Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng - Chương 26
Cập nhật lúc: 07/03/2026 16:19
Ngô Mai Hoa cho rằng Giang Bằng hôm nay ăn cơm ở nhà bác cả Giang Đại Lâm, nghe nó nói bị người coi thường, ngồi dậy liền nói: “Bọn họ dựa vào cái gì coi thường con? Nhà họ Giang chỉ có con là đinh độc nhất, tất cả đồ đạc của nhà bác cả về sau đều là của con. Con ăn cơm ở nhà bọn họ thì làm sao?”
Giang Bằng lần đầu tiên nghe được lời như vậy, nó nghiêm túc hỏi: “Thật sự? Đồ đạc nhà bác cả, về sau đều là của con?”
“Thật sự,” Ngô Mai Hoa nghĩ đến Giang Đại Lâm không có con trai, nghĩ đến đồ đạc của nhà bác cả, tựa hồ cả người lại có sức lực, bà ta tiếp tục nói: “Bác cả con không có con trai, về sau đồ đạc của ông ấy không phải của con thì là của ai?”
Giang Bằng vừa nghe liền cao hứng, nó lại nhìn về phía Giang Đại Hải: “Bố, mẹ con nói là thật sao?”
Giang Đại Hải không trực tiếp trả lời, mà là nói: “Lời này ra ngoài đừng có nói lung tung.”
Đây là biến tướng thừa nhận lời Ngô Mai Hoa nói là thật. Giang Bằng cao hứng chạy ra ngoài, nó đột nhiên cảm thấy chính mình thật giàu có.
Buổi tối Giang Đào đã chui vào trong chăn, Giang Hạnh bỗng nhiên tới tìm cô, nói buổi tối muốn ngủ cùng cô, bộ dạng có vẻ không vui.
Giang Đào rất ít thấy cô ấy như vậy, vội vàng đồng ý. Hai người chui vào trong chăn, Giang Hạnh liền nói: “Mẹ chị hôm nay thế nhưng nói muốn nhận nuôi một đứa em trai cho chị, em nói xem chị đều lớn như vậy rồi, hai người họ cũng đều lớn tuổi như vậy, nhận nuôi em trai làm gì?”
Giang Đào sửng sốt: “Bác gái như thế nào bỗng nhiên muốn nhận nuôi con?”
“Còn không phải chú hai cùng thím hai bọn họ nhòm ngó đồ đạc nhà chị, mẹ chị tức quá nên nhất quyết phải có một đứa con trai.”
Giang Hạnh càng nói càng tức giận: “Em nói xem nhà chị có cái gì mà để cho bọn họ nhớ thương?”
Giang Đào kỳ quái, nhà bác cả không có con trai nhiều năm như vậy, sao bỗng nhiên lại nhắc tới việc này?
“Đang yên đang lành sao lại nói đến việc này?”
“Còn không phải tại cái thằng Giang Bằng kia,” Giang Hạnh tức đến nghiến răng nghiến lợi, “Chiều nay nó đến nhà chị, vênh mặt hất hàm sai khiến bắt mẹ chị làm sủi cảo cho nó ăn. Em nói xem không lễ không tết, sao có thể làm sủi cảo được chứ? Mẹ chị không đồng ý, nó liền chống nạnh nói đồ đạc nhà chị đều là của nó, nó bắt làm sủi cảo là phải làm sủi cảo.”
Giang Đào: “……”
“Em nói xem, nếu người lớn không nói lời này, trẻ con làm sao biết mà nói? Khẳng định là chú hai cùng thím hai dạy rồi.” Giang Hạnh nói mà trong mắt đều ngấn lệ, “Có ai bắt nạt người ta trắng trợn táo bạo như vậy không?”
Giang Đào đưa khăn tay cho Giang Hạnh lau nước mắt, lại ôn tồn khuyên: “Việc này chị cứ bình tĩnh nói chuyện với bác trai bác gái, đừng xúc động.”
Tư tưởng trọng nam khinh nữ đã ăn sâu bén rễ trong suy nghĩ của rất nhiều người, đặc biệt là ở nông thôn. Trong nhà nếu không có con trai thì dường như thấp hơn người ta một cái đầu.
Bác cả Giang Đại Lâm mấy năm nay trầm mặc ít lời, chỉ biết vùi đầu làm việc. Bác gái cũng cơ bản không giao thiệp nhiều với phụ nữ trong thôn, chính là sợ nhìn thấy ánh mắt coi thường của người khác.
Nhưng Giang Đào cảm thấy, không có con trai thì làm sao? Con gái cũng giống nhau, có thể gánh vác gia đình. Trong thôn bao nhiêu nhà có mấy đứa con trai, đứa nào đứa nấy đều bất hiếu, đến cuối cùng vẫn phải dựa vào con gái tiếp tế mới sống nổi.
“Chị đã nói chuyện đàng hoàng với bố mẹ rồi, nhưng họ không nghe.” Giang Hạnh lau nước mắt lại nói: “Đào Nhi, em nói xem, hai người họ hiện tại đều hơn 50 tuổi rồi. Bây giờ nhận nuôi một đứa con trai, lớn một chút thì nuôi không thân, nhỏ một chút thì đợi nó lớn đến 17-18 tuổi có thể kết hôn, hai người họ đều sáu bảy mươi tuổi rồi, họ nuôi con trai để làm gì?”
Giang Đào tán đồng suy nghĩ của Giang Hạnh. Ở đây người sống thọ nhất cũng chỉ tầm 80 tuổi, đại bộ phận mọi người cũng chỉ sống đến hơn 60 tuổi.
Nuôi con để dưỡng già, con trai nuôi lớn rồi thì mình cũng qua đời, cần thiết phải nuôi sao? Hơn nữa còn không phải con ruột, là con nuôi.
Giang Đào cảm thấy bác trai bác gái là tức đến mụ mị đầu óc mới nói ra chuyện nhận nuôi con. Theo Giang Đào thấy, thà tuyển một người con rể ở rể còn hơn là nhận nuôi một đứa con trai.
“Chị liền kỳ quái,” Giang Hạnh khóc lóc nói: “Nhà chị có đồ vật gì đáng giá làm chú hai cùng thím hai nhớ thương? Nếu không phải tại bọn họ, bố mẹ chị cũng sẽ không nghĩ đến chuyện nhận nuôi con trai.”
Giang Đào cười lạnh, trong mắt Ngô Mai Hoa, chỉ cần là đồ của người khác thì đều đáng giá.
“Đồ vật đáng giá để nhớ thương thì nhiều lắm,” Giang Đào nói: “Hôm nay Giang Bằng chẳng phải coi như lẽ đương nhiên, bắt bác gái làm sủi cảo cho nó ăn sao?”
“Bọn họ mơ tưởng hão huyền.” Giang Hạnh hung hăng lau nước mắt, “Bố mẹ chị cực khổ kiếm được đồ đạc, dựa vào cái gì cho bọn họ a?”
“Đúng vậy. Chị ở chỗ em khóc lóc có tác dụng gì? Chị phải về nhà nói chuyện đàng hoàng với bố mẹ chị, theo em thấy thì tìm một người con rể ở rể cũng còn hơn là nhận nuôi một đứa trẻ.”
Vừa nghe đến con rể ở rể, Giang Hạnh đỏ mặt: “Em nói cái gì đấy?”
Giang Đào cười: “Em nói đùa thôi.”
Giang Hạnh cúi đầu trầm tư một lát, sau đó bỗng nhiên nói: “Chị về bàn bạc với bố mẹ chị xem sao.”
“Hả?” Giang Đào không nghĩ tới Giang Hạnh lại coi là thật, lập tức nói: “Con rể ở rể cũng phải chọn lựa kỹ càng, nhân phẩm là quan trọng nhất.”
“Chị biết, chị sẽ không để người ta bắt nạt đâu. Ngược lại là em,” Giang Hạnh nghiêng người nhìn Giang Đào hỏi: “Em lần này trở về là vì cái gì nha?”
Giang Hạnh tính tình nóng nảy, Giang Đào sợ nói sự thật cho cô ấy biết, ngày mai cô ấy sẽ xông đến nhà họ Tần lý luận. Chuyện với nhà họ Tần, cô muốn đợi Tần Sơn Hà trở về rồi mới giải quyết.
“Chỉ là nhớ bà ngoại, trở về ở một thời gian thôi.” Giang Đào nói.
Giang Hạnh không nghi ngờ gì, hai chị em lại trò chuyện một lát rồi đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau Giang Hạnh liền về, bà ngoại bảo cô ấy ở lại ăn cơm xong hãy đi, cô ấy nói thế nào cũng không chịu. Hiện tại nhà ai lương thực cũng quý giá, cô ấy không muốn chiếm cái tiện nghi này.
Giang Đào không yên tâm về Giang Hạnh, ăn xong cơm trưa liền đi sang nhà bác cả Giang Đại Lâm. Đến nơi thì thấy họ đang ăn cơm, Giang Hạnh nhìn thấy cô vội vàng đứng dậy nói: “Mẹ chị làm mì sợi, ăn ngon lắm, chị đi xới cho em một bát nhé.”
