Thập Niên 70: Sau Khi Lấy Lại Thân Phận, Ta Được Sủng Lên Trời - Chương 541: Con Trai Báo Thù
Cập nhật lúc: 25/04/2026 18:19
“Đại ca, em nghe thấy rồi… Mẹ trông có vẻ giận lắm. Anh Kiến Quốc thật quá đáng, em… chúng ta gọi ba về dạy cho anh ta một trận đi!” Tiểu Lục nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ, hầm hừ nói.
Bùi Thần Diệp năm nay đã mười ba tuổi, đang trong thời kỳ dậy thì nên vóc dáng nhổ giò rất nhanh, người gầy gầy cao cao. Vì đang ở giai đoạn vỡ giọng nên cậu ít nói hẳn đi, cả người toát ra vẻ lạnh lùng, trầm ổn.
Cậu đưa tay xoa đầu Tiểu Lục một cái, khiến mái tóc mềm mượt của thằng bé rối bù lên như tổ quạ, rồi chẳng nói chẳng rằng bước ra khỏi cửa.
Bùi Thần Diệp vừa ra khỏi đại môn liền bắt đầu chạy vội. Cậu biết đường tắt, thoắt cái đã chạy vượt lên trước Bùi Kiến Quốc.
Cậu nhảy vài cái đã leo lên nấp trên một bức tường đầu ngõ. Đợi lúc Bùi Kiến Quốc đạp xe đi ngang qua, cậu cầm một viên gạch trên đầu tường ném thẳng xuống.
Lực va chạm cực lớn khiến viên gạch đập trúng vào bánh sau xe đạp, Bùi Kiến Quốc loạng choạng rồi ngã nhào xuống đất.
“Đứa nào ném gạch đấy? Mẹ kiếp, có còn đạo đức không hả?” Bùi Kiến Quốc vừa mắng c.h.ử.i vừa xoa m.ô.n.g đứng dậy.
Anh ta nhìn quanh bốn phía nhưng chẳng thấy bóng dáng ai. Lúc nãy anh ta đang nhìn về phía trước nên không rõ viên gạch từ hướng nào bay tới, chỉ biết hậm hực nhìn một vòng rồi đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Bùi Thần Diệp lúc này mới ló đầu ra định nhảy xuống, không ngờ một chân lại bị người bên trong bức tường kéo lại.
“Này, tôi vừa nhìn thấy hết rồi nhé, có người dỡ gạch trên tường nhà tôi để ném người ta…” Một thiếu nữ một tay nắm lấy cổ chân cậu, ngẩng đầu nhìn cậu với vẻ tinh nghịch.
Bị bắt quả tang, Bùi Thần Diệp chỉ đành lên tiếng: “Xin lỗi, tôi sẽ nhặt gạch trả lại, sau đó trát lại tường cho nhà bạn.”
“Thế còn chuyện bạn ném người ta thì sao? Rồi cả chuyện tự ý leo lên tường nhà tôi nữa, chẳng lẽ định nói một câu xin lỗi là xong à?”
Bùi Thần Diệp nhíu mày, nhưng đúng là mình sai trước nên cậu đành kiên nhẫn hỏi: “Vậy bạn muốn thế nào?”
Thiếu nữ lúc này mới buông tay ra, hứng thú nhìn Thần Diệp: “Tôi nhận ra bạn rồi, mới 13 tuổi đã nhảy lớp liên tục lên đến tận cấp ba, thành tích lúc nào cũng xuất sắc. Hay là thế này đi, tôi không bắt bạn sửa tường nữa, bạn dạy kèm cho tôi nhé?”
Thiếu nữ này mới dọn đến đây chưa được mấy ngày, chưa quen biết ai xung quanh nhưng lại biết danh "học bá" Bùi Thần Diệp. Bởi vì hồi cấp hai cô học cùng trường với cậu, vốn dĩ cùng khối nhưng khác lớp, sau đó Thần Diệp lại nhảy lớp lên cấp ba, còn cô thì vừa mới tốt nghiệp cấp hai.
Rõ ràng là cô thi trượt cấp ba, mãi mới thuyết phục được gia đình cho học lại một năm. Hôm nay tình cờ bắt thóp được một học bá, đương nhiên cô không dễ dàng bỏ qua.
“Không có thời gian.” Thần Diệp dứt khoát từ chối: “Tôi có thể giúp bạn sửa lại tường, chuyện trèo tường là tôi sai, tôi có thể bồi thường bằng cách khác, nhưng dạy kèm thì tôi thực sự không rảnh.”
“Sao có thể chứ? Bây giờ đang là nghỉ hè mà!” Thiếu nữ rõ ràng không tin.
“Nghỉ hè lại càng không có thời gian, tôi sắp đi tìm ba rồi, không ở đây đâu.” Bùi Thần Diệp giải thích.
“Vậy được rồi, lần này tha cho bạn đấy.” Thiếu nữ cười hồn nhiên: “Vậy chúng ta làm bạn nhé? Chào bạn, tôi tên là Mây Khói, mới dọn đến đây không lâu nên chưa có bạn bè gì. Chắc bạn không biết tôi đâu, nhưng tôi thì thấy bạn suốt. Chúng ta học cùng trường cấp hai mà. Năm nay tôi phải thi lại cấp ba nên mới muốn nhờ học bá như bạn giúp đỡ, bạn không rảnh thì đúng là tiếc thật, xem ra ông trời không muốn cho tôi vớ được món hời này rồi.”
Người ta đã cười nói vui vẻ như vậy, huống hồ mình còn có lỗi trước, Thần Diệp lịch sự gật đầu: “Chào bạn, tôi là Bùi Thần Diệp.”
“Bùi Thần Diệp, nhà bạn ở đâu thế? Cũng ở gần đây à? Tôi có thể đến tìm bạn chơi không?” Mây Khói tự nhiên hỏi han.
…
Thần Diệp về đến nhà, Tiểu Lục đã như một "ông cụ non" vây lấy hỏi nhỏ: “Đại ca, anh đi đâu đấy? Có phải đi dạy dỗ anh Kiến Quốc không?”
“Trẻ con hỏi nhiều làm gì? Bài tập hè làm xong chưa?” Thần Diệp đối phó.
“Ui dào, nghỉ hè mới bắt đầu mà, làm gì mà vội thế, em còn muốn nghỉ ngơi mấy ngày đã!” Tiểu Lục bĩu môi bất mãn.
“Vậy hai ngày nữa anh đưa Thần Trạch với mấy đứa đi tìm ba, em cứ ở nhà mà làm bài tập đi.”
Một câu của Bùi Thần Diệp đã thành công "bắt thóp" Tiểu Lục, khiến thằng bé lập tức xin tha: “Đại ca đừng vô tình thế chứ, em đi làm bài tập ngay đây, hai ngày nữa anh nhớ mang em đi cùng đấy nhé?”
“Còn không mau đi đi?”
“Tuân lệnh!” Tiểu Lục phấn khích chạy tót vào phòng.
Bùi Thần Diệp nhìn bóng lưng hớn hở của em trai, bất giác nhếch môi cười. Nhưng khi cúi đầu nhìn thấy vết nhăn trên ống quần, cậu vẫn thoáng chút không hài lòng. Cậu trở về phòng thay quần áo, rồi tự mình mang ra bồn nước để giặt.
Đây cũng là nhiệm vụ mà ba và đại bác (An Tri Khánh) giao cho cậu. Từ sau 10 tuổi, quần áo giày dép cậu đều phải tự giặt, không để Trương tẩu hay mẹ nhúng tay vào, phải đạt đến mức cơ bản là tự chăm sóc được bản thân.
Lúc mới đầu cậu cũng chưa quen, nhưng thời gian trôi qua, cậu ngày càng thuần thục. Theo lời ba cậu nói, tuy cậu còn nhỏ tuổi nhưng sắp tới sẽ thi đại học, mà vào đại học là phải ở nội trú, không ai hầu hạ mãi được.
###
