Thập Niên 70: Sau Khi Xem Mắt Mẹ Mỹ Nhân Đưa Con Nằm Thắng - Chương 1778:: Ném Tiền Qua Cửa

Cập nhật lúc: 08/01/2026 16:14

Cô bé đều đã xoay người muốn rời đi, đột nhiên hướng tới Liễu Bội Cầm nói: "Đây là toàn bộ tài sản của bà sao?"

Câu hỏi này làm Liễu Bội Cầm có chút không hiểu ra sao.

Bà chần chờ một chút, nhưng vẫn gật đầu: "90%."

10% còn lại là dùng để tiếp tục làm buôn bán.

"Vậy có lẽ bà là yêu anh Hướng Phác."

Mẹ nói qua, tiền của người trưởng thành ở đâu, tình yêu liền ở đó.

Mẹ của Ôn Hướng Phác nguyện ý đem tất cả tài sản của mình đều cho anh Hướng Phác, hẳn là yêu anh ấy đi?

Thẩm Miên Miên không quá xác định.

Bởi vì đối với cô bé mà nói, tình yêu của Liễu Bội Cầm quá mức phức tạp.

Đồ vật không tặng được, Liễu Bội Cầm nhìn theo Thẩm Miên Miên rời đi, bà nghĩ, có lẽ Hướng Phác đã tìm được một người đúng đắn.

Bà chọn trạm cuối cùng —— Ôn gia.

Chỉ là, Liễu Bội Cầm vừa mới gõ cửa, người mở cửa thế nhưng là Ôn Hướng Phác. Cậu không nghĩ tới Liễu Bội Cầm thế nhưng tìm được tới tận nhà.

Đương nhiên, tựa hồ cũng không ngoại lệ?

Trong hồi ức của Lý quản gia, năm đó Liễu Bội Cầm từng ở tại tòa nhà nhỏ màu trắng này.

Ôn Hướng Phác thuận tay liền muốn đóng cửa, Liễu Bội Cầm giơ tay chặn ở giữa cửa, tay đóng cửa của Ôn Hướng Phác rốt cuộc không tiếp tục ấn xuống.

"Hướng Phác, ta đi tìm Thẩm Miên Miên."

Lời này rơi xuống, sắc mặt Ôn Hướng Phác biến đổi: "Ai cho bà đi tìm cô ấy?"

Liên quan giọng nói đều mang theo phẫn nộ.

"Liễu Bội Cầm ——" đây là lần đầu tiên cậu gọi cả tên lẫn họ của bà, đây là cái tên đã xuất hiện vô số lần trong ký ức quá khứ của cậu.

"Tôi cảnh cáo bà, không được đi quấy rầy Miên Miên."

Liễu Bội Cầm không nghĩ tới chỉ là nhắc tới cái tên này, con trai Ôn Hướng Phác thế nhưng lại kích động như vậy: "Ta chỉ là muốn tặng cô bé một ít đồ vật, nhưng là cô bé không muốn. Hướng Phác, ta không có ý xấu."

Từ đầu tới đuôi, bà đối với Ôn Hướng Phác đều không có ý xấu.

Ôn Hướng Phác không nói tin hay không, cậu chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn bà: "Cách xa tôi và Miên Miên một chút."

Tim Liễu Bội Cầm như bị d.a.o cắt, nước mắt từng giọt rơi xuống: "Hướng Phác ——"

Bà khóc rất dữ, lần này không phải dáng vẻ hoa lê dính hạt mưa như trước kia, mà là chân chính thương tâm cùng khổ sở.

"Bà khóc cái gì?"

Ôn Hướng Phác bén nhọn như một con nhím: "Năm đó khi bà rời đi, đã từng khóc thương tâm như vậy sao?"

Lời này không thể nghi ngờ là thanh kiếm sắc bén nhất, đ.â.m về phía Liễu Bội Cầm, đao đao muốn mạng.

Ngay cả tiếng khóc cũng theo đó mà đình chỉ.

"Ta chỉ là muốn tới nhìn con, xem con sống có tốt không, chỉ thế mà thôi."

Bà chưa bao giờ xa cầu Ôn Hướng Phác sẽ tha thứ cho bà.

Liễu Bội Cầm cúi đầu, đem những thứ tốt đã chuẩn bị đặt ở trên ngạch cửa Ôn gia: "Đây là mẹ nợ con, coi như mẹ cầu xin con, nhất định phải nhận lấy."

Dứt lời, cũng không quay đầu lại mà rời đi.

Ôn Hướng Phác nhìn bóng dáng bà biến mất, tay chợt nắm c.h.ặ.t khóa cửa, gân xanh nổi lên.

"Vì cái gì phải trở về?"

Cậu thấp giọng lẩm bẩm.

Cậu thà rằng bà đã c.h.ế.t.

Cũng không cần trở về như vậy, mang theo bố thí giống nhau tới xem cậu.

Ôn Hướng Phác không cần.

"Anh Hướng Phác?"

Thẩm Miên Miên cảm thấy không đúng lắm liền đi một chuyến tới phòng thí nghiệm của Ôn Hướng Phác, phát hiện đối phương đã sớm rời đi liền tìm tới nhà.

Liền thấy một màn như vậy, dáng vẻ Ôn Hướng Phác đối diện với đầu đường phát ngốc.

Cô bé vừa gọi, Ôn Hướng Phác mới chợt hoàn hồn, môi cậu mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng tắp, vẫn chưa nói chuyện.

Thẩm Miên Miên lại chú ý tới đồ vật trên ngạch cửa: "Bà ấy tới?"

Thứ này cô bé quá quen thuộc, trước đó Liễu Bội Cầm tìm cô bé, muốn đem mấy thứ này cho cô bé đâu.

Ôn Hướng Phác chưa bao giờ sẽ không để ý tới Thẩm Miên Miên.

Chẳng sợ cậu hiện tại trong lòng khổ sở đến một chữ đều không muốn nói, cậu vẫn gật gật đầu.

"Bà ấy tới làm gì?"

Thẩm Miên Miên hỏi ra vấn đề này xong, cô bé vỗ đầu mình một cái: "Thật là đầu đất, sao lại hỏi loại vấn đề này."

Ôn Hướng Phác ấn tay cô bé xuống, lắc đầu với cô bé, ý bảo cô bé không cần đ.á.n.h chính mình.

"Anh Hướng Phác, anh nghĩ như thế nào nha?"

Thẩm Miên Miên hỏi cậu.

Ôn Hướng Phác rũ mắt, lông mi thật dài rũ xuống một bóng râm ở mí mắt, càng làm tôn lên làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo giống như được ngòi b.út lông sói phác họa ra, không có một chút tỳ vết.

"Anh ——"

Ngữ khí cậu trầm mặc nói: "Cuộc sống của anh không cần bà ấy."

Cậu sớm đã qua cái tuổi cần mẹ rồi.

Thẩm Miên Miên nghiêng đầu: "Vậy không để ý tới bà ấy là được, coi như bà ấy không tồn tại."

"Được rồi, anh Hướng Phác, buổi tối chúng ta ăn cái gì?"

Ngay cả ngữ khí đều là vui sướng.

Loại cảm xúc đó sẽ lây lan, Ôn Hướng Phác cũng vậy, cảm xúc của cậu quả nhiên chậm rãi tốt lên.

"Buổi tối có thời gian không?"

"Đi Tiệm Lỗ Gia ăn một bữa tiệc lớn."

"Anh được phát học bổng."

Ngày thường hai người đều bận, nếu không phải ăn cơm nhà đưa tới thì chính là ăn nhà ăn.

Ôn Hướng Phác hôm nay hiếm khi nghỉ phép, tâm trạng cũng không tốt lắm, còn không bằng dùng để làm một ít việc ngày thường cảm thấy là lãng phí thời gian.

Thẩm Miên Miên: "Có thể!"

"Vậy em muốn bảo sư phụ Lỗ làm một cái bánh nướng kho, em không cần nội tạng, em muốn toàn bộ là thịt đầu heo, kẹp thêm vài miếng cà chua cùng dưa leo. Tốt nhất là thêm cái da mặt cuốn vịt quay da giòn mới ra lò, ngoài giòn trong mềm, miệng đầy mỡ."

Chỉ nghĩ thôi đã thấy mỹ mãn a.

Ôn Hướng Phác: "Có thể, còn muốn ăn gì khác không?"

Thẩm Miên Miên lắc đầu: "Thêm một chai Kiện Lực Bảo đi." Kỳ thật cô bé còn muốn ăn kem, đáng tiếc hiện tại không có bán món này.

"Ân, chúng ta hiện tại qua đó?"

Thẩm Miên Miên gật gật đầu, chỉ là khi đã đi được nửa đường lại đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó, vòng trở về.

Nhặt mấy tờ giấy mỏng manh cùng con dấu trên mặt đất ở cửa lên, biu một tiếng, như là ném bóng cao su, ném vào bên trong tòa nhà nhỏ màu trắng.

Còn không quên hô một tiếng.

"Ông Lý, nhặt tiền lạp."

Vừa quay đầu lại liền đối diện với ánh mắt của Ôn Hướng Phác, Thẩm Miên Miên quạt quạt gió, dường như không có việc gì đi tới: "Anh không thích thứ này, cho nên em liền ném vào."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Sau Khi Xem Mắt Mẹ Mỹ Nhân Đưa Con Nằm Thắng - Chương 1756: Chương 1778:: Ném Tiền Qua Cửa | MonkeyD