Thập Niên 70: Sau Khi Xem Mắt Mẹ Mỹ Nhân Đưa Con Nằm Thắng - Chương 416:: Đưa Con Đi Học
Cập nhật lúc: 08/01/2026 09:13
Trong bóng đêm, bốn mắt nhìn nhau, hai người đều nhịn không được cười cười.
Một giờ sau, hai người đều mồ hôi đầm đìa nằm bên cạnh nhau, không muốn nhúc nhích nữa.
Quá căng thẳng, thế cho nên cả người hai người đều căng cứng, ngay cả ngón chân cũng hận không thể móc rách ga trải giường.
Quý Trường Tranh: "Anh nghe người ta nói chuyện này rất vui sướng."
"Cho nên, nhất định là phương thức của chúng ta không đúng, lại lần nữa."
Thẩm Mỹ Vân: "..."
Đêm nay Quý Trường Tranh lôi ra tinh thần nghiên cứu khắc khổ, mãi cho đến hơn 3 giờ sáng.
Hắn và Mỹ Vân chi gian, tựa hồ rốt cuộc cũng hợp phách một chút?
Hắn chưa đã thèm kéo kéo Thẩm Mỹ Vân đang mơ màng sắp ngủ: "Hay là, chúng ta thử lại cái nữa?"
Thẩm Mỹ Vân: "Em buồn ngủ quá, anh tự mình làm đi."
Quý Trường Tranh: "Nga."
Vốn tưởng rằng là lời khách sáo, nhưng Thẩm Mỹ Vân không ngờ, Quý Trường Tranh thật sự lôi ra tinh thần nghiên cứu khắc khổ.
Một đêm không ngủ chính là đem nàng lật qua lật lại nghiên cứu.
Rạng sáng 5 giờ.
Tiếng kèn bên ngoài vang lên, Quý Trường Tranh giật mình, thế mà đã cả đêm trôi qua?
Cả đêm không ngủ, hắn không những không buồn ngủ, ngược lại ý chí chiến đấu sục sôi.
Hắn nhìn thoáng qua Mỹ Vân đang hôn trầm, nhẹ nhàng đẩy nàng: "Chúng ta tối nay thử lại nhé?"
Thẩm Mỹ Vân buồn ngủ đến mức mắt không mở ra được, trở mình tiếp tục ngủ.
Quý Trường Tranh: "Em không trả lời, anh coi như em đồng ý rồi nhé?"
Trả lời hắn chỉ là tiếng hít thở dài lâu của Thẩm Mỹ Vân.
Quý Trường Tranh: "Đó chính là đồng ý rồi a."
Nghĩ đến đây, một chút buồn ngủ cũng không có, lúc này mới 5 giờ sáng, hắn liền mong trời tối.
Chờ Thẩm Mỹ Vân ngủ một giấc dậy, đã là hơn 8 giờ, nàng kinh ngạc ngồi dậy, vừa động đậy tức khắc cả người ê ẩm, hai chân như sợi mì.
Bủn rủn đến mức đi không nổi.
Nàng mắng một câu: "Đồ trâu bò."
Tối hôm qua nàng ngủ rồi, đối phương còn đang cần cù chăm chỉ tiếp tục nghiên cứu.
Cho nên, tối hôm qua làm mấy lần?
Năm lần?
Hay là bảy lần?
Thẩm Mỹ Vân cũng không xác định được nữa, bởi vì thật sự là đến lúc sau, nàng buồn ngủ không chịu được, đối phương còn cực kỳ tinh thần.
Chỉ có thể nói đây là đàn ông mới khai huân (biết mùi đời), thể lực kia thật là nhất tuyệt.
Nàng thầm nghĩ, thảo nào các phú bà đời sau đều thích đi tìm tiểu ch.ó săn (trai trẻ), cái thể lực này của tiểu ch.ó săn, so với đàn ông trung niên và người già, quả thực không cùng một đẳng cấp.
Có khả năng số lần tiểu ch.ó săn làm cả đêm, đều bằng đàn ông trung niên nộp thuế lương nửa năm.
Nghĩ đến đây, Thẩm Mỹ Vân mím môi, xoa xoa ấn đường đau nhức, đây thật là nỗi buồn ngọt ngào.
Nàng đứng dậy vừa mới chuẩn bị thu dọn giường chiếu, lúc này mới kinh giác ga trải giường thế mà đã được thay.
Nàng hoàn toàn không có bất cứ ấn tượng nào, nhìn không ra Quý Trường Tranh người này, ở một số chi tiết vẫn là khá đáng tin cậy.
Thẩm Mỹ Vân cầm lấy đồng hồ để ở đầu giường, nhìn thời gian: "Thế mà đều 7 giờ 50 rồi."
Nàng nhanh ch.óng mặc quần áo, nhảy xuống giường, nhìn thấy Miên Miên thế mà đã dậy, đang ngồi ở bàn ăn sáng.
Bữa sáng là Quý Trường Tranh mua từ nhà ăn về, có bánh bao màn thầu và cháo, hắn hình như còn nhóm bếp, luộc riêng hai quả trứng gà, để trên bàn.
Miên Miên không ngờ Thẩm Mỹ Vân lúc này mới dậy, cô bé ngạc nhiên: "Mẹ!"
"Mẹ dậy rồi ạ."
Thẩm Mỹ Vân sửng sốt: "Con tỉnh rồi, sao không gọi mẹ?"
"Ba bảo hôm qua mẹ mệt, bảo con đừng làm phiền mẹ."
Cho nên khi nhìn thấy mẹ còn đang ngủ, cô bé liền tự mình ăn cơm, dù sao ba cũng đã mua bữa sáng từ nhà ăn về rồi.
Thẩm Mỹ Vân xoa xoa mặt Miên Miên: "Được rồi ăn cơm trước đi, ăn xong, mẹ đưa con đi học."
Vừa nghe đến đây, Miên Miên lập tức vui vẻ: "Mẹ, mẹ đưa con đi ạ?"
Trừ ngày đầu tiên đi học mẹ đưa cô bé một lần, sau đó cô bé đều đi cùng anh Mừng Rỡ, còn có chị Tam Ni nhà chú Sĩ quan hậu cần.
Thẩm Mỹ Vân: "Đúng vậy, mẹ đưa con, mau ăn cơm."
"Vâng ạ!"
Thẩm Mỹ Vân mất năm phút đ.á.n.h răng rửa mặt, uống một cốc nước ấm, trước khi ra cửa thuận tay ăn một cái bánh bao và màn thầu.
Không tính là quá ngon, miễn cưỡng có thể lót dạ.
Nàng dắt Miên Miên ra khỏi khu gia thuộc viện, Chu Thanh Tùng và hai đứa con nhà Sĩ quan hậu cần đã chờ ở ngã tư khu gia thuộc.
"Ơ, dì Mỹ Vân, hôm nay dì đưa Miên Miên đi học ạ?"
Là Tam Ni nhà Sĩ quan hậu cần, cô bé năm nay chín tuổi, còn lớn hơn Chu Thanh Tùng một tuổi.
Thẩm Mỹ Vân gật gật đầu: "Đúng vậy, dì đi cùng các con."
Tứ Muội nghe xong, tò mò nhìn qua: "Dì ơi, dì thật tốt." Mẹ cô bé chưa bao giờ đưa cô bé đi học, mỗi lần đều là đi cùng chị gái.
Tứ Muội tuổi xấp xỉ Miên Miên, nhưng lớn hơn Miên Miên một tuổi, cô bé năm nay 6 tuổi.
Trẻ con trong khu gia thuộc đi học đều sớm, cha mẹ đều bận rộn không có thời gian trông con, dứt khoát đều ném tới trường học.
Bọn họ đi học là có trợ cấp, học phí một học kỳ từ ba đồng đến năm đồng không cố định, nhưng đến cuối năm trong tiền lương của bố, sẽ bù thêm một khoản gọi là tiền trợ cấp đi học.
Một người ba đồng tiền.
Tuy rằng không tính là nhiều, nhưng có thể bao trùm hơn nửa học phí, thế này chẳng phải tốt hơn để ở nhà làm quỷ sứ nghịch ngợm sao?
Có điều, trẻ con khu gia thuộc từ nhỏ đã là tự lớn lên, chuyện cha mẹ phải đi đưa con đi học.
Đó gần như là chuyện chưa từng có.
Thế cho nên, mọi người thấy Thẩm Mỹ Vân tới đưa Miên Miên đi học, đều là thập phần ngạc nhiên.
Thẩm Mỹ Vân ngược lại không ngờ, mình thế mà thành khỉ đột bị vây xem một phen.
Đặc biệt là sau khi tới trường, nàng nhìn theo Miên Miên vào lớp, ngay cả các giáo viên cũng tò mò nhìn theo.
"Mẹ em Thẩm Miên Miên, trường học chúng tôi an toàn lắm, cô không cần lo lắng cái này."
Thẩm Mỹ Vân có thể nói thế nào, nàng là áy náy mình dậy muộn, cho nên cố ý đưa con gái đi học để bù đắp.
