Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng - Chương 305

Cập nhật lúc: 08/03/2026 17:05

Một đường trầm mặc về đến nhà, trong nhà rất yên tĩnh, hẳn là đều đã ngủ. Tần Sơn Hà đun nước, hai người rửa mặt đ.á.n.h răng xong nằm trên giường, vẫn là lẫn nhau trầm mặc.

Một lát sau Lương Hiểu Đào nói: "Tần Sơn Hà, lúc trước em hỏi anh thế nào là vợ chồng, câu trả lời của anh em không hài lòng. Anh cho rằng vợ chồng, là chồng chống đỡ toàn bộ gia đình, vợ phải dựa vào chồng. Em lại cho rằng, vợ chồng đi tới cùng nhau, muốn lâu dài, liền phải tôn trọng lẫn nhau, thấu hiểu lẫn nhau, bao dung lẫn nhau, gặp vấn đề có thể là chỗ dựa cho đối phương.

Biết lúc mới bắt đầu vì cái gì em muốn ly hôn với anh không? Nguyên nhân chân chính không phải mẹ anh nhốt em trong phòng không cho em thi đại học, là em cảm thấy lúc em khó khăn nhất anh không thể trở thành chỗ dựa của em. Anh không trải qua, không thể nào hiểu được sự tuyệt vọng của em lúc đó.

Lúc ấy bà cùng Tần Sơn Phượng lôi em về phòng, dùng khóa khóa cửa lại. Em muốn nhảy cửa sổ trốn đi, các bà ấy ở dưới ngăn cản, lúc em nhảy xuống bị đập đầu, lập tức liền hôn mê bất tỉnh.

Tỉnh lại nằm trên giường, mẹ anh ở ngoài cửa kêu gào bắt em nhận mệnh, nói bên ngoài trời có cao đến đâu, em cũng phải ở trong cái ổ nhà họ Tần các người. Lúc ấy em liền nghĩ, nếu anh ở nhà sẽ thế nào, sẽ giống mẹ anh ấn em ở trong nhà, hay là cho em đi thi?

Em thậm chí ảo tưởng, anh đột nhiên trở về, cứu em ra báo thù cho em. Nhưng là cái gì đều không có. Khi đó em liền biết, dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính mình."

Tim Tần Sơn Hà đau nhói, duỗi tay ôm cô vào lòng, bàn tay to nhẹ nhàng vỗ lưng cô trấn an. Anh biết cô lúc trước ở cái nhà này chịu ủy khuất, nhưng đây là lần đầu tiên cô nói rõ ràng với anh tình huống lúc đó như vậy. Hẳn là còn có rất nhiều chuyện nữa, chẳng qua cô đều không nói mà thôi.

Lương Hiểu Đào đẩy anh ra, nằm thẳng nhìn màn đêm đen nhánh: "Tần Sơn Hà, anh thật sự rất tâm cơ. Anh dùng hành động làm em biết anh là đáng tin cậy, em đ.á.n.h mất ý niệm ly hôn với anh. Anh lại ở sinh hoạt chăm sóc em cẩn thận tỉ mỉ, làm em cảm thấy em chính là bảo bối được anh sủng trong lòng bàn tay.

Nhưng là em hiện tại bỗng nhiên minh bạch, em kỳ thật chính là món đồ chơi trong lòng bàn tay anh, anh hiện tại thích em, liền kiên nhẫn sủng em dỗ em, nhưng cái này tiền đề là, em nghe lời anh, em có thể làm anh vui lòng, em vừa có phản bác, anh xem, anh liền nói em không hiểu chuyện."

Tim Tần Sơn Hà đau như d.a.o cắt, anh nghiêng người nghiêm túc nhìn sườn mặt Lương Hiểu Đào rầu rĩ nói: "Vợ à, anh biết anh sai rồi, nhưng em đừng nghĩ anh xấu xa như vậy, anh chưa từng nghĩ tới bài bố em, anh là thật sự muốn đặt em ở trên đầu quả tim mà thương."

"Em cũng sủng anh nha!" Lương Hiểu Đào nói.

Tần Sơn Hà cười một cái: "Vợ anh xác thật sủng anh."

Những lời này anh nói rất thật lòng, anh không phải kẻ không biết tốt xấu. Vợ anh ở nhà anh chịu nhiều ủy khuất như vậy, bọn họ hòa hảo xong cô cơ hồ không nhắc tới chuyện trước kia, còn không phải sợ anh khó xử.

Anh từ bỏ công việc, tất cả mọi người nói anh quá xúc động, không màng hậu quả. Chỉ có vợ nói anh dũng cảm, có gan theo đuổi mộng tưởng. Cô không phải kẻ ngốc, đương nhiên biết vạn nhất anh thất bại sẽ là hậu quả gì, nhưng cô vẫn là mù quáng tin tưởng anh, sùng bái anh, làm sao không phải là dung túng đối với anh.

"Tần Sơn Hà," Lương Hiểu Đào nghiêng người lại nói: "Anh hiện tại cùng Hạ Đông Thăng giống nhau, có chút mù quáng tự tin tự đại. Anh cho rằng anh là quyền uy trong cái nhà này, anh có thể chi phối mỗi người trong nhà, nhưng hiện thực là như thế này sao? Tần Sơn Phượng cùng anh làm loạn đòi đi Kinh Đô đúng không?

Phải, anh có thể cường ngạnh giữ cô ta lại, nhưng là anh tin hay không, cô ta có thể tự mình chạy đến Kinh Đô. Mẹ anh đối với cô ta là không ngừng dung túng, cô ta tới Kinh Đô rồi sẽ thế nào? Anh đã quên Triệu Tiểu Tam, Phạm Hiểu Sương mang đến t.a.i n.ạ.n gì cho nhà họ Triệu và nhà họ Phạm rồi sao?

Sống yên ổn nghĩ đến ngày gian nguy, Tần Sơn Hà, anh không thể bị sự an ổn trước mắt làm mờ đầu óc. Anh ở sự nghiệp cẩn thận, đi một bước xem ba bước, không cho chính mình sai sót một chút nào, vì cái gì ở xử lý chuyện trong nhà lại hồ đồ như vậy? Còn không phải anh muốn dung túng những người trong nhà này, bao gồm cả Tần Sơn Phượng.

Anh nói mẹ anh sủng Tần Sơn Phượng, anh lại làm sao không phải? Với cái tính tình này của cô ta, nếu là đặt ở nhà họ Lương, đã sớm bị đ.á.n.h không biết bao nhiêu trận. Ông nhị của em chỉ có Lương Nghị là cháu trai duy nhất, vì cái gì nhẫn tâm đặt ở bên cạnh ông nội nuôi dưỡng? Còn không phải ông nội có thể ngoan hạ tâm đ.á.n.h anh ấy quản anh ấy, bằng không Lương Nghị chính là một Triệu Tiểu Tam khác.

Em hiện tại nói rõ thái độ, em cự tuyệt bọn họ đi Kinh Đô, tiếp thu hay không anh tự xem mà làm."

Câu cuối cùng Lương Hiểu Đào nói rất nghiêm túc, thái độ bày ra rõ ràng. Tần Sơn Hà cười khổ một tiếng, đều nói bị lá che mắt, anh chính là bị một chút thành tích hiện tại che mắt. Anh vô pháp tưởng tượng nếu là chính mình vẫn luôn như vậy đi xuống, sẽ là một cái hậu quả gì.

Là anh tự đại.

Nghiêng người đem vợ nhỏ gắt gao ôm vào trong n.g.ự.c, thanh âm có chút chua xót nói: "Vợ à, anh lần này thật sự biết sai rồi, cảm ơn em."

"Vậy anh tính toán làm thế nào?" Lương Hiểu Đào hỏi.

Tần Sơn Hà suy nghĩ một lát nói: "Đều không cho bọn họ vào Kinh Đô. Sắp tới anh muốn tìm đại lý thương mại trên cả nước, để Sơn Lâm làm đại lý tỉnh, cho dù là anh em ruột cũng phân chia rõ ràng thì tốt hơn, cho dù muốn giúp chú ấy cũng không cần trộn lẫn với việc kinh doanh của chúng ta."

Lương Hiểu Đào gác tay lên eo anh ừ một tiếng, người đàn ông này một khi thanh tỉnh, so với ai khác đều minh bạch. Lòng người đều là không đủ, hiện tại Tần Sơn Lâm cảm thấy Tần Sơn Hà đối với cậu ấy rất tốt, về sau nếu Tần Sơn Hà làm ăn càng ngày càng lớn, cậu ấy có thể hay không không biết đủ? Ai cũng không biết.

Người thân trong nhà dễ dàng nhất có sổ sách lung tung, để tránh về sau nảy sinh mâu thuẫn không vui, chi bằng hiện tại liền phân rành mạch, giúp rõ ràng. Có thể giúp cậu, có thể cho cậu mượn tiền, nhưng cậu là của cậu, tôi là của tôi.

"Như vậy là đúng," Lương Hiểu Đào nói: "Đừng nói anh cùng Tần Sơn Lâm, chính là ông nội cùng ông nhị cũng phân rành mạch. Bệnh viện còn chưa bắt đầu, chúng em cũng đã ký hiệp nghị, em cùng bà nội, ông nhị, bác cả mỗi người chiếm 25% cổ phần. Cùng nhà họ Tiêu hợp tác làm nhà máy, nhà họ Lương chiếm 50% cổ phần, 50% cổ phần này, một nửa ở danh nghĩa bà nội, một nửa ở danh nghĩa ông nhị."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.