Thập Niên 70: Sau Khi Xem Mắt Mẹ Mỹ Nhân Đưa Con Nằm Thắng - Chương 633:: Giao Lương Thực
Cập nhật lúc: 08/01/2026 09:57
Phải nói là bất kể khi nào tới giao lương, trong lòng mọi người đều đau xót. Đặc biệt là năm nay càng đau xót hơn.
Thẩm Mỹ Vân nhìn thấy cảnh này, trong lòng thở dài, đi về phía Lão bí thư chi bộ: “Lão bí thư chi bộ.”
“Thanh niên trí thức Thẩm, cô tới là tốt rồi.”
Có thanh niên trí thức Thẩm, Lão bí thư chi bộ tổng cảm thấy người tâm phúc cũng vững vàng hơn một chút.
Ông chỉ vào phía trước: “Cô chú ý xem kìa.”
Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng, thuận thế nhìn sang, liền thấy nhân viên thu lương đang phê bình đại đội trưởng và kế toán của đại đội Khang Trang.
“Các người làm sao vậy hả? Năm nay giao lương mới giao 600 cân? Chỗ này còn chưa bằng một phần mười năm ngoái.”
Phải biết đội sản xuất Khang Trang còn lớn hơn đội sản xuất Tiền Tiến, đất đai của bọn họ cũng ước chừng gấp đôi đại đội Tiền Tiến.
Đại đội trưởng đội sản xuất Khang Trang nghe nhân viên thu lương nói vậy, người đàn ông trung niên hơn 40 tuổi, tại giờ khắc này cũng nhịn không được gào khóc lên.
“Đại đội nếu có lương thực, chúng tôi cũng không đến mức không giao lương a!”
“Phải, đại đội chúng tôi đất nhiều, nhưng bị ngập cũng nhiều a, bao phủ, toàn bộ bị bao phủ a.”
“Chỉ có 600 cân lương thực này, vẫn là do xã viên lên núi khai hoang mới còn sót lại.”
“Đều ở chỗ này, các anh có lấy hay không?”
Điều này làm cho nhân viên thu lương biết nói tiếp thế nào?
Lấy?
600 cân này đủ làm gì a, không lấy thì 600 cân lương thực cũng là lương thực.
Nhân viên thu lương lập tức khó xử.
Xã viên các đội sản xuất khác bên cạnh hỗ trợ nói chuyện: “Nhân viên thu lương, cậu cứ nhận lấy đi.”
“Đúng vậy, đội sản xuất Khang Trang lần này là gặp tai họa nghiêm trọng nhất, bọn họ đây cũng là không có biện pháp.”
“Nhưng phàm là có lương thực, cũng không đến mức không giao lương thực a.”
Thật sự là đại đội trưởng Khang Trang khóc quá t.h.ả.m, người đàn ông trung niên to con, vốn nên là ngạo cốt tranh tranh, nhưng lúc này lại là nước mũi nước mắt tèm lem.
Thật là người nghe thương tâm.
Nhân viên thu lương cũng khó xử: “Tôi cũng là có nhiệm vụ a, thu không đủ lương thực, không hoàn thành nhiệm vụ, tôi cũng sẽ bị Trưởng trạm của chúng tôi mắng.”
“Tôi mắng cậu cái gì?”
Trưởng trạm Trương của trạm lương thực vừa vặn xuống thị sát, trăm triệu lần không nghĩ tới liền nghe được câu này.
Sắc mặt nhân viên thu lương lập tức như màu đất, khó coi muốn c.h.ế.t: “Trạm... trạm... trạm... Trưởng trạm.”
Ngay cả nói chuyện cũng lắp bắp.
“Là là là —— Lương thực của đại đội Khang Trang không đủ tiêu chuẩn, bọn họ chỉ nộp lên 600 cân.”
Rốt cuộc là nói rõ ràng, hơn nữa cũng vòng qua đề tài mắng c.h.ử.i người lúc trước.
“Nga? 600 cân?”
Trưởng trạm Trương nhìn về phía đội trưởng Khang của đại đội Khang Trang: “Theo tôi được biết, đất đai của đại đội các anh ở toàn bộ công xã đều xếp hạng trong top 3.”
“Sao năm nay chỉ giao có ngần này?”
Điều này làm cho đội trưởng Khang trả lời thế nào?
Công xã Thắng Lợi gặp tai họa nghiêm trọng, lại thuộc về đại đội Khang Trang là nghiêm trọng nhất.
Ông ấy lau nước mắt: “Bị ngập, ngài lại không phải không biết.”
Lời này vừa hỏi, Trưởng trạm Trương nói: “Nhưng là các đại đội lớn như vậy đều bị ngập, chỉ có đại đội các anh giao lương thực là ít nhất.”
Mỗi người đều có nhiệm vụ, Trưởng trạm Trương cũng không ngoại lệ, ông ấy thu lương thực của công xã Thắng Lợi xong, còn phải báo cáo lên thành phố a.
Nếu nhiệm vụ không hoàn thành, Trưởng trạm Trương cũng sẽ bị mắng.
Đội trưởng Khang: “Đại đội Khang Trang chúng tôi không kịp gặt gấp.”
Cái này, Trưởng trạm Trương cũng lâm vào trầm mặc: “Người tiếp theo đi, anh đứng sang một bên trước đã.”
“Chờ thu lương xong xuôi, sẽ nghĩ biện pháp.”
Đội trưởng Khang cảm thấy có chút khó chịu, ông ấy như là học sinh đi học không làm bài tập bị giáo viên chủ nhiệm cố ý xách ra, bắt đứng trên bục giảng vậy.
Mỗi một học sinh đi vào, đều sẽ dùng ánh mắt khác thường nhìn ông ấy một cái.
Đội trưởng Khang cúi đầu, nhìn mũi chân, xấu hổ lợi hại.
Sau khi đại đội Khang Trang kết thúc, chính là đại đội Tiền Tiến.
Lão bí thư chi bộ đi tuốt đằng trước, kế toán Trần dắt xe bò, đem từng bao lúa mạch dỡ xuống.
Tổng cộng 21 bao, khi những bao lương thực này xếp thành núi nhỏ, lập tức trở thành phong cảnh đẹp nhất.
Rốt cuộc, các đại đội giao lương thực phía trước, mỗi nơi đều chỉ có mấy bao mà thôi, ngay cả một cái sườn dốc nhỏ cũng không xếp nổi.
Đâu giống như đại đội Tiền Tiến, thế nhưng xếp thành một ngọn núi cao.
Trưởng trạm Trương: “Các anh là đại đội Tiền Tiến?”
Lão bí thư chi bộ gật gật đầu: “Lương thực năm nay của chúng tôi đều ở chỗ này.”
“Không tồi.”
Trưởng trạm Trương khó được khen một câu: “Đại đội các anh không bị ngập sao?”
Lão bí thư chi bộ lắc đầu: “Bị ngập.”
“Vậy các anh còn có nhiều lương thực như vậy?”
Số lương thực này so với năm ngoái là không nhiều lắm, nhưng so với các đội sản xuất khác năm nay, không biết tốt hơn bao nhiêu lần.
Mắt thấy Lão bí thư chi bộ muốn nói thật chuyện nửa đêm dậy thu lương thực, Thẩm Mỹ Vân tức khắc cướp lời.
Cô cười cười: “Lương thực không nhiều lắm, nhưng đây không phải nghĩ trạm lương thực thu không đủ lương, nhiệm vụ không hoàn thành, xã viên phía dưới chúng tôi cũng áy náy, cho nên thà rằng chính mình thắt lưng buộc bụng, cũng muốn để lãnh đạo trạm lương thực thu xong lương thực hoàn thành nhiệm vụ.”
“Chúng tôi đây là trên dưới một lòng vì tổ chức.”
Lời này nói thật xinh đẹp.
Trưởng trạm Trương cũng nhịn không được vỗ tay: “Tốt!”
“Vị đồng chí này tư tưởng giác ngộ cao, cô là?”
Thẩm Mỹ Vân: “Tôi là xã viên đại đội Tiền Tiến.”
“Lần này bồi Lão bí thư chi bộ cùng nhau lại đây giao lương thực.”
“Lãnh đạo, lương thực của đại đội chúng tôi đều ở chỗ này, ngài cho các can sự kiểm điểm một chút, nếu không thành vấn đề, chúng tôi xin phép về trước.”
Có lẽ nhìn ra sự nghi hoặc của Trưởng trạm Trương, Thẩm Mỹ Vân chủ động giải đáp.
“Này không phải lương thực nộp lên, mọi người không đủ ăn sao? Lão bí thư chi bộ liền tính toán dẫn theo toàn bộ xã viên đội sản xuất tiến hành lên núi khai hoang, một lần nữa trồng thêm lương thực.”
