Thập Niên 70: Sau Khi Xem Mắt Mẹ Mỹ Nhân Đưa Con Nằm Thắng - Chương 581:: Ông Ngoại Lái Máy Kéo
Cập nhật lúc: 08/01/2026 09:46
Đúng là đạo lý này.
Trần Thu Hà cũng hiểu, nhưng bà không chịu nổi mỗi lần nhìn thấy những bé gái cùng tuổi với con gái mình, bà lại nhớ đến con.
Bà cười cười: "Cháu nói rất đúng."
"Lần sau cháu tới thì cứ tới, không cần mang đồ đạc gì đâu."
Từ sau khi Mỹ Vân không ở nhà, Kiều Lệ Hoa thỉnh thoảng lại đến thăm ông bà, hơn nữa lần nào cũng không đi tay không.
Kiều Lệ Hoa mím môi cười, không tiếp lời, hiển nhiên là không đồng ý.
Hai người đang nói chuyện thì Thẩm Hoài Sơn đã trở lại, xách theo một cái hòm t.h.u.ố.c. Người vốn dĩ luôn trầm ổn như ông, lần đầu tiên chạy như một đứa trẻ.
"Thu Hà, Thu Hà, mau nấu cơm."
"Mỹ Vân sắp về rồi, còn mang theo cả ông bà thông gia cùng về nữa."
Vừa thốt ra lời này, Trần Thu Hà ngẩn người một lát: "Không phải chứ, sao Mỹ Vân lại đột nhiên trở về?"
Bà đúng là có nhớ con gái, nhưng chẳng lẽ giấc mơ lại thành sự thật sao?
Thẩm Hoài Sơn đặt hòm t.h.u.ố.c xuống, vừa đi ra vườn rau hái rau, vừa không quên giải thích: "Con bé Mỹ Vân định cho chúng ta một bất ngờ, nhưng thằng bé Trường Tranh sợ làm chúng ta hết hồn, cho nên sau khi Mỹ Vân xuất phát, nó vẫn gọi điện thoại tới đại đội bộ báo trước."
Tính toán thời gian, nhiều nhất là hơn một tiếng nữa, nhóm Mỹ Vân sẽ đến nơi.
Trần Thu Hà lập tức luống cuống tay chân: "Con bé này còn đòi cho bất ngờ, đây là kinh hãi thì có?"
Lại còn mang theo cả thông gia tới nữa.
Chuyện này thật là ——
Kiều Lệ Hoa cười nói: "Được rồi, dì Trần, ban đầu dì còn nói nhớ Thẩm Mỹ Vân, dì xem cầu được ước thấy, Mỹ Vân chẳng phải đã trở lại rồi sao?"
"Nhanh lên, nếu đã trở lại thì phải tranh thủ thời gian nấu cơm."
"Cháu giúp dì một tay nhé."
Lúc này, Trần Thu Hà cũng không từ chối, chủ yếu là nếu Mỹ Vân và Miên Miên trở về, đây đều là người một nhà.
Nhưng Mỹ Vân còn mang theo cả cha mẹ chồng, đây chính là lần đầu tiên thông gia tới cửa.
Tự nhiên không thể chậm trễ được.
Trần Thu Hà biết hai vợ chồng thông gia đối xử tốt với con gái bà, suy bụng ta ra bụng người, bà tự nhiên cũng muốn để tâm đối đãi với hai vợ chồng thông gia.
Đây là lấy lòng đổi lòng.
Trong lúc nhà họ Thẩm đang bận rộn túi bụi, thì Thẩm Mỹ Vân cũng không nhàn rỗi. Lần này bọn họ về nhà mẹ đẻ, Quý Trường Tranh vì lý do không xin được nghỉ phép nên không đi cùng.
Cho nên anh không tới, cũng đồng nghĩa với việc không có xe đưa bọn họ về nhà.
Nhóm Thẩm Mỹ Vân phải tự mình ngồi xe khách đường dài về nhà. Buổi sáng ra cửa, đến khi tới công xã Thắng Lợi thì đã là 12 giờ trưa.
Lúc này bác tài xế Lý lái máy kéo cũng đã tan tầm, thành ra từ công xã Thắng Lợi đến đại đội Tiền Tiến còn mấy dặm đường nữa.
Thế mà lại không có xe.
Thế này thì làm sao được?
Thẩm Mỹ Vân đây chính là dắt già dắt trẻ, người già trẻ nhỏ, nếu chỉ đi bộ về, e là phải mất cả tiếng đồng hồ.
Càng chưa nói đến việc còn xách theo bao nhiêu đồ đạc.
Quý gia gia và Quý nãi nãi nói lần đầu tiên đến nhà thông gia, đi tay không thì khó coi. Lúc ở trên thành phố ngồi xe khách đường dài, bọn họ liền thuận thế đi cửa hàng bách hóa mua đồ.
Túi lớn túi nhỏ, tổng cộng có bốn năm cái.
Thẩm Mỹ Vân bắt đầu đau đầu.
"Mỹ Vân, sao vậy?"
Quý gia gia xách theo túi lớn túi nhỏ hỏi.
Thẩm Mỹ Vân nói: "Bác tài lái máy kéo tan tầm rồi, lúc này chúng ta từ đại đội bộ công xã trở về thành ra phiền toái."
Lời cô còn chưa dứt.
Cách đó không xa, tiếng máy kéo "bạch bạch bạch" vang lên chạy tới. Quý gia gia liền chỉ tay: "Kia không phải máy kéo sao? Tới rồi kìa?"
Thẩm Mỹ Vân vừa nghe, theo bản năng ngẩng đầu nhìn sang, liền nhìn thấy người lái máy kéo là Thẩm Hoài Sơn?
Không phải chứ?
Sao lại là Thẩm Hoài Sơn?
Bố cô biết lái máy kéo từ bao giờ vậy?
Ngay lúc Thẩm Mỹ Vân đang khiếp sợ, Thẩm Hoài Sơn đã lái chiếc máy kéo ầm ầm dừng lại trước mặt nhóm Thẩm Mỹ Vân.
"Con bé này sắp về tới nơi, sao không nói trước một tiếng?"
Bọn họ cũng tiện đường tới đón người chứ.
Thẩm Mỹ Vân vẫn chưa hoàn hồn từ trong sự khiếp sợ: "Bố, sao bố biết lái máy kéo?"
Chiếc máy kéo này không phải là xe chuyên dụng của bác tài Lý sao?
Thẩm Hoài Sơn nhảy từ trên máy kéo xuống, vỗ vỗ ghế dựa: "Lần trước bố giúp bác tài Lý cứu cha của ông ấy, sau đó qua lại quan hệ tốt, ông ấy liền chở bố đi khắp nơi khám bệnh cho người ta."
Thế là tiện thể học luôn cách lái máy kéo.
Thẩm Mỹ Vân không nhịn được giơ ngón tay cái lên với Thẩm Hoài Sơn.
Thẩm Hoài Sơn rốt cuộc vẫn luyến tiếc mắng con gái, chỉ trừng mắt nhìn cô một cái, rồi quay đầu hô với Quý gia gia và Quý nãi nãi: "Ông bà thông gia, tiếp đón không chu toàn, ông bà đừng để bụng nhé."
Ông nhận được tin tức khá muộn.
Lúc này mới bị chậm trễ.
Quý gia gia cười ha hả nói: "Ông nói gì vậy, có thể tới đón chúng tôi đã là giải quyết phiền toái lớn rồi."
Thẩm Hoài Sơn thấy ông dễ nói chuyện, cũng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhận lấy đồ đạc trong tay đối phương, liền mời bọn họ lên máy kéo.
Thẩm Hoài Sơn còn bế Miên Miên lên.
Miên Miên cao hứng vỗ tay: "Biết ngay là ông ngoại cháu lợi hại nhất thiên hạ mà."
Cô nhóc người không lớn, khẩu khí còn không nhỏ. Khiến cho Quý nãi nãi bật cười một trận: "Miên Miên à, bà ngoại ông ngoại cháu là người tốt nhất trên đời này, vậy ông nội bà nội thì sao?"
Câu hỏi này, nếu là đứa trẻ khác chắc chắn sẽ trợn tròn mắt.
Rốt cuộc, vấn đề này mang theo bẫy rập, trả lời thế nào cũng sẽ đắc tội với người ta.
Nhưng Miên Miên không phải dạng vừa, cô bé cười hì hì nói: "Vậy đương nhiên là cùng xếp hạng nhất tốt ạ."
Được rồi!
Một câu dỗ dành khiến cả Quý gia gia và Quý nãi nãi đều vui vẻ theo.
Phía trước, Thẩm Hoài Sơn cũng không nhịn được quay đầu lại nhìn thoáng qua, nhận thấy Miên Miên nhà mình vẫn hoạt bát như vậy, cũng không khỏi yên tâm.
Xem ra người nhà họ Quý vẫn rất thích Miên Miên.
Nếu không đứa nhỏ này ở trước mặt đối phương cũng không dám làm càn như vậy.
Xe dừng ở chân núi, bác tài Lý ăn cơm xong liền chờ ở đó. Sau khi Thẩm Hoài Sơn trả xe cho ông ấy, còn đưa cho ông ấy một bao t.h.u.ố.c lá Đại Tiền Môn, coi như tạ lễ mượn xe lần này.
Bác tài Lý không muốn nhận, nhưng không chịu nổi Thẩm Hoài Sơn đưa thật tình, đến cuối cùng không còn cách nào khác đành phải nhận lấy, còn không quên chào hỏi nhóm Thẩm Mỹ Vân.
