Thập Niên 70: Sau Khi Vơ Vét Gia Sản, Tiểu Thư Tư Bản Đi Bộ Đội Tìm Chồng - Chương 218
Cập nhật lúc: 03/01/2026 13:05
Hoắc Đình Châu cũng chẳng khá hơn là bao. Nếu không phải tối nay nghe mẹ nhắc lại "vết xe đổ" trật cổ tay của cha năm xưa, có lẽ anh đã đứng lên làm thêm vài trăm cái chống đẩy nữa rồi.
Đêm dài rồi cũng qua đi.
Sáng sớm hôm sau, khi ngoài trời vẫn còn tối đen như mực, trong sân nhỏ đã vang lên những âm thanh náo nhiệt, phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Biết mọi người đang tất bật vì hôn sự của mình, Khương Tự cũng không thể nằm lười trong phòng quá lâu.
Tam thúc công không hề giục giã cô. Thấy cô bước ra với gương mặt vẫn còn vương chút ngái ngủ, ông xót xa bảo: "Con bé ngốc này, sao không ngủ thêm chút nữa?"
Khương Tự dựa đầu vào cánh tay ông, hốc mắt hơi cay cay: "Ngài và Trung thúc cũng có ngủ đâu."
"Chúng ta già rồi, ít ngủ là chuyện thường. Ngoan, vào ngủ thêm lát nữa đi con."
Nhìn khung cảnh mọi người ra ra vào vào, lo liệu từng chút một, lòng Khương Tự tràn đầy ấm áp, đâu còn tâm trí nào mà ngủ tiếp. Đúng lúc này, Trung thúc bưng tới một bát cháo nếp đường đỏ nóng hổi.
"Lát nữa còn nhiều việc phải lo lắm, Tự Tự tiểu thư ăn chút gì cho lót dạ đã."
Khương Tự vừa định mở miệng định nói gì đó, Trung thúc đã cắt lời: "Có phải Tự Tự tiểu thư còn muốn một ly cà phê, không đường không sữa đúng không?"
Khương Tự vừa gật đầu lia lịa vừa cảm thán: "Trung thúc, ngài hiểu con nhất!"
"Cái này tôi không dám nhận đâu." Trung thúc xua tay cười: "Uống cà phê lúc bụng rỗng không tốt cho dạ dày, Tự Tự tiểu thư cứ ăn hết bát cháo này đi, lát nữa tôi sẽ pha cho cô ngay."
Khương Tự ngoan ngoãn gật đầu. Bát cháo nếp được hầm kỹ suốt hai giờ đồng hồ, thêm lượng đường đỏ vừa đủ, vị ngọt thanh mềm mại tan ngay đầu lưỡi, sưởi ấm cả cơ thể.
Cháo vừa ăn xong, cà phê cũng vừa pha tới thì Diệp lão thái thái cũng bước vào. Bà Diệp là bà mối, lại là người "Toàn Phúc" nổi tiếng. Nhận lời ủy thác của bà nội Hoắc, hôm nay bà đến sớm để giúp Khương Tự trang điểm và trải giường cưới.
Thế nhưng, khi nhìn thấy gương mặt diễm lệ như hoa đào, làn da trắng ngần mịn màng như mỡ đông của Khương Tự, Diệp lão thái thái không khỏi trầm trồ. Ngay cả khi chưa hề phấn son, cô đã mang một vẻ đẹp minh diễm không gì sánh nổi.
Bà cười bảo: "Theo ta thấy, mặt con thế này thì chẳng cần đ.á.n.h phấn hay kẻ mày làm gì cho phí, chỉ cần tô thêm chút son môi là đủ đẹp nghiêng nước nghiêng thành rồi."
"Vâng, tất cả nghe theo lời bà ạ."
Khương Tự ngoài mặt thì lễ phép, nhưng trong lòng lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Cô vốn không thích đắp quá nhiều thứ lên mặt. Đơn giản, thanh thoát mới là phong cách cô yêu thích. Trời mới biết, lúc nãy nhìn thấy bà Diệp cầm hộp phấn hồng lên, cô đã hoảng hốt thế nào. Thời đại này, phong cách trang điểm ưa chuộng nhất là đ.á.n.h hai gò má đỏ rực như hai mặt trời nhỏ. Cái cảnh tượng "xã hội quái đản" đó cô đã từng thấy ở khu tập thể một lần, lần này cô nhất quyết không để mình trở thành "nạn nhân".
Trong lúc trò chuyện, bà Diệp khéo léo b.úi mái tóc dài của Khương Tự lên, lộ ra chiếc cổ cao thanh mảnh, trắng ngần. Kiểu tóc này được b.úi theo yêu cầu của cô, ban đầu bà Diệp còn sợ nó quá đơn giản, không đủ trang trọng. Nhưng khi làm xong, hiệu quả lại tốt đến bất ngờ. Không còn những sợi tóc lòa xòa trước trán, ngũ quan linh động của Khương Tự càng thêm rõ nét, vừa mang vẻ đại khí, vừa quyến rũ động lòng người.
Kết hợp với bộ áo khoác vải nỉ cao cấp mà cô đã chọn, trông Khương Tự lúc này không chỉ ưu nhã, đoan trang mà còn toát lên một vẻ đẹp khiến người ta phải nín thở.
Bà Diệp còn chưa kịp thốt ra lời khen ngợi cuối cùng, thì ngoài sân đột nhiên vang lên một tiếng reo hò đầy phấn khích:
"Đến rồi! Đến rồi! Tân lang quan tới đón dâu rồi!"
Tiếng thông báo vừa dứt, cái không khí vốn đã náo nhiệt của khu tứ hợp viện như nổ tung, mọi người bắt đầu xôn xao bàn tán. Mấy thím đến giúp làm cỗ cười đến không khép được miệng, vừa thoăn thoắt tay chân vừa góp vui:
"Xem kìa, chú rể này cũng sốt ruột quá ! Chẳng phải hẹn đúng chín giờ mới tới sao, giờ còn chưa đến tám giờ mà bóng dáng đã thấp thoáng ngoài kia rồi."
"Bà tới muộn nên không biết đấy thôi!" Một thím khác đang băm thịt, nhịp d.a.o đều đặn trên thớt gỗ, hất hàm tiếp lời: "Tân nương nhà mình xinh đẹp như tiên giáng trần, đổi lại là bà, bà có cuống cuồng lên không?"
"Cũng đúng, cũng đúng!" Cả gian bếp vang lên tiếng cười giòn giã. Người nhào bột, người rửa rau, ai nấy đều hân hoan chuẩn bị cho ngày trọng đại.
Trái ngược với không khí nhẹ nhàng ở bếp, trong gian nhà ngoài, mấy thanh niên phù rể nhà gái đang thay quần áo lại lộ rõ vẻ lúng túng. Bình thường họ đều là những chàng trai phong trần, quen với áo sờn vai, nay lần đầu khoác lên mình bộ lễ phục chỉnh tề, khí phái, ai nấy đều cảm thấy tay chân thừa thãi, đi đứng không tự nhiên.
Vừa nghe tin chú rể đến sớm, cả nhóm đưa mắt nhìn nhau, rồi như có sự thống nhất ngầm, đồng loạt đứng bật dậy.
"Anh em nghe rõ đây! Lát nữa cửa vừa mở, chúng ta đừng nói nhảm nhiều. Cứ bắt chú rể thực hiện ngay một trăm cái chống đẩy, hai trăm cái squat cho tôi!"
"Đúng thế! Đường Tăng đi thỉnh kinh còn phải trải qua chín chín tám mươi mốt nạn, muốn cưới được Tự Tự tiểu thư nhà mình mà dễ dàng thế sao?"
