Thập Niên 70: Sau Khi Lấy Lại Thân Phận, Ta Được Sủng Lên Trời - Chương 616: Miệng Đời Đáng Sợ
Cập nhật lúc: 25/04/2026 19:02
Nếu là trước kia, Bùi Song Song đã sớm nổi trận lôi đình. Nhưng hiện tại, dù trong lòng có khó chịu đến mấy, cô ta cũng biết mình phải nhẫn nhịn. Giống như lời mẹ cô ta nói, thời gian là liều t.h.u.ố.c tốt nhất để làm phai mờ mọi chuyện, bảo cô ta hãy thấp giọng một chút, đợi thời gian trôi qua, mọi người tự nhiên sẽ quên chuyện này đi.
Cô ta tự mình cầm cốc đứng dậy, đôi chân vẫn còn hơi khập khiễng đi vào phòng nước định rót cho mình một ly trà nóng. Không ngờ, ngay tại cửa, cô ta nghe thấy người đồng nghiệp từng chơi thân nhất với mình đang bàn tán với người khác: "Cái cô Bùi Song Song đó thật không ngờ tới nhé, nhìn trước kia cao ngạo thế nào, lỗ mũi hếch lên trời chẳng coi ai ra gì, nghe nói điều kiện gia đình cũng khá lắm, mẹ là y tá trưởng bệnh viện, cha là quân nhân xuất ngũ, anh trai lại làm ở Cục Xây dựng, không ngờ sau lưng lại lẳng lơ như vậy, còn chưa kết hôn đã ăn nằm với người ta, còn vẽ ra loại tranh đó nữa. Bảo là gã đàn ông kia trộm tranh đi bán, người khác không biết chứ tôi còn lạ gì, dạo ấy cô ta có thèm về ký túc xá đâu, chắc chắn là lăn lộn với nhau rồi, nói không chừng chuyện là thế nào đâu..."
...
Bùi Vĩnh nhận được điện thoại khi đang làm việc, Bùi Song Song hiện đang ở bệnh viện, đôi chân chưa kịp lành hẳn lại bị thương lần nữa do đ.á.n.h nhau với người ta. Đã trải qua bao nhiêu chuyện trong thời gian qua, khi nghe thấy tin này, cảm xúc của ông đã trở nên vô cùng bình thản.
Đến bệnh viện, Vương Nguyệt đã ở đó, Bùi Song Song nằm trên giường bệnh với gương mặt xám xịt như tro tàn, Lưu Xuân Hoa thì sợ sệt chạy đôn chạy đáo lo trước lo sau, bị Vương Nguyệt sai bảo xoay như chong ch.óng. Có thể thấy rõ bà ta đang trút giận lên con dâu, mà Lưu Xuân Hoa vốn tính nghe lời nên cũng chẳng hề phản kháng.
Bùi Vĩnh đi tới đứng trước giường bệnh, vẫn cố giữ bình tĩnh hỏi: "Lại có chuyện gì nữa đây?"
Sau sự việc lần này, Vương Nguyệt cũng thấy chột dạ trước mặt ông rất nhiều, vội vàng giải thích: "Con bé đã ra nông nỗi này rồi, ông cũng đừng giận nó nữa, vả lại chuyện này thật sự không trách Song Song được. Là mấy cái đứa lắm mồm ở phòng nước nói xấu Song Song, nên mới xảy ra tranh chấp. Chân Song Song vốn đang có vết thương, xô xát một hồi lại càng nghiêm trọng hơn, bác sĩ bảo phải nằm viện theo dõi mấy ngày đấy."
Dù có là người không ra gì thì cũng luôn có lúc yếu lòng, nói đoạn, nước mắt Vương Nguyệt lại rơi xuống. Con ruột của mình, sao có thể không đau lòng cho được. Tuy rằng những điều này đều đã nằm trong dự tính.
Lời trách mắng không thốt ra được, Bùi Vĩnh có chút mệt mỏi rũ mắt: "Bà muốn tôi phải làm gì, cứ nói thẳng ra đi."
Nếu không phải có việc cần đến ông, ông hoàn toàn tin rằng hai mẹ con họ sẽ không bao giờ cho ông biết chuyện này. Bởi vì những năm qua, họ vẫn luôn làm như vậy. Ông có muối mặt đi gặp Bùi Song Song thì cô ta cũng vĩnh viễn giữ thái độ oán trách, không chịu tha thứ. Ông cũng hiểu, chuyện ly hôn quả thực gây tổn thương lớn nhất cho con cái, nhưng ông cũng không phải vạn năng, cũng có lúc thấy mệt mỏi. Ông đã không còn dám trông mong ai sẽ thấu hiểu cho mình, chỉ hy vọng họ bớt gây nghiệp, bớt gây chuyện đi là tốt rồi.
"Song Song sở dĩ bị gã Mộc Dương kia hại t.h.ả.m như vậy, nói đi cũng phải nói lại, nguyên nhân căn bản vẫn nằm ở chỗ cậu Ba nhà họ An." Vương Nguyệt vừa nói vừa quan sát sắc mặt Bùi Vĩnh, thấy ông chỉ nhíu mày thì nói tiếp: "Song Song thích An Tri Hiền không phải ngày một ngày hai, đó là tình cảm từ nhỏ đến lớn. Tôi cũng là hôm nhìn thấy Mộc Dương mới phát hiện ra, Song Song thích hắn đâu phải vì hắn, rõ ràng là tìm thấy bóng dáng của Tri Hiền trên người hắn. Nếu không phải cậu Ba cưới con gái nhà họ An, làm đảo lộn hết vai vế giữa hai nhà, thì Song Song cũng không đến mức tuyệt vọng. Còn cả An Tri Hiền nữa, biết rõ tâm ý của Song Song mà cứ kéo dài mãi đến tận tuổi này không chịu tìm đối tượng, bên kia chưa định đoạt thì Song Song cũng chưa chịu từ bỏ hy vọng, thế nên mới thành ra thế này..."
Bùi Vĩnh cuối cùng cũng nghe ra được chút ẩn ý, đen mặt nói: "Chuyện này bà đừng có mà mơ tưởng nữa. An Tri Hiền căn bản không hề để mắt đến con gái bà đâu, bà cũng bớt việc chạy tới đó mà tự rước lấy nhục đi."
Trước đây Song Song cũng từng chủ động theo đuổi một thời gian, lúc đó con bé vẫn còn là con gái nhà lành mà người ta còn chẳng thèm. Bây giờ, lại đi chung chạ với đàn ông khi chưa kết hôn, còn gây ra chuyện làm bại hoại danh tiếng, cả Cẩm Thành này ai mà chẳng biết, còn mặt mũi nào mà đi mơ tưởng nữa?
Bùi Song Song kéo chăn trùm kín đầu, trốn trong chăn khóc nức nở: "Con biết con làm sai rồi, con làm cha mẹ mất mặt, con cũng không xứng với An Tri Hiền. Nhưng cha ơi, con không trụ vững nổi nữa rồi, con thật sự không chịu nổi ánh mắt và sự chỉ trỏ của người ta nữa. Cha mẹ cứ mặc kệ con đi, cứ để con tự sinh tự diệt đi..."
Vương Nguyệt lau khóe mắt: "Chúng tôi cũng biết Song Song như vậy chắc chắn là không xứng với nhà họ An rồi, những chuyện trước kia coi như không nhắc lại nữa. Bùi Vĩnh, ông xem con bé đáng thương như vậy thì giúp nó một tay đi, tìm cho nó một công việc ở nơi nào hẻo lánh một chút để nó đi tránh đầu sóng ngọn gió. Đợi vài năm nữa chuyện này lắng xuống rồi hãy về. Ông không biết người ngoài nói về nó tệ hại thế nào đâu, con bé thật sự không trụ nổi ở đây nữa rồi!"
