Thập Niên 70: Sau Khi Xem Mắt Mẹ Mỹ Nhân Đưa Con Nằm Thắng - Chương 327:: Cưới Được Vợ Rồi
Cập nhật lúc: 08/01/2026 08:55
Tào Chí Phương: “Em cũng vậy.”
Kiều Lệ Hoa trầm mặc một lúc lâu, buồn bã nói: “Tớ cũng vậy.”
Cái này, mọi người đều nhịn không được cười.
Chợt, quay đầu lại nhìn Thẩm Mỹ Vân đang ngồi trên giường đất, hâm mộ nói: “Mỹ Vân, cậu đây là gả cho một người có tiền như thế nào a??”
Chịu chi hào phóng không nói, còn nhiều tiền đẹp trai, gia thế tốt, dáng người cũng đẹp.
Ô ô ô, đây là cực phẩm đàn ông gì vậy, bị Thẩm Mỹ Vân gặp được.
Còn thu phục được.
Thẩm Mỹ Vân nhịn không được nhướng mày: “Không phải chứ? Các cậu lúc trước không phải thương lượng hùng hổ lắm sao, không mở cửa cho đối phương mà?”
“Còn đi chê cười đám đàn ông thối ở cửa trước, quá dễ bị thu mua.”
Lúc này mới bao lâu? Liền đến phiên các cô, nhanh như vậy liền tước v.ũ k.h.í đầu hàng. Phải biết sáp nẻ con sò bao nhiêu tiền?
Một xu một cái, chính là một dây mười cái, thì cũng mới một hào tiền được không?
Bên ngoài Quý Trường Tranh vì vào cửa thứ hai, đã cho bao nhiêu t.h.u.ố.c lá ra ngoài?
Vẫn là Đại Tiền Môn, một người hai bao.
So với Đại Tiền Môn, sáp nẻ con sò yếu xìu được không?
Kiều Lệ Hoa cũng biết, nhưng biết thì biết, chính là không thể từ chối a.
Chính là rất động lòng a.
Vì thế, Kiều Lệ Hoa buồn bã nói: “Không trách chúng tớ, đều tại người đàn ông của cậu cho quá nhiều, tuy không phải đắt nhất, nhưng lại là thích hợp nhất!”
Sáp nẻ con sò a.
Nữ đồng chí ở Mạc Hà, ai không muốn?
Quý Trường Tranh còn một người cho mười cái.
Thế này thì quá đáng lắm rồi.
Căn bản không thể từ chối được không?!
Thẩm Mỹ Vân: “...”
Chỉ có thể nói, người đàn ông này quá hiểu, quá hiểu, hắn lập tức nắm thóp được điểm yếu của mọi người.
Thế này còn thủ vệ cái gì?
Thủ cái rắm a?!
Đưa cô dâu cho hắn luôn cho rồi!!
Từ lúc vào cửa đến giờ cũng không bao lâu, ba đạo cửa đóng c.h.ặ.t toàn bộ vì Quý Trường Tranh mà mở ra.
Bốn mắt nhìn nhau.
Quý Trường Tranh liếc mắt một cái liền nhìn thấy Thẩm Mỹ Vân đang ngồi trên giường đất giữa đám đông.
Thật sự là nàng quá xinh đẹp, cũng quá mức bắt mắt, thế cho nên Quý Trường Tranh liếc mắt một cái liền thấy được nàng.
“Mỹ Vân.”
Hắn cơ hồ là hai mắt sáng lên, liền gọi.
Thẩm Mỹ Vân nhìn hắn nhịn không được cười: “Quý Trường Tranh.”
Tiếng gọi này, người xung quanh đều ồn ào: “Chú rể cưới được cô dâu rồi.”
Không ồn ào còn đỡ, cùng nhau ồn ào, trên mặt Thẩm Mỹ Vân có chút nóng, Quý Trường Tranh cũng vậy, hai người cứ như vậy nhìn nhau.
Quý Trường Tranh từ trước đến nay mồm mép nhanh nhẹn, tại giờ khắc này, thế nhưng một câu cũng không nói nên lời.
Hắn chỉ vụng về nhìn chằm chằm đối phương, một lúc sau mới nói: “Anh sẽ đối tốt với em, đối tốt với Miên Miên.”
Đây là lời hứa lớn nhất của hắn.
Thẩm Mỹ Vân nhẹ nhàng gật đầu, bên cạnh Miên Miên cũng hô một tiếng: “Bố.”
Tiếng gọi này, người xung quanh đều nhịn không được cười.
Trần Thu Hà ở bên cạnh nhắc nhở: “Được rồi, đi làm lễ thôi.”
Ở nông thôn kết hôn không nhiều quy củ như vậy, cái gọi là làm lễ bất quá chính là cha mẹ giao con gái cho đối phương.
Trần Thu Hà và Thẩm Hoài Sơn hai người, một người dắt Thẩm Mỹ Vân, một người dắt Miên Miên: “Chúng ta giao Mỹ Vân và Miên Miên cho con.”
Quý Trường Tranh ừ một tiếng, một tay dắt một người: “Ba mẹ, ngài yên tâm.”
“Con còn thì các cô ấy còn, con không còn, các cô ấy cũng vẫn còn.”
Lời thề này là tương đương nặng.
Nghe được lời này, Thẩm Mỹ Vân theo bản năng ngẩng đầu nhìn qua, trong mắt nàng còn mang theo khiếp sợ: “Quý Trường Tranh.”
Nàng muốn nói, anh không cần như vậy.
Nào ngờ, Quý Trường Tranh lắc đầu: “Con nói được nhiều, không bằng làm được nhiều, ba mẹ, cậu, mọi người về sau cứ nhìn là được, con nếu đối xử không tốt với Mỹ Vân, cô ấy có thể tới tìm mọi người cáo trạng, mọi người cũng có thể đi thu thập con.”
“Con nếu đối xử không tốt với Miên Miên cũng giống như vậy, đương nhiên con khẳng định sẽ không cho mọi người cơ hội này.”
Lời hay lời xấu cơ bản đều bị hắn nói hết rồi.
Trần Thu Hà nhưng thật ra mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng hài lòng, bà nói với Miên Miên: “Gọi một tiếng bố đi.”
Miên Miên thanh thúy gọi: “Bố.”
Tiếng gọi này, mặt mày Quý Trường Tranh nhu hòa đi rất nhiều, từ trong túi móc ra một cái bao lì xì màu đỏ đưa cho cô bé, đây là phong bao riêng cho Miên Miên.
Miên Miên nhìn Thẩm Mỹ Vân, Thẩm Mỹ Vân gật đầu, Miên Miên lúc này mới nhận lấy: “Cảm ơn bố.”
Mắt thấy không khí một mảnh hoà thuận vui vẻ, Thẩm Hoài Sơn suy nghĩ một lát, cảm thấy vẫn là phải có người đóng vai mặt đen, ông mở miệng nói: “Con gái nhà chúng ta ở nhà chưa từng chịu ủy khuất, tới bên con, làm sai con có thể nói, nhưng không thể động thủ, càng không thể đ.á.n.h, nếu thật sự cảm thấy không dạy được, vậy không sao, đưa về nhà chúng ta tự nuôi nổi.”
Quý Trường Tranh nghe vậy, ngẩng đầu nhìn qua: “Ba, sẽ không.”
Sẽ không cái gì?
Tự nhiên sẽ không có màn ông nói kia.
Mắt thấy không khí giữa cha vợ con rể căng thẳng, Trần Thu Hà vội giảng hòa: “Được rồi được rồi.”
“Mọi người đều còn chờ ăn cỗ đâu, làm lễ xong xuôi, thì để mọi người ăn cơm thôi.”
“Trường Tranh việc của con còn không ít, chờ bên này xong xuôi, các con còn phải đi đăng ký kết hôn, mấy cái này đều cần thời gian.”
Có Trần Thu Hà mở miệng, hiện trường lập tức tốt hơn nhiều.
Chờ Trần Thu Hà dẫn Thẩm Hoài Sơn đi tiếp đãi khách khứa, Thẩm Mỹ Vân nhịn không được ghé tai Quý Trường Tranh nói nhỏ: “Sao anh dám cãi lại trước mặt ba em?”
Không phải từ trước đến nay khéo đưa đẩy sao?
Nói vài câu lời hay là qua rồi.
Quý Trường Tranh: “Em sẽ không làm sai, anh cũng sẽ không động thủ đ.á.n.h em, cái này là vấn đề nguyên tắc, anh muốn nói rõ ràng.”
Không thể để cha vợ hiểu lầm được.
