Thập Niên 70: Sau Khi Xem Mắt Mẹ Mỹ Nhân Đưa Con Nằm Thắng - Chương 1483:: Tiêu Hết Tiền
Cập nhật lúc: 08/01/2026 13:44
Còn vượt ngân sách.
Thẩm Mỹ Vân dứt khoát không dám nhìn nữa, cô sợ mình còn nhìn tiếp thì e là những thứ khác đều không mua được.
Lần này cô tới đây không chỉ nhập quần áo, còn có đồng hồ điện t.ử, kính râm đều phải nhập một lô về.
Mấy thứ này coi như hàng nhỏ lẻ, cô tính đặt ở cửa gian hàng, bày hai cái sọt ném vào trong đó bán là được.
Dù sao lưu lượng khách bên này cũng lớn.
Lão Hứa nhận được tiền hàng vui đến không khép được miệng: "Về sau nếu tôi làm ra thêm áo khoác chồn nhung, tôi sẽ gọi điện thoại cho cô, cô xem có muốn lấy không?"
Thẩm Mỹ Vân suy nghĩ một chút: "Vậy tôi phải xem tôi bán thế nào đã, nếu tốt thì tiếp tục đặt hàng với ông."
Trong mắt Lão Hứa, Thẩm Mỹ Vân bán hàng siêu cấp lợi hại!
Lão Hứa tự nhiên không có gì không đồng ý, ông ấy kiểm kê xong tiền đối phương trả, lập tức đi bảo công nhân dọn hàng.
"Đống hàng này đưa đến đâu cho cô trước? Hay là cứ để tạm ở xưởng chúng tôi?"
Thẩm Mỹ Vân: "Giúp tôi đưa đến chỗ Cao Dung trước đi."
Cô và Cao Dung rốt cuộc vẫn quen thuộc hơn một chút.
Lão Hứa gật đầu, cho người đi bốc hàng.
Sau khi rời khỏi xưởng quần áo của Lão Hứa, Cao Dung nhịn không được nói: "Trước đó cô không phải bảo không làm đồ nam sao? Sao lần này nhập nhiều đồ nam thế?"
Vốn là tới nhập bông hoa nhí, kết quả nhập thêm bao nhiêu hàng.
Thẩm Mỹ Vân thở dài: "Tôi cũng không ngờ tới."
"Thật sự là hàng chỗ Lão Hứa rất tốt."
Cô hoàn toàn không nhịn được liền mua.
Cao Dung liếc xéo cô: "Tôi coi như hiểu rồi, trong tay cô không thể giữ tiền, giữ tiền là tiêu cho người ngoài ngay."
Quên cả cô ấy luôn.
Thẩm Mỹ Vân bị trêu chọc cũng không giận: "Ai bảo cô làm ít đồ đông? Cái này trách tôi sao?"
Trước đó cô đưa cho Cao Dung hai bản thiết kế, đồ đông của Cao Dung cũng chỉ làm hai mẫu nữ này, một cái áo đại bông hoa nhí Đông Bắc, một cái là áo khoác cúc sừng trâu.
Cao Dung thở dài: "Xem ra năm nay tôi bỏ lỡ kim chủ là cô rồi."
Bởi vì không mua đủ bông nên ngay cả quần bông đại cho nữ cô ấy cũng chưa làm, quần vẫn là mẫu nhung kẻ trước đó, có một lớp nhung mỏng, nhưng nếu muốn qua mùa đông thì vẫn hơi lạnh.
Thẩm Mỹ Vân: "Cô đừng có được hời còn khoe mẽ, tôi nhập hàng chỗ cô cũng có ngót nghét hai vạn đấy."
Áo bông hoa nhí Đông Bắc, áo khoác cúc sừng trâu, áo len nữ, quần nhung kẻ mỏng, mỗi loại đều không ít.
Như thế.
Cao Dung cũng không ghen tị nữa: "Vậy quần áo tôi cho người đóng gói cho cô, đi thôi, tôi đạp xe đưa cô đi tìm Tây Hà."
Lâm Tây Hà không làm quần áo, làm buôn bán đồng hồ điện t.ử, cũng thuộc phái thương nhân Triều Châu bọn họ.
Có chỗ tốt tự nhiên không thể bỏ qua anh ta.
Thẩm Mỹ Vân đi chỗ Lâm Tây Hà nhập 5000 cái đồng hồ, chừng năm thùng, lại mua mấy trăm cái kính râm, trong tay còn lại hơn một ngàn đồng.
Lại đi dạo quanh chợ, nhìn thấy có đèn pin, lại nhập mấy chục cái đèn pin. Phút cuối cùng, nhìn thấy loại ếch xanh lên dây cót.
Thẩm Mỹ Vân hỏi giá, loại này rẻ hai hào một con, cô nhập hai trăm con. Tính đến giờ, năm vạn trong tay cô coi như tiêu sạch sành sanh.
Thẩm Mỹ Vân thở dài một hơi: "Tiền này cũng quá không bền."
Mỗi lần tới đây bất kể mang bao nhiêu tiền, đến cuối cùng đều bị ép khô sạch sẽ!
Diêu Chí Anh tràn đầy đồng cảm: "Tớ còn có 50 đồng, mua cái vé xe trở về, trên đường ngay cả tiền cơm cũng phải ăn dè sẻn."
Nếu không, sợ là phải chịu đói.
Hai người nhìn nhau, đều không lên tiếng.
Về phương diện mua sắm này, các cô đều siêu ngầu!
*
Mua xong hàng, Thẩm Mỹ Vân và Diêu Chí Anh trực tiếp bao một đoạn toa tàu chở hàng, tổng cộng 400 đồng, kết quả các cô ngay cả 400 đồng cũng không lấy ra được.
Đến cuối cùng vẫn là Cao Dung giúp các cô ứng trước tiền xe.
Thẩm Mỹ Vân còn thấy ngại, Cao Dung lại cảm thấy không sao cả: "Lần này tôi mời cô, lần sau tôi đi Bắc Kinh cô mời tôi."
Cao Dung thật sự hào phóng, mấy trăm đồng nói tiêu là tiêu, chỉ vì lôi kéo Thẩm Mỹ Vân và Diêu Chí Anh, hai vị kim chủ này.
Việc nào ra việc đó.
Thẩm Mỹ Vân: "Lần sau tới trả lại cô."
Cô đem tiền hàng nợ trước đó thanh toán một lần, trăm triệu không ngờ tới, trước khi đi lại nợ thêm một khoản.
Cao Dung không để bụng xua tay: "Cô lên xe trước đi, sau khi trở về cái nào bán tốt thì nói trước với chúng tôi, bên này chúng tôi tiện chuẩn bị."
Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng.
Đường về đặc biệt nhanh, ba bốn ngày thời gian thoảng qua. Sau khi trở lại Bắc Kinh, Thẩm Mỹ Vân trực tiếp tìm cửu vạn ở bên ngoài, một người còn chưa đủ, tìm hai người.
Hai người cửu vạn hai xe hàng, chất cao ngất ngưởng. Thẩm Mỹ Vân bảo bọn họ vận chuyển hàng hóa tới chợ lớn Tây Đơn, mỗi người thêm 5 hào, hai người cửu vạn trực tiếp khuân hết hàng lên tầng hai.
Lúc Thẩm Mỹ Vân về đến nơi là hơn một giờ trưa, người ở gian hàng không tính là nhiều.
Kiều Lệ Hoa và Trần Ngân Diệp hai người, một người đang kiểm hàng, một người đang tính sổ, nghe được động tĩnh lập tức nhìn sang.
"Mỹ Vân, chị về rồi à?"
Kiều Lệ Hoa buông hàng trên đầu xuống, cô ấy vốn dĩ mày chau mặt ủ, nhưng nhìn thấy từng bao tải hàng hóa lớn được cửu vạn khuân lên sau lưng Thẩm Mỹ Vân, lập tức thở phào nhẹ nhõm.
"Chị mà không về nữa là cửa hàng chúng ta bán sạch đấy." Cô ấy vừa kiểm xong, tổng cộng chỉ còn lại hai mươi mấy bộ quần áo, nếu bán nhanh thì một buổi chiều là hết.
Ngày mai mở cửa đều là treo gió.
Thẩm Mỹ Vân gật đầu, bảo cửu vạn để hàng hóa vào giữa cửa hàng, vừa vặn lúc này có thể soạn hàng ra, nhân tiện treo lên.
Lúc này trên giá áo trong gian hàng cũng chẳng còn bao nhiêu hàng.
Nhìn thấy từng bao từng bao hàng hóa để vào gian hàng, các ông chủ bán quần áo bên cạnh lập tức kinh ngạc, thấy gian hàng nhà mình vắng khách liền chạy tới xem náo nhiệt.
