Thập Niên 70: Sau Khi Xem Mắt Mẹ Mỹ Nhân Đưa Con Nằm Thắng - Chương 345:: Mừng Rỡ Ca Ca

Cập nhật lúc: 08/01/2026 08:58

Dì thật xinh đẹp a, đây là phản ứng đầu tiên của Chu Thanh Tùng.

Rốt cuộc cũng coi như là một đứa trẻ có lễ phép, không làm ra được chuyện không để ý tới người khác.

Cậu bé hướng về phía Thẩm Mỹ Vân, thẹn thùng mà hô một tiếng: “Dì Mỹ Vân.”

Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng, đẩy Miên Miên ra giới thiệu: “Vị này chính là anh Mừng Rỡ của con, đây là con gái dì, Miên Miên.”

Vừa giới thiệu xong, Chu Thanh Tùng tò mò mà nhìn qua.

Mà Miên Miên cũng từ sau chân Thẩm Mỹ Vân, dò ra một cái đầu nhỏ lông xù xù, mềm mụp mà hô một tiếng: “Anh Mừng Rỡ.”

Cái này ——

Chu Thanh Tùng ngây người một chút, nhìn Miên Miên, cơ hồ không dời nổi mắt. Cậu bé còn chưa bao giờ gặp qua tiểu muội muội xinh đẹp như thế.

Em ấy thật trắng, còn trắng hơn cả trứng gà bóc vỏ.

Hơn nữa thanh âm cũng dễ nghe, như là —— như là tay duỗi vào trong nước, cảm giác thật mềm mại tinh tế.

Mắt thấy con trai không nói lời nào, Triệu Xuân Lan thở dài: “Đừng có như khúc gỗ thế, Miên Miên đang chào con đấy.”

Nếu không nói nuôi con trai sốt ruột đâu.

Phản ứng này đều chậm nửa nhịp.

Chu Thanh Tùng đâu phải là khúc gỗ, cậu bé chính là bị sự xinh đẹp của Thẩm Mỹ Vân cùng Miên Miên làm cho sợ ngây người.

Cậu bé nghĩ nghĩ, hô một tiếng: “Em gái Miên Miên.”

“Anh là Chu Thanh Tùng.”

Thực trịnh trọng giới thiệu chính mình, mà không phải giống mẹ cậu bé, chỉ nói tên cúng cơm.

Miên Miên suy nghĩ một lát, nghiêng đầu xem cậu bé: “Anh Mừng Rỡ.”

Vừa gọi xong, Chu Thanh Tùng tức khắc nhăn mặt khổ qua: “Vì cái gì không phải anh Thanh Tùng?”

Cậu bé không thích cái tên Mừng Rỡ này.

Miên Miên nhìn Triệu Xuân Lan: “Dì Xuân Lan nói anh tên là Mừng Rỡ nha, em liền gọi anh là anh Mừng Rỡ.”

Vừa thấy đến bộ dáng nhỏ này của Miên Miên, cái cân trong lòng Triệu Xuân Lan lập tức lệch sang một bên.

“Anh Mừng Rỡ nghe rất hay, ai quy định cứ một hai phải gọi con là anh Thanh Tùng? Mơ đi.”

“Bài tập viết xong chưa, chạy nhanh về nhà làm bài tập đi.”

Chu Thanh Tùng rầu rĩ không vui, cậu bé nắm cái gậy trong tay, rất dài rất thẳng, là cây gậy cậu bé thích nhất.

Cậu bé suy tư một chút, trước khi rời đi giao cho Miên Miên.

“Đây là quà gặp mặt anh cho em.”

Lấy một cây gậy làm quà gặp mặt?

Người lớn đều cười, đều nhìn phản ứng của Miên Miên.

Miên Miên không muốn cái gậy, đen thui bẩn tay a, nhưng là cô bé không thể cự tuyệt ý tốt của anh Mừng Rỡ.

Cô bé suy nghĩ một chút: “Đây là đồ vật anh Mừng Rỡ thích nhất, em không thể đoạt thứ người khác thích, vẫn là anh Mừng Rỡ tự mình giữ đi.”

Được.

Thốt ra lời này, mấy người lớn ở đây đều nhịn không được nhìn qua.

“Miên Miên, con còn biết từ ‘không thể đoạt thứ người khác thích’ a?”

Miên Miên ừ một tiếng: “Mẹ dạy ạ.”

Cô bé thật ngoan a, thật đáng yêu, ngốc manh ngốc manh, chỉ nhìn thôi cũng đủ làm người ta hét lên.

“Mỹ Vân, cô dạy đứa nhỏ Miên Miên này thật tốt.”

Triệu Xuân Lan hâm mộ nói: “Không giống như con khỉ quậy nhà tôi, căn bản không nghe lời tôi.”

Chị ấy đều nói đừng đi tìm Lâm Lan Lan mà cứ một hai phải đi, chờ chị ấy trở về xem chị ấy thu thập đứa nhỏ này như thế nào.

Đợi hai bên cáo biệt sau.

Chu Thanh Tùng đột nhiên ý thức được cái gì: “Mẹ, em ấy chính là Thẩm Miên Miên sao?”

Phía trước chỉ gọi là Miên Miên, cậu bé còn chưa có nhận ra.

Càng nghĩ càng không đúng.

Cậu bé lúc này mới phản ứng lại.

Triệu Xuân Lan xách theo cải trắng, chị ấy ừ một tiếng: “Đúng vậy, con vừa rồi không phải còn chào hỏi sao.”

Cái này, Chu Thanh Tùng ảo não nói: “Vậy con nghĩ sai rồi, con không nên đối tốt với em ấy như vậy.”

Thốt ra lời này.

Triệu Xuân Lan dừng bước chân: “Cái thằng nhóc thúi này đang nói cái gì đấy?”

Chu Thanh Tùng ngửa đầu: “Mẹ, con đã đồng ý với Lan Lan, muốn cùng em ấy cùng nhau chán ghét Thẩm Miên Miên.”

Cái này, nắm tay Triệu Xuân Lan cứng lại, có chút ngứa, nếu không phải con trai từ trước đến nay hiểu chuyện, chị ấy sợ là đã tẩn cho một trận.

“Người ta Miên Miên chọc gì con, làm con tới chán ghét con bé?”

Cái này, đem Chu Thanh Tùng hỏi kẹt, cậu bé cũng buồn bực, lắc đầu: “Con thấy em gái Miên Miên khá tốt, nhưng thật ra không có xấu như em gái Lan Lan nói.”

“Lâm Lan Lan nói như thế nào?”

Chu Thanh Tùng vừa muốn nói, nhận thấy được ánh mắt bất thiện của mẹ, lời đến bên miệng tức khắc lại nuốt trở về.

“Không có gì, Lan Lan chỉ là không thích em ấy.”

Cái này, Triệu Xuân Lan thở dài: “Chu Thanh Tùng, con tám tuổi rồi, không phải trẻ con nữa, con có muốn thích một người hay không, là do chính con quyết định, không phải người khác nói, con liền không thích.”

“Biết không?”

Chu Thanh Tùng mím môi, như suy tư gì gật gật đầu: “Con tiếp xúc xong, cảm thấy em gái Miên Miên quái đáng yêu.”

“Đúng không, vậy con liền dựa theo tâm tư chính mình đi, không cần bị người ngoài làm cho lệch lạc.”

Nói thật, Triệu Xuân Lan trước kia có bao nhiêu thích Lâm Lan Lan, lúc này liền có bấy nhiêu chán ghét. Nho nhỏ một đứa bé, như thế nào lại nhiều tâm cơ như vậy đâu.

Miên Miên đều còn chưa có đi vào khu người nhà, liền bắt đầu làm trò trước mặt Mừng Rỡ, đi nói xấu Miên Miên.

Đứa nhỏ này không được, người lớn chiều hư rồi.

Ý thức được điều này.

Triệu Xuân Lan suy nghĩ một chút: “Mẹ cho con một kiến nghị, không kiến nghị con về sau cùng Lâm Lan Lan chơi, nhưng là muốn hay không chơi, vẫn là quyết định bởi ý kiến của chính con.”

Chu Thanh Tùng có chút khó xử, nhưng rốt cuộc là đáp ứng.

“Mẹ, con muốn cẩn thận tự hỏi một chút.”

Bên kia, sau khi tách ra cùng Chu Thanh Tùng.

Thẩm Mỹ Vân cũng đang hỏi phản ứng của Miên Miên: “Con nhìn thấy Chu Thanh Tùng, cũng chính là anh Mừng Rỡ, trong lòng có cảm giác gì không?”

Khi hỏi, đôi mắt cô một chớp cũng không chớp nhìn chằm chằm.

Không buông tha một chút ít biểu tình nào của Miên Miên.

Miên Miên suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Không có, liền cảm thấy anh Mừng Rỡ giống như không phải thực thông minh.”

Nghe được lời này, Thẩm Mỹ Vân hoàn toàn yên tâm: “Không có cảm giác khác?”

Miên Miên lắc đầu: “Không có đâu, mẹ, chúng ta buổi tối ăn cái gì nha?”

Buổi sáng cùng giữa trưa đều là ăn ở nhà ăn, một chút đều không thể ăn đâu.

Chú Vận Đạt nấu ăn còn không bằng một nửa của mẹ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Sau Khi Xem Mắt Mẹ Mỹ Nhân Đưa Con Nằm Thắng - Chương 323: Chương 345:: Mừng Rỡ Ca Ca | MonkeyD