Thập Niên 70: Sau Khi Ly Hôn, Tôi Tích Trữ Vật Tư Và Xuyên Không Cùng Con Gái Về Thập Niên 70 Rồi Tái Hôn Với Đại Lão Truyện Niên Đại - Chương 1214
Cập nhật lúc: 08/01/2026 09:45
Có thể nói, các loại món ăn tại nhà ăn của họ có thể sánh ngang với các nhà hàng quốc doanh lớn ở thành phố Cáp Nhĩ Tân rồi.
Thẩm Mỹ Vân gật đầu: "Tôi biết rồi." Cô gắp một chiếc bánh bao, một chiếc màn thầu, lại múc một bát cháo loãng, thêm một thìa dưa muối vào.
"Bấy nhiêu đây là đủ với tôi rồi."
Còn Quý Trường Thanh thì lấy rất nhiều, một mình anh lấy ba chiếc bánh bao, ba chiếc màn thầu, còn thêm một cái bánh nướng lớn và một ca cháo bằng sắt tráng men.
Miên Miên quan sát hồi lâu, chỉ múc nửa bát cháo nhỏ, sau đó nói với Thẩm Mỹ Vân: "Mẹ ơi, con ăn chung với mẹ một chiếc bánh bao được không ạ?"
Cái bánh bao này to quá, con bé căn bản ăn không hết.
Thẩm Mỹ Vân gật đầu: "Tất nhiên là được rồi."
"Bên kia còn có mì dầu sôi, mì thịt băm và mì khô nóng, mọi người có muốn thử không?"
Quản lý Tiền tiếp tục giới thiệu.
Thẩm Mỹ Vân ngạc nhiên: "Mì dầu sôi là đặc sản của Thiểm Tây, mì khô nóng thuộc về đặc sản của Hồ Bắc, quân khu Cáp Nhĩ Tân chúng ta cũng có sao?"
Trong ấn tượng của Thẩm Mỹ Vân, những món ăn này phải đến tận nơi mới được thưởng thức.
"Có chứ." Quản lý Tiền thấy Thẩm Mỹ Vân hứng thú liền giới thiệu: "Trong ban hậu cần của chúng tôi có một người Hồ Bắc, một người Thiểm Tây, họ mang đặc sản quê hương đến đơn vị mình, mọi người đều rất thích, thế là mở luôn quầy bán."
Chủ yếu là mì dầu sôi và mì khô nóng cực kỳ chắc dạ, một bát lớn là no từ sáng đến trưa, ăn những thứ khác đều không bằng, dù có ăn ba cái bánh bao thì vẫn cứ đói đến dính cả bụng vào lưng.
Vì vậy, đó mới là lý do mì dầu sôi và mì khô nóng bán rất chạy tại quân khu Cáp Nhĩ Tân.
Thẩm Mỹ Vân: "Hóa ra là vậy, bữa sáng nay đã ăn rồi, để ngày mai đi, sáng mai chúng tôi sẽ đến thử mì khô nóng và mì dầu sôi."
"Dù sao sau này cũng là người của quân khu Cáp Nhĩ Tân rồi, còn sợ không ăn hết các quầy ở nhà ăn này sao?"
"Câu này nói hay lắm." Chủ nhiệm Đường của bộ phận hậu cần đi tới mỉm cười: "Sau này Xưởng trưởng Thẩm chính là người nhà mình rồi, cô ấy muốn ăn gì thì cứ tùy ý chọn."
Thẩm Mỹ Vân chào hỏi Chủ nhiệm Đường.
Chủ nhiệm Đường tự nhiên ngồi cùng bàn với họ: "Thế nào, ăn có quen không? Nếu ăn không quen có thể nói với các chiến sĩ ban hậu cần, thêm vào những loại mà mọi người thích."
Có tiền có phiếu, các loại lựa chọn ở nhà ăn đương nhiên cũng nhiều hơn.
Thẩm Mỹ Vân gật đầu: "Ăn quen ạ, sau này nếu có gì không quen em sẽ lại báo với mọi người."
"Vậy thì tốt."
Chủ nhiệm Đường bấy giờ mới yên tâm rời đi, tiếp đến là Kế toán Trần, cũng đều đến chào hỏi Thẩm Mỹ Vân một tiếng rồi mới đi.
Quý Trường Thanh ngạc nhiên: "Không ngờ Mỹ Vân em còn được chào đón ở quân khu này hơn cả anh đấy."
Thẩm Mỹ Vân chớp mắt, cười tinh nghịch: "Thì em với quân khu Cáp Nhĩ Tân là chỗ quen biết cũ mà." Đã chạy qua chạy lại mười mấy chuyến rồi, sao có thể không quen được?
Đang nói chuyện này thì Triệu Hướng Viễn bưng một chiếc hộp cơm bằng nhôm, nhảy từ phía bàn bên kia sang, giọng vui mừng: "Quý Trường Thanh!"
"Cậu đến rồi à." Triệu Hướng Viễn chính là bạn cùng phòng ký túc xá khi Quý Trường Thanh tu nghiệp tại trường Pháo binh Cáp Nhĩ Tân, mà bản thân Triệu Hướng Viễn vốn cũng từ quân khu Cáp Nhĩ Tân ra.
Lần này học xong trở về, anh đương nhiên lại quay về đơn vị cũ của mình. Theo lý thì hiện tại vẫn chưa tốt nghiệp, nhưng chương trình văn hóa của trường họ đã hoàn thành, nay được ra đơn vị thực chiến sớm nửa năm.
Quý Trường Thanh gật đầu với Triệu Hướng Viễn: "Phải."
"Tôi đã nói rồi mà, cậu đến quân khu Cáp Nhĩ Tân mới không uổng phí tài năng của cậu." Theo góc nhìn của Triệu Hướng Viễn, với năng lực của Quý Trường Thanh, dù có đến quân khu ở thủ đô cũng là chuyện bình thường.
Quý Trường Thanh lắc đầu, ra hiệu cho anh đừng nói những lời như vậy. Triệu Hướng Viễn bấy giờ mới nuốt lời định nói xuống, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Thẩm Mỹ Vân và Miên Miên.
Triệu Hướng Viễn cười hì hì gọi một tiếng: "Chị dâu."
Tiếp đó, ánh mắt dừng trên người Miên Miên, hiện lên một tia kinh ngạc: "Đây chắc là cháu gái lớn nhỉ."
Quý Trường Thanh cũng chỉ lớn hơn anh một tuổi, không ngờ mình còn chưa có đối tượng mà con gái Quý Trường Thanh đã lớn nhường này rồi, đúng là người so với người chỉ có nước phát điên thôi.
Miên Miên đặt thìa xuống, ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Chú ạ."
Tiếng gọi "chú" này khiến Triệu Hướng Viễn đột nhiên hiểu được tại sao người nhà lại cứ giục anh cưới vợ gấp như vậy.
Cái cảm giác làm chú đã sướng thế này rồi, vậy làm cha chẳng phải còn tuyệt hơn sao?
Nghĩ đến việc được một nhóc tỳ mềm mại thế này gọi là ba, thật sự chỉ hận không thể đem hết đồ tốt trên đời này đưa cho con bé.
Triệu Hướng Viễn thở dài, nhìn Quý Trường Thanh với ánh mắt không chỉ là ngưỡng mộ mà còn mang vài phần ghen tị: "Số cậu đúng là tốt thật đấy."
Có người vợ xinh đẹp thế này, lại còn có đứa con gái đáng yêu nhường kia, kiếp trước Quý Trường Thanh chắc chắn đã cứu cả thế giới rồi, kiếp này chuyện tốt gì cũng rơi vào đầu cậu ta.
Quý Trường Thanh lẳng lặng ăn cơm, chuyển chủ đề: "Cậu không ăn cơm à?"
Cách chuyển chủ đề này quá cứng nhắc, nhưng khổ nỗi Triệu Hướng Viễn đã quen bị Quý Trường Thanh "tẩy não" rồi, anh vô thức đáp: "Ăn chứ."
"Vậy tôi đi lấy cơm trước đây."
Quý Trường Thanh gật đầu: "Đi thong thả."
Đợi Triệu Hướng Viễn đi xa rồi, anh mới gãi đầu, tự lẩm bẩm: "Quý Trường Thanh đây là đang đuổi khéo mình à?"
Mãi một lúc sau anh mới phản ứng lại, không nhịn được quay đầu mắng một câu: "Được lắm Quý Trường Thanh, có vợ là quên chiến hữu ngay."
Đúng là cái đồ có sắc quên bạn, nếu để Quý Trường Thanh biết suy nghĩ này của anh, chắc chắn anh sẽ lạnh lùng hừ một tiếng, cái gì mà có sắc quên bạn, trong lòng anh người quan trọng nhất luôn là Thẩm Mỹ Vân, được chứ?
Chưa bao giờ có ai có thể vượt qua cô ấy.
"Ba ơi, chú kia ngố quá đi." Sau khi chắc chắn Triệu Hướng Viễn đã đi xa, Miên Miên khẽ thì thầm một câu với Quý Trường Thanh. Câu thì thầm này lập tức bị Thẩm Mỹ Vân liếc nhẹ một cái: "Không được nói xấu sau lưng người khác, mẹ đã dạy con chưa?"
"Mẹ ơi, con sai rồi ạ."
Miên Miên nhận lỗi cực kỳ trơn tru, khiến Thẩm Mỹ Vân cũng không nỡ trách mắng thêm, chỉ khẽ nói: "Mau ăn đi, ăn xong để ba dẫn hai mẹ con mình đi làm quen xung quanh một vòng."
