Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng - Chương 441: Trình Nghiên Thu Thật Sự

Cập nhật lúc: 06/04/2026 09:58

Thẩm Vân Thư thấy Cố Cửu Yến không chống đỡ nổi, cô bèn bế nhóc cả gần mình nhất lại bên cạnh, vừa định thử giơ nhóc cả lên đỉnh đầu thì đã bị Cố Cửu Yến nhìn ra ý đồ và ngăn lại.

“Tụi nó nặng lắm, lát nữa em mệt đó.”

“Đứa bé tí tẹo, có nặng bao nhiêu đâu.”

“Thế cũng không được.” Cố Cửu Yến gỡ nhóc ba từ trên người mình xuống, rồi quay sang đón lấy nhóc cả trong tay Thẩm Vân Thư.

Nhóc cả vừa rồi còn bĩu môi sắp khóc lập tức tươi cười rạng rỡ, nhóc hai và mấy đứa khác chạy loạn xạ theo sau Cố Cửu Yến.

Đột nhiên, Cố Cửu Yến cứng đờ người, anh cảm nhận được một dòng chất lỏng ấm nóng chảy qua cổ mình, sau khi nhận ra đó là thứ gì, anh liền nhíu c.h.ặ.t mày.

Thẩm Vân Thư phát hiện ra điều bất thường, cô bước tới hỏi: “Cố Cửu Yến, sao vậy? Có phải mệt rồi không?”

Ngay sau đó, giọng nói nghiến răng nghiến lợi của Cố Cửu Yến vang lên: “Thằng nhóc con này ị lên cổ tôi rồi!”

“Hả?” Thẩm Vân Thư lại gần hơn một chút thì ngửi thấy mùi hôi thối bốc ra từ cổ Cố Cửu Yến, cô lập tức bật cười thành tiếng.

Nhưng khi thấy sắc mặt cực kỳ khó coi của Cố Cửu Yến, cô cố nén cười, gỡ nhóc cả từ trên người anh xuống.

Người trong nhà nghe thấy động tĩnh cũng vội vàng chạy ra, khi ánh mắt lướt qua dòng chất lỏng màu vàng phân trên cổ Cố Cửu Yến, mẹ Cố không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Cả sân tràn ngập tiếng cười của mẹ Cố, những người khác cũng cười theo, chỉ có sắc mặt Cố Cửu Yến là đen như than.

Bố Cố nói: “Cửu Yến, mau đi tắm rửa đi, đừng để lát nữa nó khô lại không rửa sạch được.”

“Vâng.” Cố Cửu Yến nhìn sâu vào nhóc cả một cái rồi bỏ đi, Thẩm Vân Thư cũng đi theo.

Cố Cửu Yến mắc chứng ưa sạch sẽ nghiêm trọng, nghĩ đến thứ trên cổ, lực tay anh không hề giảm đi, cổ cũng bị chà đến chảy m.á.u.

Thẩm Vân Thư không nhìn nổi nữa, cô giật lấy chiếc khăn tắm trong tay anh, đau lòng nói: “Được rồi, chà đến chảy m.á.u rồi kìa.”

“Bẩn.”

“Nó là con trai anh đó.”

“Nó lại không phải là em.”

Lời này vừa nói ra, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Vân Thư đỏ ửng, cô mặc cho Cố Cửu Yến giật lại chiếc khăn tắm trong tay mình.

Sau khi thay nước mấy lần liên tiếp, cảm giác khó chịu trong lòng Cố Cửu Yến mới tan biến, anh nhận lấy chiếc áo sơ mi được là phẳng phiu từ tay Thẩm Vân Thư rồi mặc vào.

Dưới lớp áo sơ mi là tám múi cơ bụng rõ nét, Thẩm Vân Thư đứng gần nên nhìn rất rõ, cô bất giác nuốt nước bọt.

Người đàn ông c.h.ế.t tiệt này, vóc dáng đúng là đẹp nhất hạng, không hổ là người đàn ông của Thẩm Vân Thư cô.

Cố Cửu Yến nhạy bén nhận ra sự khác thường của Thẩm Vân Thư, anh nhếch miệng cười, ghé sát vào tai cô, giọng nói trầm ấm: “Vợ, tối nay ném mấy đứa nhóc phiền phức kia cho bố mẹ được không.”

Lúc này, Thẩm Vân Thư bị Cố Cửu Yến mê hoặc đến ngây người, cô vô thức gật đầu: “Đều nghe theo anh.”

Cố Cửu Yến đạt được ý đồ, nhanh ch.óng hôn nhẹ lên môi Thẩm Vân Thư một cái rồi vui vẻ rời đi.

Chỉ là khi nhìn thấy thủ phạm là nhóc cả, nụ cười trên môi anh đột nhiên cứng lại.

Nhóc cả theo bản năng bám lấy Cố Cửu Yến, ôm lấy đùi anh vừa nhảy vừa đòi bế.

Cố Cửu Yến không muốn bộ quần áo vừa thay lại bị người ta ị lên người, anh đành nhẫn tâm không bế nó.

Nhóc cả khóc đến nước mắt lã chã, đôi mắt trong veo như lưu ly phủ một lớp sương mờ, cuối cùng Cố Cửu Yến vẫn mềm lòng, anh cúi người bế nhóc cả vào lòng.

Thẩm Vân Thư đứng cách hai cha con không xa, cười vô cùng rạng rỡ, trong mắt cô, tảng băng lớn Cố Cửu Yến này đã bị mấy đứa con trai trong nhà trị cho c.h.ế.t dí.

Bố Cố và mấy người nữa chuẩn bị một bàn thức ăn ngon, ông Thẩm sau khi biết tin cháu gái trở về, không cần nhà họ Cố đến mời, ông đã xách rượu và bánh phục linh mà cháu gái thích ăn đến tận nhà.

Ông cụ Lâm và bà Lâm cũng đến.

Cả gia đình đông đủ, chỉ thiếu bố mẹ Thẩm.

Bố mẹ Thẩm bận rộn công việc, không có thời gian đến, lần trước đưa Thẩm Vân Thư đến Kinh Đại nhập học cũng là đặc biệt xin nghỉ phép.

Nhưng phép này đâu thể xin mỗi ngày, đặc biệt là những người lãnh đạo như bố mẹ Thẩm càng phải làm gương, nêu tấm gương tốt cho cấp dưới.

Thẩm Vân Thư định nhân dịp cuối tuần sau, ngồi xe đến khu tập thể quân đội thăm bố mẹ Thẩm.

Lúc ăn cơm, mẹ Cố và ông Thẩm chê Thẩm Vân Thư gầy đi nhiều trong thời gian này, liên tục gắp thức ăn vào bát cho cô.

Thức ăn trong bát đã chất thành ngọn.

Cuối cùng, thức ăn Thẩm Vân Thư ăn không hết đều bị Cố Cửu Yến lấy ăn hết, ngoài ra, Cố Cửu Yến còn ăn thêm hai bát cơm, hai cái bánh bao nhân thịt lợn hành lá to bằng nắm đ.ấ.m.

Bởi vì, lát nữa sẽ có một trận chiến cam go.

Đến tối, mẹ Cố thông cảm cho đôi vợ chồng trẻ khó có dịp gặp nhau, không cần Cố Cửu Yến lên tiếng, bà đã tự giác gọi bố Cố đến bế sáu đứa nhóc nghịch ngợm đi.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, Thẩm Vân Thư và Cố Cửu Yến nhìn nhau, ngọn lửa nóng rực trong mắt Cố Cửu Yến làm trái tim Thẩm Vân Thư mềm nhũn.

Ngay sau đó, một đôi tay mạnh mẽ đột nhiên siết c.h.ặ.t lấy vòng eo thon thả của Thẩm Vân Thư, trong nháy mắt, cô đã bị Cố Cửu Yến ôm vào lòng.

…………

Sau đó, Thẩm Vân Thư nhớ đến chuyện Trình Nghiên Thu mạo danh, cô rúc vào lòng Cố Cửu Yến, lười biếng hỏi: “Tìm được Trình Nghiên Thu chưa? Khi nào cô ấy đến?”

“Cô bé đó sáng mai sẽ đến.”

Thẩm Vân Thư đột ngột ngồi dậy từ trong lòng anh, ánh mắt rực lửa nhìn Cố Cửu Yến: “Nhanh vậy sao? Sao anh không nói trước với em.”

“A Mãnh đã tìm thấy cô bé đó từ lâu rồi, bố cô ấy không may bị ngã gãy chân khi đang sửa mái nhà, mẹ cô ấy tinh thần không tốt, hai ông bà không thể thiếu người chăm sóc, thấy tình hình đã khá hơn, cô ấy mới ngồi xe đến đây.”

“Cô bé đó cũng thật đáng thương, nếu chuyện mạo danh không bị phát hiện, e là cả đời này sẽ bị chôn vùi ở nông thôn.”

Chuyện mạo danh người khác tương đương với việc thay đổi vận mệnh của họ, điều này có khác gì g.i.ế.c người, Tằng Uyển Chỉ đó thật không phải là người.

Ngày hôm sau.

Thẩm Vân Thư và Cố Cửu Yến dậy từ rất sớm, còn chưa kịp ăn cơm, Cố Cửu Yến đã lái xe đưa Thẩm Vân Thư đến ga tàu.

Trình Nghiên Thu thật sẽ đến ga lúc tám giờ rưỡi sáng, khi Thẩm Vân Thư và Cố Cửu Yến đến ga tàu thì mới tám giờ.

Còn nửa tiếng nữa Trình Nghiên Thu mới đến, Thẩm Vân Thư kéo Cố Cửu Yến tìm một góc không người, mỗi người gặm hai cái bánh bao nhân thịt gà nấm hương.

Trong túi áo của Thẩm Vân Thư còn có hai cái bánh bao được gói bằng giấy dầu, là chuẩn bị cho Trình Nghiên Thu.

Đồ ăn trên tàu phải tốn tiền, với hoàn cảnh gia đình của Trình Nghiên Thu, cô ấy chắc chắn sẽ không nỡ bỏ tiền ra mua cơm ăn.

Đợi mãi, cuối cùng tàu cũng đến ga, Thẩm Vân Thư bảo Cố Cửu Yến cao lớn giơ tấm biển có ghi tên Trình Nghiên Thu đứng ở toa số tám.

Đồng thời, Thẩm Vân Thư cũng tìm kiếm bóng dáng của Trình Nghiên Thu trong đám đông chen chúc.

Đột nhiên, một cô bé gầy gò, nhỏ nhắn, tết hai b.í.m tóc xuất hiện trước mặt Cố Cửu Yến, cô bé nắm c.h.ặ.t quai cặp sách, rụt rè nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt.

“Chào anh, xin hỏi anh có phải là đoàn trưởng Cố mà chú A Mãnh nhắc đến không ạ?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.