Thập Niên 70: Sau Khi Vơ Vét Gia Sản, Tiểu Thư Tư Bản Đi Bộ Đội Tìm Chồng - Chương 465
Cập nhật lúc: 13/01/2026 13:10
"Cái gì?!"
Tiếng hét đồng thanh vang lên, mọi người trong phòng khách đồng loạt quay lại nhìn. Mẹ Hoắc đứng bật dậy: "Lão Tứ, chú nói rõ xem nào! Kẻ nào to gan dám đ.á.n.h tráo tâm huyết của con dâu tôi?"
Tình hình cụ thể chú Tư cũng không nắm hết, chú chỉ biết phía đứng sau việc này là nhà họ Thẩm, còn những việc khác thì Bộ Kiến trúc đã bắt đầu bí mật điều tra. Đúng như dự đoán, vừa nghe đến đây, sắc mặt của cha mẹ Hoắc từ "trời quang mây tạnh" lập tức chuyển sang "giông bão mịt mù".
Đặc biệt là mẹ Hoắc. Biết con dâu đã vất vả gần một tháng trời để hoàn thành bản vẽ, vậy mà lại bị nhà họ Thẩm hèn hạ nẫng tay trên, bà giận đến mức phổi muốn nổ tung. Nếu không có cha Hoắc ngăn lại, có lẽ bà đã cầm d.a.o xông thẳng sang nhà họ Thẩm để tính sổ ngay lập tức.
Khi Khương Tự từ trên lầu đi xuống, cả nhà đã nắm được ngọn ngành. Nhìn mọi người sục sôi phẫn nộ vì mình, cô thấy ấm lòng vô cùng. Tuy nhiên, khi cha mẹ Hoắc đòi đi cùng cô vào ngày mai, cô đã khéo léo từ chối. Nếu cả nhà cùng kéo đến, người ta lại tưởng nhà họ Hoắc cậy thế ép người.
Hiểu được nỗi lo của gia đình, Khương Tự nắm lấy tay mẹ chồng, vừa đùa vừa thật bảo: "Mẹ ơi, g.i.ế.c gà thì cần gì dùng d.a.o mổ trâu. Mọi chứng cứ con đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi. Giáo sư Lý cũng là người phân minh, ông ấy đã hứa sẽ trả lại công đạo cho con."
Cô dừng một chút rồi nháy mắt tinh nghịch: "Mẹ cứ yên tâm, chuyện vạch mặt kẻ xấu này con giàu kinh nghiệm lắm!"
Dù là giọng điệu đùa giỡn, nhưng người nghe lại thấy xót xa vô cùng. Mẹ Hoắc đỏ hoe mắt, bà luôn cảm thấy vì mình sơ suất nên mới khiến con dâu chịu uất ức.
Khương Tự lại khuyên nhủ: "Mẹ ạ, người làm sai là bọn họ, người phải xin lỗi và trả giá cũng là bọn họ. Nếu mẹ cứ ôm hết trách nhiệm về mình thế này, sau này con chẳng dám nhờ mẹ giúp việc gì nữa đâu."
Nói đến mức này, mẹ Hoắc mới đành từ bỏ ý định đi cùng. Bà vỗ về tay cô: "Vậy ngày mai hai đứa tự đi nhé. Nhớ lấy, đừng sợ hãi, cũng đừng để mình bị thiệt thòi. Có chuyện gì khó khăn cứ gọi ngay vào văn phòng cho ba!"
Trong khi đó tại nhà họ Thẩm, bão tố sắp nổi lên mà họ vẫn chẳng hề hay biết.
Cả gia đình đang quây quần vui vẻ, bàn bạc xem ngày mai nên mặc gì để thật long trọng. Tất nhiên, không khí "hòa thuận" này không bao gồm vợ chồng Hứa Phương Mẫn và Thẩm Siêu, bởi họ vốn dĩ không nằm trong danh sách khách mời ngày mai.
Kể từ sau vụ lùm xùm ở nhà hàng Kinh Thị, ông bà Thẩm đã hoàn toàn bỏ mặc vợ chồng con thứ. Hứa Phương Mẫn mấy lần định mở lời lấy lòng nhưng chẳng ai thèm đoái hoài. Cuối cùng, hai vợ chồng đành hậm hực đi về phòng.
Nếu là mọi khi, Hà Lâm chắc chắn sẽ buông lời mỉa mai, nhưng hôm nay cô ta dòn đang bận đắc ý: "Bộ Kiến trúc thực sự mời cả em cùng đi ngày mai sao?" Hà Lâm hỏi lại chồng lần nữa như để khẳng định.
"Chứ còn gì nữa?" Thẩm Đống ngồi trên sô pha, nhấp một ngụm trà đầy đắc ý, "Điện thoại gọi thẳng đến nhà cơ mà."
Mẹ Thẩm cũng hớn hở phụ họa: "Đúng thế, con cứ yên tâm đi. Người ta nói rất rõ ràng, 10 giờ sáng mai tại phòng họp tầng 4 tòa nhà Bộ Kiến trúc, cả hai đứa cùng có mặt."
Hà Lâm vẫn thấy hơi hoang mang: "Nhưng tại sao lại gọi cả con đi cùng nhỉ?"
"Còn vì sao nữa, chắc chắn là để phỏng vấn vợ của một kiến trúc sư tài năng rồi." Mẹ Thẩm vừa nói vừa lấy từ tủ ra một chiếc áo bông mới tinh: "Con thử cái này đi, mẹ mới mua tháng trước, vẫn chưa mặc lần nào đâu."
Đó là một chiếc áo bằng vải nhung tăm màu xanh đen, nhìn qua là biết hàng cao cấp. Hà Lâm cười híp mắt: "Con cảm ơn mẹ. Mẹ đối xử với con tốt quá, cứ như mẹ ruột của con vậy."
Ông Thẩm tuy im lặng nhưng vẻ mặt cũng dãn ra đầy hài lòng. Ông gọi Thẩm Đống vào thư phòng dặn dò kỹ lưỡng mọi chuyện một lần nữa mới yên tâm đi ngủ.
Thế nhưng, không khí hoà thuận chẳng kéo dài lâu. Ngay khi họ vừa định đi đ.á.n.h răng rửa mặt thì tiếng cãi vã của vợ chồng Hứa Phương Mẫn lại bùng lên. Nguyên nhân rất đơn giản: Hứa Phương Mẫn thấy mẹ chồng cho Hà Lâm áo mới thì ghen tị, liền quay sang càm ràm với chồng. Thẩm Siêu tuy cũng buồn, nhưng từ nhỏ đã quen bị phân biệt đối xử nên chỉ khuyên vợ hãy biết bằng lòng với cuộc sống hiện tại.
Hứa Phương Mẫn nghe thế thì nổi đóa: "Cái đồ nhu nhược không có tiền đồ! Sao tôi lại lấy phải loại đàn ông như anh cơ chứ!" Nói đoạn, cô ta thẳng chân đạp vào m.ô.n.g chồng một cái. Thẩm Siêu không kịp phòng bị, ngã nhào xuống đất, thế là cơn giận bùng phát. Hai bên lời qua tiếng lại, cuối cùng lại lôi cả chuyện ly hôn ra để thách thức nhau.
Tiếng khóc lóc của người lớn xen lẫn tiếng gào thét của trẻ con vang vọng khắp xóm, khiến ông bà Thẩm được một phen bẽ mặt với hàng xóm láng giềng. Tâm trạng vui vẻ lúc nãy bỗng chốc rơi xuống đáy vực.
Họ không hề biết rằng, đây mới chỉ là khúc dạo đầu của một cơn bão kinh hoàng.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Đống và Hà Lâm ăn mặc chải chuốt, được ông Thẩm ưu ái cho cảnh vệ lái xe đưa đến Bộ Kiến trúc. Thế nhưng, vừa đẩy cửa phòng họp ra, họ đã sững sờ.
