Thập Niên 70: Sau Khi Lấy Lại Thân Phận, Ta Được Sủng Lên Trời - Chương 539: Lời Hứa Của Ông Nội Và Sự Trơ Trẽn Của Bùi Kiến Quốc
Cập nhật lúc: 25/04/2026 18:19
Bùi Vĩnh đi tới ngồi xổm trước mặt Bình An, bàn tay lớn xoa nhẹ lên mặt cậu bé, cười hỏi: “Sao thế? Trách mẹ bỏ rơi cháu à? Ông nội chẳng phải đã nói với cháu rồi sao, mẹ cũng không nỡ rời xa cháu đâu, chỉ là lúc đó vì phải đi học nên mới bất đắc dĩ thôi. Cháu xem, giờ mẹ học thành tài rồi liền vội vàng về thăm Bình An ngay, đúng không nào?”
“Cháu không trách, cháu chỉ là… chỉ là thấy lạ lẫm quá, cháu không gọi được.” Đạo lý thì cậu bé hiểu hết, cậu cũng không oán không hận. Hơn nữa từ nhỏ cậu đã chơi cùng các chú nhỏ, không ai dám chê cười hay bắt nạt, lại được ông nội và bà Ba yêu thương, ông bà Hai cũng thường xuyên sang thăm và mang đồ ăn đồ chơi, cậu thực sự không thấy mình sống tệ chút nào.
Lúc ở một mình, cậu cũng từng tưởng tượng mẹ mình trông như thế nào. Ông nội thường kể hồi nhỏ cậu thích nhất là ngồi ở cửa nhà bà Ba, vì lúc mẹ còn ở đây, ông nội chưa về, mẹ bận việc nên gửi cậu bên nhà bà Ba, cậu cứ thế ngồi chờ mẹ đến đón. Những chuyện đó cậu thực sự không nhớ nổi. Cậu biết ông nội muốn thấy cậu ngoan ngoãn hiểu chuyện, và cậu vẫn luôn làm rất tốt, nhưng sự trở về của Quách Mạt Mạt khiến cậu đột nhiên không biết phải làm sao. Cậu đã quen và yêu thích cuộc sống hiện tại, không muốn ai đến quấy rầy nó.
Bùi Vĩnh tặc lưỡi, chuyện này đúng là hơi khó xử. Một mặt ông thấy không nên ép uổng đứa trẻ, mặt khác lại thấy gia đình mình thực sự có lỗi với Quách Mạt Mạt.
“Không muốn gọi thì thôi không gọi nữa, nhưng mẹ cháu vất vả lắm mới về thăm, cháu cứ thế trốn đi thì mẹ sẽ buồn lắm đấy. Mẹ lại tưởng cháu đang trách mẹ, không chịu tha thứ cho mẹ, cháu thấy có đúng không?”
Bình An suy nghĩ một chút rồi gật đầu thật mạnh, tiến lên ôm lấy eo Bùi Vĩnh, mắt rưng rưng: “Nhưng cháu không muốn rời xa ông nội, ông đừng bỏ rơi cháu, Bình An muốn ở cùng ông nội cơ.”
“Đứa nhỏ ngốc này, sao ông nội có thể bỏ rơi cháu được chứ. Cháu nghe ai nói bậy thế hả? Ông nội thương Bình An nhất mà, ông còn phải dạy Bình An luyện võ để sau này trở thành một nam t.ử hán đội trời đạp đất nữa chứ.” Bùi Vĩnh cứ ngỡ có ai đó đã nói gì với Bình An nên cậu bé mới có ý nghĩ như vậy.
Thế nhưng, Bình An lại nói: “Không ai nói gì với cháu cả, là cháu tự nghĩ thế thôi.” Cậu bé tuy nhỏ nhưng không hề ngốc, những đạo lý cần hiểu cậu đều hiểu. Người khác đều sống cùng bố mẹ, cậu mấy năm nay sống cùng ông nội là vì bố mẹ không cần cậu, chuyện này chẳng cần ai phải nói ra. Cậu không thấy hụt hẫng vì cậu có một người ông tốt hơn bất cứ ai. Họ không cần cậu thì cậu cũng không cần họ, cậu chỉ cần ông nội là đủ. Thế nên trong lòng cậu đang sợ hãi, sợ Quách Mạt Mạt sẽ mang cậu đi, không cho cậu ở cùng ông nội nữa.
“Cái đầu nhỏ này đừng có nghĩ lung tung. Ông nội hứa với cháu, chỉ cần Bình An muốn ở cùng ông, ông sẽ không bao giờ bỏ rơi cháu, được không?” Đứa trẻ này do một tay ông nuôi nấng mấy năm qua, tình cảm vô cùng sâu đậm, nếu Quách Mạt Mạt thực sự muốn mang Bình An đi, ông cũng không nỡ. Đương nhiên, ông vẫn sẽ tôn trọng ý kiến của Bình An, nếu cậu bé muốn đi theo mẹ ông sẽ không ngăn cản, còn nếu muốn ở lại thì ông càng mong còn không được.
“Đây là ông nội tự nói đấy nhé, chúng ta ngoắc tay đi…”
“Được được được, ông nội ngoắc tay với cháu.” Ánh mắt Bùi Vĩnh tràn đầy sự cưng chiều và bất đắc dĩ.
“Ngoắc tay, thắt cổ, một trăm năm không đổi, ai đổi người đó là cún con…”
Khi lời thề kết thúc, trong mắt Bình An thoáng hiện một tia đắc ý, tiếc là Bùi Vĩnh đang đắm chìm trong niềm vui nên không nhận ra. Chú Thần Diệp nói đúng thật, muốn ở lại sống cùng ông nội thì không được dễ dàng nhận mẹ ngay, còn phải có được lời hứa của ông nội nữa. Ông nội vốn mềm lòng, vạn nhất mẹ giả vờ đáng thương một chút, biết đâu ông lại khuyên mình đi theo mẹ. Cậu không muốn rời xa ông nội, cũng không muốn rời xa các chú và cô nhỏ, cậu thích chơi cùng họ, và thích cả những món ăn vặt bà Ba làm cho nữa. Có lẽ cậu cũng hơi ích kỷ, mẹ vì tiền đồ có thể bỏ rơi cậu, thì cậu cũng không muốn từ bỏ niềm vui của mình để chiều lòng mẹ. Còn về phần bố, dù sao bố cũng chẳng quan tâm đến cậu, nên càng không nằm trong phạm vi cân nhắc. Ông nội cũng nói rồi, chỉ cần cậu vui vẻ hạnh phúc là được.
Khi Bùi Vĩnh dắt Bình An trở lại phòng khách, Quách Mạt Mạt đang ngồi đó đầy thấp thỏm.
“Mẹ.” Tiếng gọi bất ngờ khiến cô lập tức nước mắt đầm đìa.
“Bình An, con chịu gọi mẹ rồi sao?” Quách Mạt Mạt xúc động lao tới ôm chầm lấy Bình An vào lòng. Bình An ngoan ngoãn đưa tay ra, học theo động tác ông nội vẫn làm mỗi khi cậu buồn, bàn tay nhỏ bé vỗ nhẹ lên lưng Quách Mạt Mạt.
…
Bùi Kiến Quốc lúc đến thì hớn hở, lúc đi lại mang một bụng tức. Đạp xe đi được một quãng xa, anh mới sực nhớ ra chính sự mình cần làm vẫn chưa xong. Anh dừng lại, suy nghĩ hồi lâu rồi cuối cùng vẫn quay xe trở lại.
