Thập Niên 70: Sau Khi Xem Mắt Mẹ Mỹ Nhân Đưa Con Nằm Thắng - Chương 654

Cập nhật lúc: 08/01/2026 10:02

Cái gì không có quan hệ?

Tự nhiên là người nhà họ Lâm.

Lâm Lan Lan bị nhà họ Lâm đuổi đi, cô bé không biết.

Hết thảy của nhà họ Lâm tự nhiên cũng liền cùng cô bé không có quan hệ lạp.

Cô bé có bố Mẹ, có ông bà nội, cô bé thực hạnh phúc, cũng không cần người nhà họ Lâm.

Nhìn thấy phản ứng như vậy của Miên Miên, Chu Thanh Tùng lại lần nữa trầm mặc, trong lòng cậu bé khó chịu lại có sự may mắn không nói nên lời.

Chu Thanh Tùng tám tuổi, không hiểu loại cảm xúc này là gì.

Cậu bé chỉ an tĩnh dọn cái bàn rời khỏi phòng học, cậu bé lên lớp ba sau liền tách ra với các bạn học lớp nhỏ.

Tan học.

Nhị Nhạc tới trường học đón người, bất quá đón lại không phải Chu Thanh Tùng, mà là Miên Miên.

Từ xa cậu bé đã bám ở cổng sắt lớn của trường học, nhìn thấy Miên Miên liền thống khoái múa may tay nhỏ ngắn: "Chị Miên Miên, em ở chỗ này."

"Chị mau tới đây nha."

Vừa gọi, Miên Miên tự nhiên đi theo lại đây, cô bé mím môi: "Nhị Nhạc, sao em lại tới trường học?"

Cậu bé mới ba tuổi a, dì Xuân Lan đâu?

Nhị Nhạc nhe hàm răng trắng nhỏ: "Em tới đón chị Miên Miên tan học a."

"Chị Miên Miên, chị chờ em nhé, sang năm em liền tới học lớp vỡ lòng lạp." Có thể cùng chị Miên Miên ngồi một phòng học, cậu bé hiện tại còn quá nhỏ, cô giáo Hách chê cậu bé không nhận cậu bé đâu.

Miên Miên ừ một tiếng, nắm tay Nhị Nhạc vừa muốn trở về, Chu Thanh Tùng đeo một cái cặp sách nhỏ màu xanh quân đội, gục xuống đầu, ai cũng không để ý tới đi theo lại đây.

Miên Miên há miệng thở dốc, lại phát hiện Chu Thanh Tùng chỉ là nhìn nhìn bọn họ, liền quay đầu rời đi.

Nhị Nhạc xì một tiếng: "Vừa thấy anh em lại đang nhớ Lâm Lan Lan."

Dừng một chút, khuôn mặt nhỏ đáng yêu của cậu bé tràn đầy nịnh nọt: "Không giống em, em cũng chỉ nhớ chị Miên Miên."

Chu Thanh Tùng: "......"

Chu Thanh Tùng rõ ràng cái gì cũng chưa nói, nhưng lại bị Nhị Nhạc đoán trúng tâm tư, kỳ thật Chu Thanh Tùng cũng không hiểu, em trai cậu bé, vì cái gì có thể tâm tư thông thấu như vậy.

Chẳng sợ nó mới ba tuổi, lại có thể thấy rõ ràng sắc mặt người lớn, thậm chí có thể còn biết tâm tư của cậu bé.

Cũng xác thật như thế.

Mỗi lần khi cậu bé nhìn thấy Thẩm Miên Miên, cậu bé liền sẽ nhớ tới Lâm Lan Lan.

Thực mạc danh ý tưởng, nhưng chính là vô pháp xua tan.

Cậu bé mím môi, nhìn Nhị Nhạc một lát: "Nhị Nhạc, anh nhớ ai cùng em không có quan hệ."

Nhị Nhạc mới không sợ cậu bé đâu.

"Vậy anh đừng làm cái bộ mặt đó ở trước mặt bọn em."

Giống như bọn họ nợ cậu bé giống nhau.

Luận cãi nhau phương diện, một trăm Chu Thanh Tùng cộng lại, tựa hồ đều không phải đối thủ của Nhị Nhạc.

Cậu bé thấp giọng nói: "Anh không cãi nhau với em."

Nói xong, quay đầu muốn đi.

Miên Miên gọi cậu bé lại: "Chu Thanh Tùng."

Cô bé chưa bao giờ gọi cậu bé là Thanh Tùng, cũng sẽ không gọi anh, đều là cả tên lẫn họ gọi.

Đặc biệt là lúc riêng tư, càng là không có bất luận cái gì che giấu.

Chu Thanh Tùng dừng bước chân, nhìn Miên Miên.

"Lâm Lan Lan bị nhà họ Lâm đuổi đi, tớ không biết."

"Cũng cùng tớ không quan hệ."

Từ đầu tới đuôi cô bé cũng chưa đi tham dự chuyện nhà họ Lâm, cô bé về quê, trải qua cuộc sống nhỏ hạnh phúc.

Chu Thanh Tùng biết Thẩm Miên Miên không có tham dự, nhưng là cậu bé càng biết, nếu không phải Thẩm Miên Miên, Lâm Lan Lan sẽ không bị nhà họ Lâm đuổi đi.

Cho nên, vừa nghĩ đến đây, Chu Thanh Tùng liền trầm mặc đi xuống: "Tớ biết."

Biết thì biết, nhưng bảo không liên tưởng đó là gạt người.

Nhìn thấy Chu Thanh Tùng như vậy, Miên Miên nhịn không được như bà cụ non thở dài, hướng tới Nhị Nhạc nói: "Anh trai em còn cố chấp a."

Căn bản nghe không lọt lời người ngoài nói.

Nhị Nhạc gật đầu: "Đúng vậy nha, ba em đ.á.n.h anh ấy, anh ấy chưa bao giờ xin tha."

"Không giống em, vừa thấy ba em muốn đ.á.n.h người, em liền lập tức nhận sai."

Dù sao bị đ.á.n.h là không có khả năng bị đ.á.n.h, nhiều nhất chính là trong miệng hoa hoa hai câu.

"Vẫn là em thông minh."

Nhị Nhạc hì hì cười: "Cho nên em thích chị Miên Miên nha, anh trai em cái đồ ngốc kia thích Lâm Lan Lan."

Miên Miên xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu bé: "Không thể nói anh trai em như vậy."

Nhị Nhạc bĩu môi, suy nghĩ một chút: "Vậy được rồi, đều nghe chị Miên Miên."

"Thật ngoan."

*

Chờ Miên Miên về đến nhà, vừa buông cặp sách, liền thịch thịch thịch chạy tới trước mặt Thẩm Mỹ Vân: "Mẹ mẹ, mẹ biết không?"

Thẩm Mỹ Vân đang tính sổ, nghe vậy ngẩng đầu nhìn cô bé một cái: "Làm sao vậy?"

"Lâm Lan Lan bị người nhà họ Lâm đuổi đi rồi."

Này ——

Thẩm Mỹ Vân thật đúng là không biết: "Chuyện khi nào?"

Vừa thấy mẹ không biết, Miên Miên tức khắc tới hứng thú, thao thao bất tuyệt kể lại chuyện này.

Thẩm Mỹ Vân như suy tư gì: "Đuổi đi cũng tốt, đỡ cho con bé về sau lại tới tìm con."

"Cứ như vậy ai về nhà nấy khá tốt."

Không nghĩ tới mẹ thế nhưng như vậy vân đạm phong khinh, một chút đều không tức giận, cái này làm cho Miên Miên có chút thất vọng: "Mẹ, mẹ không tức giận sao?"

"Vì cái gì phải tức giận?"

"Chính là ——" Miên Miên cũng không biết nên nói như thế nào, cô bé tổ chức hạ ngôn ngữ: "Con thấy Chu Thanh Tùng liền rất tức giận, nhìn thấy con đều không vui phản ứng con."

Thẩm Mỹ Vân nghe được này, nhịn không được cười, sờ sờ đầu cô bé: "Nó không phản ứng con, con cũng không phản ứng nó là được."

"Chờ nó về sau trưởng thành, minh bạch đạo lý này, tự nhiên liền không giận ch.ó đ.á.n.h mèo nữa."

Chu Thanh Tùng cùng Lâm Lan Lan là quan hệ số mệnh, đáng tiếc hiện giờ số mệnh bị cắt đứt, mà Chu Thanh Tùng cùng Lâm Lan Lan chi gian, lại là quan hệ từ nhỏ cùng nhau lớn lên.

Luận thân sơ viễn cận, Chu Thanh Tùng cùng Lâm Lan Lan tự nhiên muốn thân cận một ít.

Miên Miên nghe xong mấy cái này, nháy mắt tâm tình tốt lên vài phần: "Lâm Lan Lan có Chu Thanh Tùng thiên vị, nhưng là con có Nhị Nhạc thiên vị."

"Mẹ, mẹ không biết Nhị Nhạc có bao nhiêu thích con đâu."

Dù sao ở trong mắt Nhị Nhạc, cô bé làm cái gì đều là đúng.

Thẩm Mỹ Vân nghe xong, nhịn không được cười cười: "Vậy con có cái gì tốt, nhớ rõ chia sẻ cùng Nhị Nhạc."

"Kia đương nhiên."

Miên Miên đúng lý hợp tình mà nói: "Nhị Nhạc thích con, con cũng thích Nhị Nhạc, giống như là thích Tiểu Hoa Mai giống nhau thích em ấy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Sau Khi Xem Mắt Mẹ Mỹ Nhân Đưa Con Nằm Thắng - Chương 632: Chương 654 | MonkeyD