Thập Niên 70: Sau Khi Vơ Vét Gia Sản, Tiểu Thư Tư Bản Đi Bộ Đội Tìm Chồng - Chương 404
Cập nhật lúc: 13/01/2026 04:09
"Góp vốn mua cổ phần?" – Mẹ Hoắc ngơ ngác.
Khương Tự liền giải thích ngắn gọn: "Mẹ ạ, sau trận bão vừa rồi sư đoàn 4 bị thiệt hại nặng quá, ngân sách không đủ để tái thiết nhanh ch.óng. Vì thế bộ đội đưa ra phương án để cán bộ chiến sĩ và người nhà cùng góp vốn tái xây dựng nhà máy. Sau này khi nhà máy hoạt động có lãi, mọi người sẽ được chia hoa hồng theo tỷ lệ đóng góp."
"Nói trắng ra là góp tiền chung vốn làm ăn đúng không?" – Mẹ Hoắc nhanh ch.óng nắm bắt vấn đề.
Khương Tự gật đầu: "Vâng mẹ. Trước đây anh Châu cũng đã góp một lần rồi, đợt Tết vừa rồi nhà con nhận được hơn ba trăm đồng tiền hoa hồng đấy ạ."
"Nhiều thế cơ à?" – Mẹ Hoắc sáng mắt lên – "Thế hai đứa góp bao nhiêu?"
"Hai ngàn đồng ạ." – Hoắc Đình Châu đáp.
Con số hai ngàn khiến mẹ Hoắc thực sự kinh ngạc.
Trời đất, đầu tư hai ngàn mà một năm thu về hơn ba trăm, tính ra chỉ khoảng sáu bảy năm là thu hồi vốn, sau đó là ăn lãi ròng. Món này hời quá đi chứ!
Hoắc Đình Châu nhìn thoáng qua là biết mẹ mình đang nghĩ gì, anh dội gáo nước lạnh: "Mẹ, chuyện này không đơn giản như mẹ tưởng đâu. Lần này bão quét qua là trắng tay, nếu lần này không trù đủ vốn để phục dựng, hoặc sau này thiên tai tiếp diễn, thì số tiền góp vào coi như mất trắng."
"Mẹ hiểu chứ, làm ăn thì phải có rủi ro." – Mẹ Hoắc trầm ngâm một lát rồi hỏi – "Lúc nãy mẹ nghe bố con bảo quân đội cử hai đơn vị kỹ thuật giỏi nhất từ đất liền ra giúp phục hồi nông trường, có phải vì chuyện này không?"
Hoắc Đình Châu gật đầu xác nhận. Mẹ Hoắc cảm khái: "Ông già nhà con bình thường ít nói thế thôi chứ thương các con lắm. Biết con trai, con dâu và các cháu nội đều ở trên đảo này nên ông ấy mới điều động những đơn vị tốt nhất ra đây hỗ trợ đấy. Việc này không vi phạm nguyên tắc, lại giúp ích cho bộ đội nên ông ấy làm rất quyết liệt."
Nghĩ đến số tiền mình mang theo, mẹ Hoắc hạ thấp giọng: "Tự Tự, mẹ mang theo ít tiền vốn liếng, lát về mẹ đưa cho hai đứa. Lần này góp vốn, các con cứ mua thêm thật nhiều cổ phần vào cho mẹ."
Khương Tự ái ngại đáp: "Mẹ ơi, hợp đồng góp vốn đợt này nhà con đã ký xong từ sáng sớm rồi ạ."
"Tiếc thế sao?" – Mẹ Hoắc vẫn chưa bỏ cuộc – "Thế giờ mình muốn mua thêm có được không?"
"Con e là hơi khó ạ. Lúc nãy con nghe mấy chị ở khu tập thể bảo là số tiền cần thiết để tái thiết nông trường đã gần như huy động đủ rồi."
Hoắc Đình Châu nghe vậy liền cau mày. Anh biết sư trưởng và chính ủy mấy hôm nay sầu đến bạc cả đầu vì thiếu hụt kinh phí. Mới có nửa ngày trôi qua, sao có thể huy động đủ nhanh đến thế?
Khương Tự khẽ lắc đầu, cụ thể tình hình cô cũng không nắm rõ lắm. Vốn dĩ cô định sau khi ký xong hợp đồng, buổi chiều sẽ tìm cơ hội bàn bạc với hai vị tẩu t.ử về chuyện này. Chẳng ngờ vừa xuống lầu, cô đã chạm mặt Tiêu đoàn trưởng và Lôi phó đoàn trưởng. Thật khéo, hai người họ cũng đến vì chuyện ký hợp đồng thu mua.
Thấy họ đều đã nắm rõ sự tình, Khương Tự cũng không nói gì thêm. Cô về nhà dùng bữa rồi tranh thủ chợp mắt một lát. Đến khi tỉnh dậy thì khu tập thể đã nhộn nhịp hẳn lên như hiện tại.
Giải thích xong tiền căn hậu quả, Khương Tự quay sang nói với mẹ Hoắc: “Mẹ, tình hình ngoài kia mẹ cũng thấy rồi đó, con e là giờ này đi xếp hàng cũng không còn kịp nữa.”
Mẹ Hoắc gật đầu, nhưng trong lời nói vẫn không giấu nổi vẻ tiếc nuối: “Chao ôi, phải chi mẹ đến sớm hơn một ngày thì tốt biết mấy...”
Thấy dáng vẻ của bà, Khương Tự bèn xích lại gần, ghé tai bà thì thầm: “Mẹ, con nói mẹ nghe cái này...”
“Bao nhiêu cơ?” Đôi mắt mẹ Hoắc mở to, lấp lánh vẻ kinh ngạc.
Khương Tự mỉm cười, lại sát gần tai mẹ chồng, nhắc lại những lời vừa rồi một lần nữa. Nghe xong, mẹ Hoắc lập tức tươi tỉnh, chẳng còn chút tiếc nuối nào nữa.
Thực ra, bà muốn góp vốn mua cổ phần không hẳn chỉ vì tiền chia hoa hồng. Bà đã từng đến khu tập thể này trước đây, biết rõ nơi này vốn dĩ xinh đẹp ra sao. Chính vì thế, ngay khi vừa bước chân vào sân, chứng kiến cảnh hoang tàn sau bão, mẹ Hoắc cũng cảm thấy buồn.
Cảm giác hụt hẫng ấy càng trở nên mãnh liệt khi bà trở về căn tiểu viện của gia đình. Lần trước tới, vườn rau tuy chưa đến mùa thu hoạch nhưng nhìn vào là thấy một màu xanh mướt mát, giàn dưa leo, giàn mướp được dựng ngay ngắn, chỉnh tề. Vậy mà giờ đây, vườn rau tan hoang, đình nghỉ mát cũng không còn. Trong sân tuy có thêm một cây chanh nhưng lá cũng đã rụng gần hết, tiêu điều trơ trọi.
Dù trong lòng thở dài đến tám trăm lần nhưng mẹ Hoắc tuyệt nhiên không lộ ra mặt. Nhà đổ thì dựng lại, rau héo thì trồng lại, chỉ cần người bình an vô sự là phúc đức lớn nhất rồi.
Lúc này, nghe thấy tiếng động, Tam thúc công và Trung thúc cũng từ trong bếp bước ra.
“Bà thông gia, đường xá xa xôi vất vả quá, nào nào, mau vào nhà nghỉ ngơi!”
Mẹ Hoắc nở nụ cười đón ý, thấy Tam thúc công và Trung thúc sắc mặt hồng hào, bà cũng lấy làm mừng. Sau vài câu hỏi thăm sức khỏe, mẹ Hoắc chân thành nói:
“Thời gian qua vất vả cho hai vị quá. Vốn dĩ nói tháng Sáu tôi sẽ sang chăm sóc Tự Tự, ai ngờ việc này việc nọ trì hoãn, rốt cuộc lại chậm trễ mất một tháng rưỡi.”
