Thập Niên 70: Sau Khi Ly Hôn, Tôi Tích Trữ Vật Tư Và Xuyên Không Cùng Con Gái Về Thập Niên 70 Rồi Tái Hôn Với Đại Lão Truyện Niên Đại - Chương 1217
Cập nhật lúc: 08/01/2026 09:46
Sau khi vào nhà, Tiêu Ái Mai mới bắt đầu quan sát môi trường bên trong. Nhà của mọi người thực ra đều giống nhau, chồng của Tiêu Ái Mai cũng là đoàn trưởng nên nhà họ cũng là ba phòng ngủ, nhưng vừa bước vào đây đã khiến cô suýt chút nữa không nhận ra.
Đây thực sự là khu tập thể bên mình sao?
Thật sự là căn nhà của Thẩm Mỹ Vân thay đổi quá lớn. Vừa bước vào phòng khách, trên chiếc kệ dài có trải một tấm khăn trải bàn màu trắng thêu hoa văn hình tam giác ngược, bên trên đặt một chiếc bình gốm màu nâu, trong bình cắm mấy bông hoa dại không tên, khiến cả căn phòng thoang thoảng mùi hương hoa cỏ.
Hơn nữa, trên cửa phòng ngủ còn treo rèm, không phải loại rèm vải thông thường họ hay treo, mà là từng chuỗi hạt xâu thành rèm châu, tay chạm vào phát ra tiếng "lạch cạch", lấp lánh những tia sáng nhỏ, nhìn những hạt châu lấp lánh đó, dường như không khí xung quanh cũng mát mẻ thêm vài phần.
Đi sâu vào bên trong nữa là rèm cửa, ánh sáng xuyên qua lớp vải thô, chiếu xiên vào trong phòng, trên giường tre đặt hai chiếc gối hoa nhí màu xanh.
Điều này khiến Tiêu Ái Mai có chút ngẩn ngơ. Nghề nghiệp của cô là giáo viên, trong chuyện nội trợ gia đình cô vốn luôn là người tỉ mỉ, nhưng so với cách trang trí nhà cửa của Thẩm Mỹ Vân...
Vẫn mang lại cho cô cảm giác như "người nhà quê lên tỉnh".
"Mỹ Vân à, nhà em thế này... thế này cũng đẹp quá rồi."
"Trông hơi giống mấy căn phòng chị thấy trên tivi ấy."
Thẩm Mỹ Vân vô thức đáp: "Đẹp ạ?" Căn phòng ở đây vì không có trang trí nên chỉ được sơn một lớp sơn xanh lên tường, cô không thích cái cảm giác xám xịt đó.
Vì thế cô mới dùng những chi tiết nhỏ này để điểm xuyết, có tâm huyết thì đúng là có tâm huyết, nhưng bảo là đẹp thì thực sự là hơi quá lời.
Căn nhà xám xịt, nền xi măng, cửa sổ khung gỗ, rồi xà ngang trên nóc nhà nữa, trong hoàn cảnh như vậy, dù có trang trí thế nào thì căn nhà cũng không thể đẹp xuất sắc được.
Bởi lẽ nền tảng của ngôi nhà đã quyết định rồi, chỗ nào cũng cũ cũ, bẩn bẩn, không phải là do không dọn dẹp sạch sẽ mà là do điều kiện cơ bản quy định như vậy.
"Đẹp mà."
Tiêu Ái Mai hầu như khẳng định chắc nịch: "Chị chưa từng thấy ngôi nhà nào đẹp thế này." Cô vén rèm châu lên, rèm rơi xuống phát ra âm thanh sột soạt, không hề ch.ói tai mà mang lại cảm giác nhẹ nhàng, lọt vào tai cực kỳ dễ chịu.
"Mấy hạt châu này em mua ở đâu thế?"
Đẹp thật đấy, màu trong suốt, xuyên qua ánh nắng tỏa ra bảy sắc cầu vồng, lung linh huyền ảo.
"Cái này em mua ở cửa hàng Hoa Kiều ở Bắc Kinh ạ, mua cả một hũ, về tự mình xâu lại."
Chủ yếu là Miên Miên thích, hơn nữa khi Miên Miên lớn hơn cũng thực sự phải chia phòng đi ngủ, cô cũng muốn trang trí phòng cho con bé đẹp một chút, dù sao cũng là con gái mà.
Thẩm Mỹ Vân cũng luôn muốn tạo cho Miên Miên một căn phòng công chúa, chỉ là thời buổi này đồ đạc khó mua quá, những thứ quá nổi bật lại không thể mang ra dùng.
Vì vậy cô đều gom góp từ thực tế, nếu gặp thứ gì thấy phù hợp cô sẽ mua về từng chút một, giống như kiến tha lâu đầy tổ vậy.
Nghe thấy rèm châu này mua từ cửa hàng Hoa Kiều ở Bắc Kinh, Tiêu Ái Mai lập tức không hỏi tiếp nữa. Bắc Kinh là nơi cô không với tới, cửa hàng Hoa Kiều lại càng không.
Đồ ở cửa hàng Hoa Kiều còn đắt hơn đại lầu bách hóa, lại còn cần phiếu đặc cung, người bình thường vào đó cũng chỉ xem thôi chứ chẳng mua nổi.
Cô thở dài: "Cái này chắc không rẻ nhỉ?"
Đã thích thì hỏi cái giá để cô còn sớm từ bỏ ý định.
Thẩm Mỹ Vân suy nghĩ một lát: "Mua hai hũ hạt châu, tiêu tốn khoảng hai mươi đồng ạ." Bằng nửa tháng lương của người bình thường rồi.
Tiêu Ái Mai: "..."
Ánh mắt cô phức tạp: "Thôi vậy, chị sờ thử cho biết thôi."
Đây không phải là thứ cô có thể mua, bỏ ra hai mươi đồng mua về không ăn không uống được, chỉ để ngắm, lão Tào nhà cô chắc sẽ mắng c.h.ế.t cô mất.
Dù sao hàng tháng ngay cả lương thực tinh cũng bị hạn chế cung ứng, đến nửa tháng cuối, nhà nào chẳng phải ăn khoai lang, bột ngô, bột cao lương thay đổi cho nhau?
Có hai mươi đồng đó, mua hết lương thực tinh thì đủ cho cả nhà ăn một tháng rồi.
Thẩm Mỹ Vân mỉm cười: "Lương Đoàn trưởng Tào cũng đâu có thấp, chị việc gì phải tiết kiệm thế ạ? Đã thích thì mua thôi."
Tiêu Ái Mai lắc đầu: "Lương ông ấy cao thật, nhưng chị có ba đứa con trai."
"Lại còn hai người già ở trên, lão Tào nhà chị còn phải tiếp tế cho ba đứa em trai và một đứa em gái nữa."
Thẩm Mỹ Vân: "..."
Cô lập tức rơi vào im lặng.
Thực ra cô không hiểu lắm cái thời buổi này, vợ hoặc chồng đi làm kiếm lương, cả nhà mình thắt lưng buộc bụng qua ngày rồi đem tiền tiếp tế vô điều kiện cho anh chị em.
Căn bản là không thể hiểu nổi mà.
"Em không hiểu được phải không?" Tiêu Ái Mai cười khổ: "Chị cũng không hiểu nổi, nhưng không còn cách nào khác, nhà nào cũng thế cả."
Chuyện này thì Thẩm Mỹ Vân thật sự bất ngờ: "Cái gì mà nhà nào cũng thế ạ?"
"Tức là những nhà hàng xóm sống quanh em đây này, hễ người chồng có lương là đều mang về tiếp tế cho anh chị em hết."
Thẩm Mỹ Vân thật sự không biết chuyện này. Trước đây ở quân khu Mạc Hà, Triệu Xuân Lan là tay hòm chìa khóa giỏi, tiền bạc đều nắm c.h.ặ.t trong tay. Chính ủy Ôn thì quan hệ với gia đình không tốt, càng không thể đi lo cho anh chị em.
Còn cả Thẩm Thu Mai, vợ chồng Quản lý quân nhu nữa, nuôi bốn đứa con, bản thân còn chẳng đủ ăn, theo cái tính keo kiệt của Quản lý quân nhu thì ông chỉ có thu vào chứ không có chi ra.
Nhưng đến quân khu Cáp Nhĩ Tân thì hoàn toàn khác. Thẩm Mỹ Vân mới biết được phúc lợi của quân khu Cáp Nhĩ Tân tốt hơn quân khu Mạc Hà không ít.
Cứ lấy tiền lương làm ví dụ, cùng là cấp đoàn, lương của Quý Trường Thanh đã là chín mươi ba đồng, cộng thêm mười đồng tiền trợ cấp ăn uống là được một trăm lẻ ba đồng.
Nhưng cấp đoàn ở quân khu Mạc Hà, tất cả các khoản trợ cấp cộng lại cũng chỉ vừa đủ tám mươi đồng, trong này ít nhất đã chênh lệch hai mươi đồng rồi, chưa kể còn các khoản phúc lợi khác dịp lễ tết cộng vào.
Nói một câu không hay, những chiến sĩ có thể đến đóng quân tại Cáp Nhĩ Tân, hễ là người từ nông thôn ra thì phía sau đều có một đống người thân chờ tiếp tế.
