Thập Niên 70: Sau Khi Lấy Lại Thân Phận, Ta Được Sủng Lên Trời - Chương 647: Tính Toán Của Liễu Linh
Cập nhật lúc: 25/04/2026 19:06
An Kính Chi cũng chưa bao giờ bàn bạc chuyện gì với con dâu, ông toàn trực tiếp nói với con trai, căn bản không cho con dâu có cơ hội xen mồm vào.
Chỉ có lão tứ là không có mặt, sau khi sắp xếp xong ông mới hỏi Tô Dĩnh một câu xem có ý kiến gì không, Tô Dĩnh tự nhiên là không có ý kiến.
“Nếu đã vậy thì nhà mình lấy căn nhà này. Bên phía lão nhị để anh nói chuyện với chú ấy, nhà mình sẽ bỏ tiền mua lại một nửa của chú ấy.” An Tri Khánh nói.
Liễu Linh do dự gật đầu, hỏi anh: “Vậy anh thấy nhà mình đưa bao nhiêu tiền thì hợp lý?”
“Ngày mai anh đi hỏi thăm giá nhà quanh đây xem thế nào, rồi mới quyết định được.” An Tri Khánh nói: “Đúng rồi, hiện tại nhà mình có bao nhiêu tiền?”
Từ khi kết hôn đến nay, tiền lương của anh trừ đi phần giữ lại làm sinh hoạt phí, hàng tháng đều gửi thẳng cho Liễu Linh. Quyền quản lý tài chính trong nhà vẫn luôn nằm trong tay chị ta.
Nghe anh hỏi vậy, Liễu Linh đi lấy sổ tiết kiệm ra: “Tất cả cộng lại đại khái được hơn 1 vạn tệ. Năm kia anh hai em mở cửa hàng có hỏi mượn 600 tệ vẫn chưa trả.”
Tiền lương của An Tri Khánh chị ta đều đem gửi tiết kiệm, bản thân chị ta cũng có lương, chi tiêu cho chị ta và con cái hàng ngày cũng đủ dùng.
An Tri Khánh bảo chị ta cứ cất sổ tiết kiệm đi, vì tạm thời vẫn chưa dùng đến.
Lúc đi ngủ, Liễu Linh đắn đo mãi mới mở lời: “Căn nhà này tuy thuộc về mình, nhưng cha mẹ và bà nội cũng không nhất thiết phải dọn đi chứ? Căn bên kia là của lão tam và lão tứ rồi. Dù sao anh cũng là con trưởng, cha mẹ chẳng phải nên ở cùng mình mới đúng sao? Nếu không người ngoài lại tưởng em không hiếu thuận.”
Việc nhà hàng ngày đều do mẹ chồng làm, Liễu Linh đi làm về là có cơm ăn ngay. Nếu Chu Nam đi rồi, khoan nói đến chuyện cơm nước ba bữa, chỉ riêng việc dọn dẹp vệ sinh cho căn nhà lớn thế này cũng đã tốn không ít công sức.
“Bây giờ đâu còn như ngày xưa, cứ quy định là phải ở cùng con trưởng. Hơn nữa nhà của lão tam ở Hồ Lam Nhã Uyển đang trang trí rồi, cha mẹ dọn qua đó là ở riêng, không tính là ở cùng ai cả.” An Tri Khánh nói.
Nhắc đến Hồ Lam Nhã Uyển, Liễu Linh mới hỏi ra điều mà chị ta đã thắc mắc bấy lâu: “Tri Hiền làm ở bệnh viện hiện tại lương cũng chỉ có hai ba trăm tệ, mà có thể dễ dàng bỏ ra 50 vạn mua nhà, lúc trước ông bà chia gia sản chắc là chia cho các anh không ít tiền đâu nhỉ?”
An Tri Khánh nhìn Liễu Linh một cái, nói: “Cũng có chia một ít. Nhưng anh đang nghĩ, đến cả nhà lão nhị còn mua biệt thự đơn lập ở Hồ Lam Nhã Uyển, nhà mình tổng không thể kém cạnh họ được, nên anh cũng tính mua một căn, em thấy thế nào?”
“Em thấy chẳng ra làm sao cả.” Liễu Linh lập tức thay đổi sắc mặt. “An Tri Khánh, em biết các anh là muốn ủng hộ việc làm ăn của tiểu muội, cũng biết Tri Hạ hiện tại không thiếu tiền, điều kiện sống của cô ấy tốt hơn nhà mình nhiều, hoàn toàn không cần các anh làm anh trai phải giúp đỡ. Nhà mình lại không phải không có chỗ ở, chẳng phải đã nói là sẽ mua lại phần của nhị đệ đó sao, sau này mình cứ ở đây là được rồi. Bỏ ra hơn 50 vạn đi mua nhà, rồi còn tiền trang trí, mua sắm nội thất nữa, tốn kém biết bao nhiêu, hà tất phải thế?”
Chị ta muốn biết rõ trong nhà rốt cuộc có bao nhiêu tiền là thật, nhưng chị ta không muốn tiêu xài hoang phí.
Hơn nữa đó là căn nhà hơn 50 vạn, chị ta không thể tin nổi sao lại có cái giá cao c.ắ.t c.ổ như vậy.
Nhà ở đây tuy không phải nhà lầu nhưng diện tích đất rất lớn, có cả sân trước sân sau, vậy mà cũng chỉ đáng giá bảy tám ngàn tệ. Liễu Linh cảm thấy, trừ phi là kẻ thừa tiền không có chỗ tiêu mới bỏ ra 50 vạn để mua một căn nhà.
Tri Hạ cũng thật là, hai năm trước nhà thương mại bán tốt như vậy, giá cũng không quá đắt, tự dưng lại bày đặt làm cái khu dành cho người giàu. Phỏng chừng hiện tại nhà không bán được nên mới "tự sản tự tiêu", bán cho chính các anh trai của mình.
Tô Dĩnh thì cứ bám lấy cô ta, hai người lại thân thiết như vậy, nói không chừng trong đó có được lợi lộc gì rồi. Hơn nữa lão tam không cưới vợ, đối với cô em gái này lại hết lòng hết dạ. Vợ chồng lão nhị không ở đây mà cũng quyết định mua nhà ở đó, đây mới là điều khiến Liễu Linh kinh ngạc nhất.
“Nếu em đã thấy vậy thì anh không mua nữa. Anh chỉ sợ em thấy người khác ở nhà mới mà mình ở nhà cũ thì trong lòng không thoải mái thôi. Em không đồng ý thì vừa lúc tiết kiệm được tiền.” An Tri Khánh thở dài nói.
Liễu Linh nghe anh nói vậy mới thở phào nhẹ nhõm, lại tiếp tục dò hỏi: “Nhà mình thực sự có 50 vạn sao? Hay là còn nhiều hơn? Anh giấu ở đâu thế? Em gả cho anh bao nhiêu năm nay rồi, Văn Thanh cũng sắp đến tuổi lấy vợ, vậy mà anh vẫn phòng em như phòng trộm ấy. Trước đây sao em không nhận ra anh là hạng người như vậy nhỉ?”
Hồi mới cưới anh đưa tiền cho chị ta giữ, lúc đó chị ta còn tưởng mình gả đúng người, thầm vui mừng không ít.
Hóa ra, số tiền đưa cho chị ta lúc đó căn bản là người ta chẳng thèm để vào mắt.
Những lời dò hỏi kiểu này Liễu Linh đã thử không biết bao nhiêu lần, và lần nào An Tri Khánh cũng trả lời y như vậy.
Gia sản thì có một ít, là do trưởng bối để lại, không phải do họ tự kiếm ra. Hơn nữa tiền họ kiếm được cũng đủ tiêu xài nên không cần thiết phải dùng đến những thứ đó. Những món đồ mà ông nội đã dày công giữ lại thì càng nên được bảo tồn tốt để truyền lại cho hậu thế.
Về việc không nói cho Liễu Linh biết cụ thể gia sản có những gì, An Tri Khánh cũng không thấy có vấn đề gì.
