím nhỏ, cháu biết trước đây cháu có đắc tội với thím, thím cũng chẳng ưa gì cháu, nhưng nói đến thâm cừu đại hận thì chúng ta đâu có? Lúc trước Quách Mạt Mạt nhất định đòi thi đại học chính là do thím xúi giục. Từ khi lên đại học, cô ấy càng ngày càng có chủ kiến, cũng chẳng coi cháu ra gì nữa. Hai người suốt ngày quấn lấy nhau, đi học ăn cơm đều có đôi có cặp, thím bảo thím không biết tin cô ấy muốn đi du học, thím lừa ai chứ? An Tri Hạ, hai chúng ta có thù sâu oán nặng gì mà thím muốn phá nát cái nhà này của cháu? Chẳng phải thím luôn miệng nói thương xót Bình An sao? Thím xúi giục mẹ nó đi rồi, thím định để Bình An sống thế nào đây?”
Tri Hạ nhìn vẻ mặt giận dữ của Bùi Kiến Quốc, bình tĩnh nói: “Bùi Kiến Quốc, chuyện Quách Mạt Mạt thi đại học không phải do thím xúi giục, là bản thân cô ấy vốn đã có ý định và năng lực đó, nếu không cháu nghĩ thím có bản lĩnh lớn đến mức nào mà khiến cô ấy chuyện gì cũng nghe theo thím? Còn chuyện cháu nói hai người suốt ngày quấn lấy nhau, quả thực là lời vô căn cứ. Là vợ cháu ngày nào cũng chạy sang chỗ thím, với tư cách là người bề trên, cháu nghĩ thím có thể đuổi cô ấy ra ngoài sao? Chúng ta nói chuyện phải có lý lẽ một chút chứ.”
Ngay từ lúc Bùi Kiến Quốc quát tháo nàng, Trương tẩu vì không yên tâm nên đã chạy sang nhà bên cạnh gọi người. Tô Dĩnh sau khi tách khỏi Tri Hạ đã đến tiệm, nên ông nội và bà nội An đã sang rất kịp thời.
“Ồn ào nhốn nháo cái gì thế hả? Định để người ta cười cho thối mũi à? Hay có chuyện gì không thể ngồi xuống t.ử tế mà nói?” Ông nội An bước vào quát lớn.
Bùi Kiến Quốc từ nhỏ đã sống ở khu này, hơn nữa quan hệ giữa hai nhà lão gia t.ử lại rất tốt, anh ta cũng coi như được ông nội An nhìn lớn lên. Sự hung hăng ban nãy vừa thấy ông nội An bước vào đã lập tức tan biến sạch sành sanh.
“Ông nội An, cháu xin lỗi, là cháu quá xúc động.” Bùi Kiến Quốc cũng đã khôi phục lại lý trí.
Ông nội An ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, khuyên nhủ: “Kiến Quốc à, ông cũng nhìn cháu lớn lên, tuy không phải cháu nội ruột nhưng ông đối xử với cháu thế nào trong lòng cháu rõ nhất. Tri Hạ là bề trên của cháu, bất kể có chuyện gì, cháu cứ đến tìm ông, ông sẽ làm chủ cho cháu, chứ cháu không được quát tháo con bé như thế, truyền ra ngoài người ta cười cho.”
“Cháu biết lỗi rồi ạ, ông nội An, là do cháu không kiềm chế được cảm xúc. Cháu không làm phiền nữa, cháu xin phép về ạ.”
Bùi Kiến Quốc ngẩn ngơ bước đi, có lẽ chính thâm tâm anh ta cũng hiểu rõ chuyện này chẳng liên quan gì đến Tri Hạ, anh ta chỉ đơn thuần cần một chỗ để trút bỏ nỗi bực dọc trong lòng mà thôi. Tin Quách Mạt Mạt sắp đi là một cú sốc quá lớn đối với anh ta, khiến anh ta nhất thời thực sự khó lòng chấp nhận.
Anh ta cũng không hiểu nổi, lúc trước để được ở bên nhau họ đã phải trả giá bao nhiêu. Đó cũng là lần đầu tiên Bùi Kiến Quốc hạ quyết tâm, dũng cảm phản kháng lại sự kiểm soát của Vương Nguyệt. Khi đó họ hạnh phúc biết bao, đã giao hẹn anh sẽ là người nuôi gia đình, còn cô lo việc nhà, nhưng sao cuộc sống lại thành ra nông nỗi này?
Anh ta biết cô oán trách anh tha thứ cho Vương Nguyệt và Bùi Song Song, nhưng đó là mẹ và em gái anh, Bình An đã như vậy rồi, anh còn có thể hận họ cả đời sao? Hơn nữa họ cũng đã biết lỗi, đang cố gắng bù đắp cho Bình An, là chính cô cứ khăng khăng giữ khư khư Bình An không cho anh đưa con lại gần bà nội và cô út, không chấp nhận lời xin lỗi của họ, rồi quay lại trách anh dồn hết áp lực chăm con lên vai cô. Nhưng anh biết làm thế nào bây giờ? Ban ngày anh phải đi làm, chẳng lẽ lại dắt con theo?
Vương Nguyệt từng khuyên anh ly hôn với Quách Mạt Mạt để tìm người vợ khác biết sinh đẻ, sinh một đứa con trai khỏe mạnh, nhưng anh đâu có đồng ý, phải không?
Bùi Kiến Quốc lững thững đi trên phố, nghĩ mãi không ra những vấn đề này. Về đến nhà, cảnh tượng tối om khiến lòng người chua xót. Hôm nay họ lại cãi nhau, nên cô đã đưa Bình An ở lại trường không về. Anh đã không còn nhớ rõ bao lâu rồi họ không ngồi xuống ăn với nhau một bữa cơm t.ử tế, tâm sự với nhau. Anh rõ ràng đã bắt đầu thỏa hiệp, đã học được cách cúi đầu trước cô, kiên trì mỗi ngày đi đón cô và Bình An về, nhưng cô vẫn luôn giữ thái độ lạnh lùng băng giá, ngay cả chuyện chăn gối cũng chỉ là đối phó qua loa. Thậm chí đôi khi, anh có thể nhìn thấy rõ sự chán ghét trong mắt cô.
Cô thực sự không còn yêu anh nữa, cô muốn thoát khỏi anh, ngay cả đứa con Bình An mà cô yêu nhất cô cũng từ bỏ.
Rất lâu sau đó, Bùi Kiến Quốc mới buộc phải chấp nhận sự thật này. Họ đã làm thủ tục ly hôn, vì Vương Nguyệt nói cô đi biền biệt mấy năm không về, không thể để con trai bà cứ chờ đợi mãi được. Quách Mạt Mạt đúng là cầu còn không được, nên làm thủ tục vô cùng dứt khoát. Bùi Kiến Quốc vốn là người trọng sĩ diện, đương nhiên không cam tâm quỵ lụy van xin.
Bình An không thể ra nước ngoài, nhìn đứa con mình đã liều mạng sinh ra, một tay chăm bẵm mấy năm trời, Quách Mạt Mạt khóc không kìm được. Sau này cô không thể sinh con được nữa, đây có lẽ là đứa con duy nhất trong đời cô, tự nhiên là muôn vàn không nỡ. Nhưng đi du học là cơ hội duy nhất của cô. Cuộc sống hiện tại quá tuyệt vọng, đôi khi dắt Bình An đi ngang qua bờ sông, cô thậm chí đã nghĩ chỉ cần dừng lại, ôm con nhảy xuống là mẹ con cô đều được giải thoát.
