Thập Niên 70: Sau Khi Ly Hôn, Tôi Tích Trữ Vật Tư Và Xuyên Không Cùng Con Gái Về Thập Niên 70 Rồi Tái Hôn Với Đại Lão Truyện Niên Đại - Chương 1078
Cập nhật lúc: 08/01/2026 09:16
“Phải rồi, đi nhà ăn ăn cơm thôi, nói không chừng trưa nay còn có thịt ăn.”
Trong mắt Triệu Hướng Viễn, việc có thịt dường như còn quan trọng hơn cả chuyện tám hớt.
Thấy Triệu Hướng Viễn đã im lặng, Quý Trường Thanh lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Tôi lấy cơm mang về ký túc ăn, cậu tính sao?”
“Thế thì tôi cũng mang về ăn với anh, nhà ăn lạnh lắm.” Cái lạnh khô khốc rất khó chịu.
Quý Trường Thanh ừ một tiếng, đến nhà ăn xem qua món ăn trưa nay, vẫn như thường lệ là cải thảo đậu phụ, thêm một món lòng heo nấu dưa chua, được coi là món mặn duy nhất.
Anh cau mày, chỉ lấy món cải thảo đậu phụ.
Triệu Hướng Viễn thấy vậy liền ngạc nhiên: “Quý Trường Thanh, anh chỉ ăn mỗi món này thì sao mà no được?”
Quý Trường Thanh ừ một tiếng, anh đậy nắp hộp cơm bằng nhôm lại, rồi nhét vào trong n.g.ự.c: “Tôi đợi cậu ngoài cửa.”
Lòng heo nấu dưa chua chế biến không tốt lắm, mùi tanh rất nồng, so với cái đó anh thà ăn chay.
Triệu Hướng Viễn vội gật đầu, lấy hai món rồi đuổi theo sau.
“Lạnh c.h.ế.t đi được, đi thôi đi thôi, về nhanh mà ăn cho nóng, còn uống được ngụm nước ấm.”
“Này, anh có muốn ra hậu cần xem đồng chí nữ kia không, đẹp thật đấy?”
Chủ đề lại quay lại, Quý Trường Thanh chẳng buồn đáp lời, chỉ kéo cao cổ áo che bớt khuôn mặt, bước đi trong gió lạnh.
Ở một phía khác.
Thẩm Mỹ Vân dưới sự dẫn dắt của kế toán Mạnh đã đến giảng đường nhưng không tìm thấy người, kế toán Mạnh nhìn một vòng: “Chắc là tan học rồi.”
“Tôi dẫn cô ra nhà ăn tìm họ nhé?”
Nhà ăn đông người quá, khó tìm lắm.
Thẩm Mỹ Vân lắc đầu: “Có thể dẫn cháu đến dưới lầu ký túc xá của Quý Trường Thanh không? Cháu mang mấy thứ này đưa cho anh ấy.”
Kế toán Mạnh dĩ nhiên là đồng ý ngay.
Mười phút sau.
Thẩm Mỹ Vân đã đến dưới lầu ký túc xá của Quý Trường Thanh và gõ cửa, Triệu Hướng Viễn đang ngậm hộp cơm chạy ra mở cửa.
Giây tiếp theo.
“Choảng” một tiếng, hộp cơm trong tay rơi xuống đất.
“Đồng đồng đồng… chí ——”
“Cô cô cô… tìm tôi à?” Triệu Hướng Viễn đỏ mặt, lắp bắp hỏi. Thực ra trong lòng anh ta đã diễn xong tám trăm vở kịch rồi.
Thẩm Mỹ Vân mỉm cười gật đầu: “Đồng chí, tôi tìm Quý Trường Thanh, xin hỏi anh ấy có ở đây không?”
Không phải tìm mình à.
Triệu Hướng Viễn có chút hụt hẫng, anh ta nhặt hộp cơm dưới đất lên, chỉ tiếc là đồ ăn bên trong đã bẩn mất rồi.
Anh ta chẳng màng mà phủi phủi, rồi mới quay vào trong gọi: “Quý Trường Thanh, có đồng chí nữ tìm anh này.”
Quý Trường Thanh có chút thắc mắc, sao lại có đồng chí nữ nào tìm anh?
Bên ngoài lại vọng vào một tiếng.
“Quý Trường Thanh.”
Lúc này Quý Trường Thanh mới đứng dậy đi ra cửa, nhưng vừa ra đến nơi, nhìn thấy người tới, anh lập tức sững sờ.
“Mỹ Vân?”
Anh vốn luôn điềm tĩnh mà giờ tông giọng cũng cao lên mấy phần.
“Mỹ Vân, em đến rồi sao?”
Giọng điệu đầy rẫy sự vui mừng và bất ngờ.
Nếu không phải vì địa điểm không phù hợp, anh chỉ muốn bế xốc Thẩm Mỹ Vân lên xoay vài vòng cho thỏa lòng.
Thẩm Mỹ Vân cười híp mắt nói: “Đến thăm anh mà.”
Triệu Hướng Viễn đứng bên cạnh đầu óc đã không còn đủ dùng nữa: “Hai người quen nhau à?” Anh ta cứ ngỡ Thẩm Mỹ Vân đến tìm mình cơ đấy.
Quý Trường Thanh nắm tay Thẩm Mỹ Vân, giới thiệu với Triệu Hướng Viễn: “Đây là người yêu của tôi —— Thẩm Mỹ Vân.”
Giọng điệu bình thản đến mấy cũng không giấu nổi sự tự hào.
Triệu Hướng Viễn: “?”
Anh ta nhìn Quý Trường Thanh, rồi lại nhìn Thẩm Mỹ Vân: “Hai người là vợ chồng sao?”
Trên đời này sao lại có chuyện trùng hợp đến thế chứ.
Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng: “Chuẩn không cần chỉnh ạ.” Lần này thì Triệu Hướng Viễn tin thật rồi.
Anh ta nhìn người này rồi lại nhìn người kia, gãi gãi đầu ôm hộp cơm đi vào trong phòng.
Thôi, anh ta không nên làm phiền đôi trẻ nữa.
Anh ta vừa đi, chủ nhiệm Mạnh thấy đã đưa được người đến nơi, cũng thoáng do dự, thực ra ông ấy cũng không ngờ xưởng trưởng Thẩm lại là người yêu của Quý Trường Thanh.
Thế thì bữa trưa ở nhà ăn, xưởng trưởng Thẩm có đi nữa không?
Không đúng.
Chủ nhiệm Mạnh nảy ra ý định khác, nhiệt tình mời mọc: “Trường Thanh à, không ngờ cậu lại là người yêu của xưởng trưởng Thẩm, thế này thì tốt quá, xưởng trưởng Thẩm cũng là người nhà của trường Pháo binh chúng ta rồi.”
“Đi thôi đi thôi, trưa nay cùng ăn một bữa cơm.”
Chuyện này ——
Quý Trường Thanh nhìn Thẩm Mỹ Vân một cái, Thẩm Mỹ Vân nói: “Tiểu Hầu cũng qua đây, cậu ấy cũng lâu rồi không gặp anh.”
Quý Trường Thanh lập tức hiểu ý Thẩm Mỹ Vân.
“Tôi tới ngay đây.”
Thực ra anh đã ăn gần xong rồi.
“Đúng rồi, đây là đồ ăn em mang từ nhà qua cho anh, anh cứ để trong ký túc xá đi.” Thẩm Mỹ Vân khi đi tìm Quý Trường Thanh, trong tay vẫn xách một túi đồ ăn.
Quý Trường Thanh nhìn cái túi đó, lòng bỗng thấy ấm áp như thể giữa trời đông giá rét được uống một bình nước nóng, hơi ấm tỏa ra nghi ngút.
Anh cúi đầu nhìn cô đăm đắm: “Mỹ Vân.”
“Sao thế? Mau cầm lấy đi.”
Quý Trường Thanh nhận lấy, những lời định nói đều nghẹn lại ở cổ họng, anh chỉ đưa một bàn tay ra xoa mạnh lên tóc Thẩm Mỹ Vân.
Hương vị và tình cảm trong đó chỉ có chính anh mới thấu hiểu.
Sau khi cất hết đồ vào tủ cá nhân, anh mới bước ra ngoài, Thẩm Mỹ Vân hạ thấp giọng dặn anh: “Toàn là đồ chín, đồ thịt cả, không được ủ kín đâu, ăn cơm xong về anh nhớ mở ra cho thoáng nhé.”
Quý Trường Thanh ừ một tiếng, giọng nói dịu dàng: “Anh biết rồi.”
Trong ống tay áo rộng, anh nắm c.h.ặ.t lấy tay Thẩm Mỹ Vân, người ngoài nhìn vào thì chỉ thấy hai người đứng sát nhau, ống tay áo chạm vào nhau.
Ngay cả chủ nhiệm Mạnh đi bên cạnh cũng không nhận ra hai người đang nắm tay.
Thẩm Mỹ Vân cảm thấy trường Pháo binh đông người, người đi qua đi lại dập dìu, cứ nắm tay lộ liễu thế này cô thấy không tự nhiên.
Mấy lần cô định rút tay ra nhưng Quý Trường Thanh không buông, anh nghiêng đầu nhìn cô, giọng nói có chút tủi thân mà chính anh cũng không nhận ra.
