Thập Niên 70: Sau Khi Xem Mắt Mẹ Mỹ Nhân Đưa Con Nằm Thắng - Chương 715:: Ca Phẫu Thuật Sinh Tử
Cập nhật lúc: 08/01/2026 10:13
Ông ta thậm chí giao việc trong tay cho đồ đệ, tự mình chạy lại mở cửa cho Thẩm Hoài Sơn.
Vì thế còn cố ý thay một đôi găng tay khác.
Nhìn thấy vị chủ nhiệm khoa từ trước đến nay không giả sắc thái, thế mà lại chạy đi mở cửa cho vị bác sĩ từ bên ngoài đến này.
Mọi người trong phòng phẫu thuật đều nhìn nhau.
Đây rốt cuộc là vị đại lão nào tới vậy a?
Thẩm Hoài Sơn đi vào, cửa phòng phẫu thuật liền đóng lại.
Tình huống bên trong, bên ngoài hoàn toàn không biết gì.
Lương Chiến Bẩm thấy một màn như vậy, đôi mắt mang theo vài phần ánh sáng mong đợi.
"Lão Hổ, có thể sống đúng không?"
"Có thể sống sót một cách thể diện?"
So với cái c.h.ế.t, điều đáng sợ hơn chính là Lão Hổ trở thành người bị liệt, như vậy còn khó chịu hơn g.i.ế.c cậu ấy.
Quý Trường Tranh lắc đầu: "Chờ kết quả đi."
Hiện tại ai cũng không biết.
Ánh sáng mong đợi trong mắt Lương Chiến Bẩm lập tức ảm đạm xuống.
"Điều kiện nhà Lão Hổ rất kém, cậu ấy từ nông thôn một đường g.i.ế.c đến đơn vị trú đóng của chúng ta, lúc ấy bởi vì trong nhà quá nghèo, danh ngạch nhập ngũ của cậu ấy còn suýt chút nữa bị đại đội trưởng đổi mất."
"Là cậu ấy không chịu thua, tự mình chạy tới đơn vị hỏi, lúc này mới coi như bình thường nhập ngũ."
"Thằng nhóc kia luôn là người ngủ muộn nhất, dậy sớm nhất, huấn luyện vất vả nhất trong mọi người, cậu ấy từ một tiểu binh vô danh, một đường đi đến bên cạnh tôi, thành phó thủ thuận tiện nhất của tôi."
Hốc mắt Lương Chiến Bẩm ửng đỏ, c.ắ.n răng tiếp tục nói: "Cậu ấy nhập ngũ năm 63, chỉ riêng đạn trên người đã có ba viên, còn một viên chưa lấy ra."
"Năm ngoái tôi làm mai cho cậu ấy một mối, mới kết hôn, vợ cậu ấy bụng mang dạ chửa, bảy tháng rồi."
Anh ta nói rất loạn, đông một câu tây một câu.
Quý Trường Tranh lại nghe rất nghiêm túc.
"Nếu Lão Hổ lần này không còn, vợ cậu ấy làm sao bây giờ? Còn đứa con trong bụng nữa, nhưng nếu cậu ấy sống sót mà thành người bị liệt, vậy vợ cậu ấy làm sao bây giờ? Con cái làm sao bây giờ? Cậu ấy còn cha mẹ phải nuôi, bên dưới còn một đàn em trai em gái."
Lão Hổ là trụ cột của mấy gia đình.
Lương Chiến Bẩm bụm mặt, nước mắt từ kẽ ngón tay chảy xuống: "Làm sao bây giờ?"
Lão Hổ là đi theo anh ta mà xảy ra chuyện.
Vốn dĩ Lão Hổ được nghỉ phép có thể về nhà, là anh ta nói hái thêm ít hạt thông, nhặt ít nấm, mang ra chợ nói không chừng có thể đổi chút tiền, tẩm bổ cho vợ con.
Nhưng là...
Mới bao lâu chứ.
Lương Chiến Bẩm thậm chí không dám đối mặt với vợ của Lão Hổ.
Nghe Lương Chiến Bẩm khóc lóc hỏi làm sao bây giờ.
Quý Trường Tranh lâm vào trầm mặc, không biết qua bao lâu, anh bình tĩnh nói: "Nếu cậu gục ngã, thì Lão Hổ thật sự có khả năng không còn hy vọng."
Lương Chiến Bẩm ngẩng đầu nhìn anh.
Quý Trường Tranh: "Hiện tại chuyện này, đơn giản có ba kết quả."
Lương Chiến Bẩm dựng tai lên.
"Thứ nhất, Lão Hổ khỏi hẳn. Thứ hai, Lão Hổ bị liệt. Thứ ba, Lão Hổ không còn."
Thấy Lương Chiến Bẩm sắp nổi giận, Quý Trường Tranh nhẹ nhàng bâng quơ ấn anh ta xuống: "Nghe tôi nói hết đã."
"Ba cái này, mặc kệ là cái nào, đều không thể thiếu tiền."
"Cậu có không?"
Lần này, hỏi Lương Chiến Bẩm cứng họng, anh ta vốn dĩ là lão quang côn, tiền lương mỗi tháng cơ bản đều nướng vào t.h.u.ố.c lá, ăn uống.
Trong nhà điều kiện không tồi, cũng không cần anh ta giúp đỡ.
Lương Chiến Bẩm: "Về sau sẽ có."
Quý Trường Tranh ừ một tiếng: "Vậy cậu tích cóp tiền đi, bên phía Lão Hổ cần chính là số tiền lớn."
"Cậu ấy khỏi, khám bệnh cần tiền; cậu ấy mất, mai táng cần tiền; cậu ấy bị liệt, nửa đời sau cả nhà cần tiền."
Nghe được lời này, đầu Lương Chiến Bẩm tức khắc to ra.
Tiền tiền tiền.
Anh ta xác thật cần rất nhiều tiền.
Vốn dĩ muốn hút t.h.u.ố.c, cũng không nỡ hút nữa.
Mấy thứ này đều là tiền.
Quý Trường Tranh vẫn là Quý Trường Tranh, hai ba câu nói liền dời đi sự chú ý của Lương Chiến Bẩm.
Từ 12 giờ rưỡi đến 5 giờ rưỡi.
Tất cả mọi người đều đang chờ đợi.
Chờ đợi một kết quả.
Lúc 5 giờ 55 phút, cánh cửa phòng phẫu thuật yên tĩnh đột nhiên mở ra.
Trong nháy mắt đó, Quý Trường Tranh và Lương Chiến Bẩm đồng thời đứng lên, nhìn qua.
Thẩm Hoài Sơn là người đầu tiên đi ra, trên áo phẫu thuật của ông còn dính m.á.u, găng tay trên tay cũng chưa tháo.
"May mắn không làm nhục mệnh."
Khi bốn chữ này vừa thốt ra.
Lương Chiến Bẩm bá một cái, lập tức ngồi phịch xuống đất, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống.
"Cảm... cảm ơn."
Ngay cả lời cảm ơn cũng khóc không thành tiếng.
Quý Trường Tranh gật gật đầu, nói với Thẩm Hoài Sơn: "Ba, cảm ơn."
Giọng nói nghẹn ngào.
Hiển nhiên áp lực của Quý Trường Tranh cũng không nhỏ hơn Lương Chiến Bẩm.
Thân là người của quân đội, đặc biệt là đội trưởng và người đứng đầu, bọn họ có quyền cũng có nghĩa vụ chịu trách nhiệm đối với mỗi một người lính dưới quyền.
Thẩm Hoài Sơn lắc đầu, rốt cuộc là tuổi đã cao, một đêm không ngủ thân thể có chút không chịu nổi, lảo đảo một cái, vẫn là Quý Trường Tranh phản ứng nhanh, vội vàng đỡ lấy ông.
"Ba..."
Thẩm Hoài Sơn lắc đầu: "Không sao, tìm cho ba một chỗ nghỉ ngơi một chút."
Quý Trường Tranh ừ một tiếng, không cần anh mở lời, Trần Quốc Hoa bên trong liền chạy ra: "Thầy, thầy đến phòng trực ban của em nghỉ ngơi, chỗ em có giường."
Thẩm Hoài Sơn gật đầu.
"Vậy cảm ơn Quốc Hoa."
Một tiếng cảm ơn Quốc Hoa, làm Trần Quốc Hoa vui đến híp cả mắt: "Thầy, lần này nếu không có thầy, ca phẫu thuật khẳng định không thể thành công như vậy."
Nói xong, mới như nhớ tới chính sự: "Người bệnh được đẩy đến phòng chăm sóc đặc biệt ICU, các anh cử một người qua đó chăm sóc cậu ấy."
Lần này, Lương Chiến Bẩm tự nhiên là việc nhân đức không nhường ai.
Việc đầu tiên của anh ta chính là đi xem Lão Hổ, Lão Hổ toàn thân đều bị phẫu thuật, cho nên lúc này bị băng bó kín mít.
Thuốc tê cũng chưa tan, người vẫn đang trong trạng thái hôn mê.
Nhưng là, Lương Chiến Bẩm chưa bao giờ may mắn như vậy, may mắn cậu ấy còn ở đây.
Còn sống.
"Bác sĩ, cậu ấy về sau..."
Trần Quốc Hoa nhìn về phía Thẩm Hoài Sơn, Thẩm Hoài Sơn: "Xem tình hình 24 giờ này của cậu ấy, nếu vượt qua được, đó chính là vượt qua được."
Nếu không vượt qua được.
Vậy những lời còn lại, đối phương cũng hiểu.
