Thập Niên 70: Sau Khi Lấy Lại Thân Phận, Ta Được Sủng Lên Trời - Chương 652: Cãi Vã Trong Đêm Và Nỗi Lòng Người Vợ
Cập nhật lúc: 25/04/2026 19:06
“Cho nên anh cũng cảm thấy em không bằng Tô Dĩnh, ba mẹ cùng bà nội bọn họ đều cho là như vậy, đúng không?” Liễu Linh không cam lòng. Cô là dâu trưởng trong nhà, ai có thể cam tâm tình nguyện bị em dâu đè đầu cưỡi cổ?
“Liễu Linh, anh chưa bao giờ cảm thấy em không bằng ai cả. Người với người vốn không giống nhau, cũng không thể cái gì cũng đặt lên bàn cân so sánh. Tô Dĩnh cô ấy am hiểu buôn bán, từ nhỏ đã học cái nghề này. Còn em am hiểu việc dạy học. Cũng giống như mấy năm nay anh ở trong quân đội như cá gặp nước, còn tiểu muội thì trời sinh đã nhạy bén trong việc kiếm tiền. Em bảo anh đi kiếm tiền, anh chưa chắc đã làm tốt bằng con bé, nhưng nếu em bắt con bé vào quân đội, nó tuyệt đối chịu không nổi. Những cái này căn bản không thể so sánh, sao em cứ mãi không nghĩ thông suốt điểm này thế?”
An Tri Khánh kết hôn ngần ấy năm, chưa bao giờ cảm thấy bất lực trong việc chung sống vợ chồng như lúc này.
Từ sau khi ông nội chủ trì việc chia gia sản, anh vẫn luôn cảm nhận được Liễu Linh trong lòng không thuận. Cho nên anh mới chọn lựa một ít trang sức thích hợp với phụ nữ đưa cho cô, cũng không phải là nơi nơi đề phòng, một chút cũng không chịu hé lộ.
Lúc trước suy xét quả thật là vì vấn đề an toàn nên mới không định động vào mấy thứ kia. Nhưng thái độ của Liễu Linh đối với người nhà mẹ đẻ cũng làm anh cảm thấy cô ở phương diện nào đó thật sự thiếu chừng mực.
Chuyện hai cây trâm tạm thời không nhắc tới, nhưng Văn Thanh đã không chỉ một lần nói rằng, cô đem đồ ăn vặt mà tiểu muội làm riêng cho thằng bé đem cho cháu trai bên ngoại, mặc kệ Văn Thanh không đồng ý.
Cho nên Văn Thanh rõ ràng là do Liễu Linh nuôi lớn, lại không hề thân thiết với anh em họ bên ngoại, ngược lại càng thích chơi cùng Thần Diệp, hồi nhỏ càng thích sang nhà Tri Hạ ở. Điều này không phải là không có lý do.
“Anh không cần tìm lý do, em cũng không phải không biết tự lượng sức mình. Em hiểu trong mắt các người em chính là không bằng Tô Dĩnh, nhà mẹ đẻ cũng không giàu có bằng cô ấy, không có nhiều của hồi môn như thế.” Liễu Linh cũng không biết mình bị làm sao, dù sao trong lòng cứ nghẹn một cục tức, lửng lơ làm người ta khó chịu.
“Nên nói anh đều đã nói hết rồi, em cứ khăng khăng muốn nghĩ như vậy thì anh cũng hết cách.” Đây là lần anh nói nặng lời nhất với Liễu Linh. Dù sao đằng nào cũng cãi nhau, chi bằng nói toạc ra cho rõ ràng. “Nói trắng ra, em chính là không cam lòng khi thấy người khác sống tiêu sái hơn mình. Nhưng người ta sống tốt là do năng lực của người ta, nhà chúng ta sống cũng đâu có kém cỏi gì? Tiền trợ cấp anh đều đưa cho em, cũng chưa bao giờ hạn chế em tiêu tiền. Em rõ ràng có thể tỏa sáng ở lĩnh vực mình am hiểu, lại cứ cố tình đi rối rắm những chuyện vô nghĩa. Như vậy chỉ làm cuộc sống càng thêm tồi tệ mà thôi. Nói đến nước này, nếu em nghĩ thông suốt thì về sau chúng ta cứ sống tốt những ngày tháng của mình, người trong nhà cũng sẽ không so đo với em. Còn nếu em thật sự nghĩ không thông, thì về sau những buổi tụ họp gia đình như thế này em cũng đừng tham gia nữa, đỡ làm cho mọi người trong lòng đều mất vui.”
Nói xong, anh sải bước lên xe đạp, quay đầu nhìn cô:
“Đi thôi, hơn nửa đêm rồi, về nhà.”
Liễu Linh trầm mặc rơi nước mắt, liếc mắt nhìn sang hướng khác.
An Tri Khánh tính tình cũng nổi lên, dứt khoát đạp mạnh bàn đạp phóng xe đi thẳng.
Liễu Linh nhìn cảnh này, tức giận đến mức òa khóc nức nở. Nhưng khóc xong, cô vẫn đứng dậy bỏ đi, chỉ là đến ngã tư đường thì rẽ sang một hướng khác.
An Tri Khánh từ trong bóng tối ở ngã tư đi ra, một đường lặng lẽ đi theo sau cô, nhìn thấy cô vào nhà họ Liễu rồi mới quay trở về.
Có giận đến mấy thì hơn nửa đêm anh cũng không thể vứt vợ mình bơ vơ ngoài đường, lỡ xảy ra chuyện gì thì hối hận không kịp.
Nhưng thái độ của Liễu Linh thật sự quá làm người ta giận, không cho cô một bài học thì cô sắp bay lên trời, không biết mình đang đứng ở đâu rồi.
Dưới bầu trời này có biết bao nhiêu người, cô cứ nhất định phải đi so sánh với người mình không bằng. Sao cô không thử so với hai bà chị dâu của mình xem?
Thật là sướng quá hóa rồ, chỉ giỏi làm mình làm mẩy!
437. Không sợ chia ít, chỉ sợ chia không đều
Hơn nửa đêm con gái chạy về nhà mẹ đẻ, mắt mũi còn đỏ hoe, cha Liễu và mẹ Liễu tự nhiên nhìn ra là có vấn đề.
Hai vợ chồng già nhìn nhau. Cha Liễu xoay người đi ra khỏi phòng, mẹ Liễu bảo con gái đi rửa mặt mũi chân tay rồi nằm lên giường, lúc này mới hỏi:
“Cãi nhau với Tri Khánh à? Có chuyện gì xảy ra thế? Nó khó khăn lắm mới về được một chuyến, con xem một năm hai đứa đoàn tụ được có hai lần, có chuyện gì mà không thể nói chuyện t.ử tế với nhau hả?”
“Mẹ!” Liễu Linh ôm lấy mẹ mình, nghẹn ngào nói, “Con cũng không biết có phải mình làm sai hay không, nhưng con cứ cảm thấy cuộc sống này quá nghẹn khuất. Rõ ràng trong nhà chia gia sản là chuyện tốt, thế mà sống còn không bằng lúc trước khi chưa có gì.”
Liễu Linh thân thiết với mẹ nhất, ngày thường có việc gì cũng chưa bao giờ giấu bà, ngược lại thường xuyên hỏi ý kiến bà để tìm cách giải quyết.
Mẹ Liễu yên lặng nghe con gái kể lể, bất đắc dĩ thở dài nói:
“Vậy ý con là, Tri Khánh không nên giấu giếm con điều gì, hay là nên đem tất cả tài sản giao cho con bảo quản?”
“Con không yêu cầu nhất thiết phải đưa đồ vật vào tay con, nhưng vợ chồng với nhau phải thẳng thắn thành khẩn, chẳng lẽ không phải là điều cơ bản nhất sao?” Liễu Linh nói, “Nếu ngay cả vợ chồng đầu gối tay ấp mà còn phải chơi tâm cơ, không làm được sự thẳng thắn với nhau, thì hai người sống chung còn có ý nghĩa gì?”
