Thập Niên 70: Sau Khi Xem Mắt Mẹ Mỹ Nhân Đưa Con Nằm Thắng - Chương 124:: Canh Gà Và Sự Chia Sẻ
Cập nhật lúc: 08/01/2026 08:21
Nàng nghĩ nghĩ: “Giá cả tôi khó mà nói, các người đi tìm Chú Độc Nhãn thương lượng đi.”
Đến nỗi bọn họ có thể thương lượng được bao nhiêu, là chuyện của bọn họ.
Nhưng Thẩm Mỹ Vân dám xác định, củi lửa cậu cho nàng, và củi lửa bán cho các thanh niên trí thức khác, tuyệt đối là không giống nhau.
Nàng ở trong lòng cậu là xếp hạng nhất!
Hoàn toàn xứng đáng!
Thẩm Mỹ Vân nói lời này, những người chung quanh làm sao dám đâu?
Bọn họ nếu dám đối thoại với Trần Hà Đường, khả năng rất sớm đã đi mua củi lửa rồi.
Chính là không dám nên lúc này mới tới hỏi Thẩm Mỹ Vân sao.
Thấy Thẩm Mỹ Vân không muốn nói tỉ mỉ, mọi người cũng không tiếp tục hỏi nữa.
Thẩm Mỹ Vân mừng rỡ tự tại, nàng cầm củi lửa Trần Hà Đường đưa tới, nhanh ch.óng bận rộn lên.
Tìm một cái bình gốm nhỏ, đây là cái mua từ Cung Tiêu Xã lúc trước, lúc này vừa vặn phái thượng dụng trường.
Đem con gà rừng kia rửa sạch sẽ, cùng với nấm khô, bỏ vào trong bình gốm, dùng lửa lớn hầm.
Thực mau liền có một trận mùi thịt, nàng lúc này mới vặn nhỏ lửa, thừa dịp hầm thịt, nàng lại đi nhà Lão bí thư chi bộ đón Miên Miên về.
Miên Miên vừa thấy mẹ hầm canh gà, tức khắc cao hứng không được, mấy ngày nay thức ăn kém đến mức Miên Miên đều có chút chịu không nổi.
Nàng rất muốn trộm lấy đồ ăn từ trong Phao Phao ra, nhưng đã đáp ứng mẹ, không thể động vào đồ trong Phao Phao khi mẹ không nhìn thấy.
Cho nên, nàng vẫn luôn nhịn a, nhịn a.
Lúc Thẩm Mỹ Vân hầm canh gà, nàng liền chống cằm nhỏ, không ngừng hỏi: “Mẹ ơi, được chưa ạ?”
“Sắp được chưa ạ?”
Thơm, thật sự là quá thơm.
Thơm đến mức nàng vẫn luôn nuốt nước miếng.
Thẩm Mỹ Vân mở nắp bình gốm, dùng đũa chọc thử thịt gà, đã hầm mềm không ít, nàng liền nói: “Được rồi.”
“Miên Miên đi lấy bát đi.”
Nàng cùng Miên Miên ở Điểm thanh niên trí thức có bát đũa riêng, đây là Thẩm Mỹ Vân bảo Miên Miên lấy từ trong Phao Phao ra.
Vừa nghe, Miên Miên tức khắc chạy chậm đi lấy bát.
Chỉ là, lúc nàng lấy bát, bị Diêu Chí Quân ngăn lại, khuôn mặt nhỏ của cậu bé mang theo vài phần khát cầu, lấy hết dũng khí hỏi: “Miên Miên muội muội, anh có thể ăn cùng em không?”
Cậu bé đều ngửi thấy rồi, thơm quá a.
Cậu bé giống như đã lâu thật lâu không được ăn thịt.
Lời này vừa hỏi, Miên Miên cầm bát tức khắc sửng sốt: “Chính là mẹ em chỉ nấu một chút xíu thôi.”
Nàng nhìn, cái bình gốm kia còn không to bằng cái ấm đun nước nhà bọn họ trước kia, rất nhỏ.
“Anh cũng chỉ ăn một miếng, một miếng được không?”
Diêu Chí Quân cầu xin nói.
Từ khi nhà bọn họ xảy ra chuyện, cậu bé cùng chị gái tới Hắc Tỉnh cắm đội, cậu bé đã thật lâu không được ăn thịt.
Miên Miên do dự một chút: “Vậy được rồi, em đem phần của em cho anh một miếng.”
Nàng giơ ngón út trắng nõn lên: “Một miếng, chỉ một miếng thôi nhé? Anh không thể ăn phần của mẹ em, mẹ em mỗi ngày làm việc nặng, chính mẹ em đều không đủ ăn.”
Vừa nghe nói có một miếng, Diêu Chí Quân thực vui vẻ, cậu bé theo Miên Miên cùng nhau tới chỗ Thẩm Mỹ Vân.
Thẩm Mỹ Vân không phải nấu ở bếp lò lớn trong phòng bếp, mà là ở chỗ mọi người hay nấu ăn riêng, dùng cái đống lửa nhỏ kia.
Phía dưới là đống lửa, bên trên treo bình gốm, lúc này mới miễn cưỡng hầm xong canh gà.
Chỉ là, khi nàng nhìn thấy Miên Miên dẫn Diêu Chí Quân lại đây, nàng sửng sốt.
Nàng theo bản năng nhìn Miên Miên, Miên Miên nhỏ giọng giải thích: “Mẹ, Chí Quân ca ca nói anh ấy muốn ăn thịt, con đã đồng ý cho anh ấy một miếng.”
Sợ bị mẹ mắng, nàng vội bổ sung: “Cho miếng của con thôi, mẹ, không cần động vào phần của mẹ.”
Nghe được điều này, Thẩm Mỹ Vân nhướng mày, nghĩ thầm con gái nhà mình cũng không ngốc bạch ngọt như trong tưởng tượng.
Nàng ừ một tiếng, sờ sờ đầu Miên Miên: “Đó là bạn của Miên Miên, mẹ tự nhiên sẽ đồng ý.”
Trẻ con ở bên ngoài cũng là sĩ diện.
Quả nhiên, nàng nói lời này, Miên Miên rất là cao hứng: “Cảm ơn mẹ.”
Thẩm Mỹ Vân cười một cái, bảo Diêu Chí Quân đi lấy cái bát nhỏ, Diêu Chí Quân cao hứng đi, chỉ là qua đã lâu cũng chưa trở về.
Thẩm Mỹ Vân vừa hỏi, mới biết được là chị gái cậu bé, Diêu Chí Anh không cho cậu bé lại đây.
Lúc Thẩm Mỹ Vân mua gà rừng từ chỗ Trần Hà Đường, bọn họ cũng đều biết, gà rừng thực đắt.
Đó là để cho con gái nàng bổ thân thể.
Diêu Chí Anh không mặt mũi nào để em trai mình đi ăn chực uống chực, hơn nữa, không chỉ không cho em trai đi, nàng còn ngầm giáo d.ụ.c Diêu Chí Quân một trận.
Bảo cậu bé không cần như vậy, đi xin ăn.
Bọn họ là người nhà họ Diêu, nói thế nào cũng từng phong quang, nàng từ nhỏ đã chịu giáo d.ụ.c, cũng vô pháp tiếp thu chính mình cùng em trai đi hỏi người khác xin đồ ăn.
Diêu Chí Quân thực ủy khuất, cậu bé chỉ thấp giọng khóc: “Chị, em muốn ăn thịt.”
Cậu bé năm nay cũng bất quá mới mười hai tuổi, trước khi xuống nông thôn, cậu bé vẫn luôn là bảo bối trong nhà.
Diêu Chí Anh nghe được em trai nói, trong lòng cực kỳ chua xót, nàng tính toán tiền, c.ắ.n răng một cái, từ trong túi móc ra 5 hào.
Kéo Diêu Chí Quân đi thương lượng với Thẩm Mỹ Vân, nào ngờ Thẩm Mỹ Vân vừa vặn bưng một cái bát nhỏ lại đây tìm nàng.
“Diêu thanh niên trí thức, đây là cho Chí Quân.”
Nàng múc hai miếng thịt gà, không lớn, nhưng cũng may được non nửa bát canh gà.
Kỳ thật, đây là Thẩm Mỹ Vân đã trải qua suy nghĩ cặn kẽ.
Đầu tiên, Diêu Chí Quân là một đứa trẻ, chị cậu bé là Diêu Chí Anh người này không tồi, có gia giáo. Tiếp theo, ngày sau nàng bận rộn, không chừng cần Diêu Chí Quân hỗ trợ ngẫu nhiên trông chừng Miên Miên.
Bọn họ rốt cuộc là bạn cùng lứa tuổi, làm cha mẹ không nói cái khác, không nói đến việc gây thù chuốc oán, lấy thức ăn đổi cho con gái một người bạn chơi cùng tuổi, nàng vẫn là có thể làm được.
Diêu Chí Anh nhìn thấy cảnh này, hốc mắt tức khắc nóng lên, nàng biết quá rõ, thời buổi này, nhà nào thịt cũng quý.
Ở nông thôn, khả năng quanh năm suốt tháng đều ăn không được hai miếng.
Nhưng là, Thẩm Mỹ Vân lại cho nàng hai miếng, hơn nữa còn có canh gà vàng óng.
Trước kia điều kiện trong nhà tốt, Diêu Chí Anh tự nhiên không để bụng, chính là hiện giờ sa cơ lỡ vận.
