Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng - Chương 308
Cập nhật lúc: 08/03/2026 17:05
Một bữa cơm ăn coi như hài hòa, ăn cơm xong Tần Sơn Hà gọi Tần Sơn Lâm vào phòng nói chuyện, Lương Hiểu Đào cùng Lưu Xuân Phân cùng nhau rửa bát trong bếp.
"Chị dâu, chị nói xem sao chúng ta lại vớ phải bà cô em chồng như vậy chứ." Lưu Xuân Phân oán giận với Lương Hiểu Đào: "Anh cả bảo chúng em đi Kinh Đô, cô ta cứ đòi đi theo. Có con gái gả đi rồi mà cứ đòi đi theo nhà mẹ đẻ ở..."
Lời cô ta nói được một nửa, nhớ tới Lương Hiểu Đào cùng Tần Sơn Hà chính là đang ở nhà mẹ đẻ Lương Hiểu Đào, lập tức im miệng. Lương Hiểu Đào cũng không để ý, hỏi: "Mẹ nói với các em à?"
Lưu Xuân Phân nhìn nhìn Lương Hiểu Đào, thấy cô không có vẻ tức giận, yên tâm lại nói: "Vâng, tối hôm qua mẹ nói với bọn em, bảo bọn em mua nhà thì mua rộng chút, để Tần Sơn Phượng ở cùng bọn em. Chị nói xem có đạo lý như vậy sao?"
Lương Hiểu Đào trầm mặc một lát, nói: "Sơn Hà nói bảo các em dọn đến Kinh Đô, chị cảm thấy cũng không phải thực tốt."
Lời này của cô vừa thốt ra, Lưu Xuân Phân kinh ngạc: "Chị dâu, chị không muốn ạ? Chị yên tâm, bọn em qua đó sẽ không gây phiền toái cho các chị đâu."
"Chị không phải chê các em gây phiền toái, em cùng Sơn Lâm đều là người hiểu chuyện, cũng sẽ không gây phiền toái gì cho chị." Lương Hiểu Đào cất bát đã rửa sạch vào tủ, lại nói: "Sơn Lâm đi Kinh Đô cũng là làm công cho Sơn Hà, chị cảm thấy chi bằng các em tự mình làm chủ. Hiện tại tình thế quốc gia tốt, các em tự mình mở công ty, chẳng phải tốt hơn đi theo Sơn Hà sao? Chị đây cũng là tính toán cho tương lai của các em."
Lưu Xuân Phân nghe xong không nói gì, cô ta đang suy nghĩ ý tứ trong lời nói của Lương Hiểu Đào, cô nói tự mình làm chủ tốt hơn làm cùng Tần Sơn Hà.
Một lát sau cô ta nói: "Bọn em tự làm thì làm cái gì? Vẫn sản xuất mặt nạ sao?"
Mặt nạ là công thức của cô, sao có thể tùy tiện cho người khác sản xuất, bất quá Lương Hiểu Đào không so đo với cô ta, nói: "Nhà máy bên này sản xuất không đạt yêu cầu, phải đình sản. Các em làm đại lý tỉnh cho mặt nạ."
"Gì là đại lý tỉnh?" Lưu Xuân Phân tuy rằng làm việc ở nhà máy, nhưng về tiêu thụ thì một chút cũng không hiểu, Lương Hiểu Đào cũng không giải thích với cô ta, mà là nói: "Cái này để Sơn Lâm giải thích với em. Còn nữa, các em làm đại lý tỉnh, kiếm được tiền, có tích lũy còn có thể làm chút đầu tư khác."
Lương Hiểu Đào nói Lưu Xuân Phân không hoàn toàn nghe hiểu, nhưng cô ta đại khái biết, chính là ý bảo bọn họ tự mình làm ông chủ.
"Nhưng nếu lỗ thì làm sao?" Lưu Xuân Phân hỏi.
"Cái này em bàn bạc với Sơn Lâm." Với sự hiểu biết của Lương Hiểu Đào đối với Tần Sơn Hà, thế nào cũng sẽ không để Tần Sơn Lâm lỗ vốn.
"À, em về hỏi Sơn Lâm." Lưu Xuân Phân cũng biết mình không có văn hóa, lời Lương Hiểu Đào nói cô ta không hiểu, chỉ có thể về bảo Tần Sơn Lâm giải thích cho.
Rửa bát xong, bên kia Tần Sơn Hà cùng Tần Sơn Lâm cũng nói chuyện xong rồi, Tần Sơn Lâm không có vẻ gì không vui, nghĩ đến là nói chuyện rất tốt.
Trở về phòng, Lương Hiểu Đào kể lại chuyện cô nói với Lưu Xuân Phân cho Tần Sơn Hà nghe, anh nghe xong cười: "Em hiện tại cũng biết lừa gạt người rồi."
Lương Hiểu Đào trừng anh: "Sao gọi là lừa gạt người? Em nói không phải sự thật sao? Tần Sơn Lâm làm công cho anh, một tháng anh có thể trả cho chú ấy bao nhiêu tiền? Chú ấy tự mình làm đại lý tỉnh có thể kiếm bao nhiêu tiền? Không cần em nói, bọn họ tự mình sẽ tính ra món nợ này. Hơn nữa tự mình làm ông chủ, tổng so với làm công cho người khác tự tại hơn."
Tần Sơn Hà cúi đầu c.ắ.n nhẹ mũi cô: "Đúng, cho nên Sơn Lâm rất cao hứng lựa chọn làm đại lý tỉnh."
Lương Hiểu Đào đẩy anh ra, hừ một tiếng nói: "Nhìn xem, kết quả của việc anh độc đoán chưa chắc đã tốt."
"Được rồi ~ anh sai rồi."
Sự tình nếu đã qua, Lương Hiểu Đào cũng sẽ không nắm mãi không buông, bắt đầu thu dọn đồ đạc đi thôn Thượng Thủy tìm Giang Hạnh.
Bên này, Tần Sơn Lâm nói chuyện đại lý tỉnh với Lưu Xuân Phân, Lưu Xuân Phân suy nghĩ một lát nói: "Nói cách khác, chúng ta lấy hàng từ chỗ anh cả đi bán, bán được tiền lại trả tiền hàng cho anh ấy."
Tần Sơn Lâm gật đầu cho có lệ, cô ta cũng chỉ có chút tầm nhìn ấy.
"Nói cách khác, thứ này chúng ta nếu bán không được, còn có thể trả lại cho bọn họ. Chúng ta sẽ không lỗ tiền, đúng không?"
Tần Sơn Lâm ừ một tiếng, sao có thể bán không được? Con đường tiêu thụ trong tỉnh trước kia anh cả đều đã mở ra, tương đương với việc đem thị trường này trắng trợn cho cậu ấy.
"Vậy chúng ta không thể đi Kinh Đô?" Lưu Xuân Phân có chút tiếc nuối, Tần Sơn Lâm tức giận nói: "Đi cái gì Kinh Đô, cô tưởng Kinh Đô là nơi tốt lắm à?"
Lưu Xuân Phân không nói nữa, trước kia cô ta còn có thể cãi lại cậu ấy vài câu, từ khi cậu ấy quản lý nhà máy, cô ta cũng không dám cãi lại. Không có tự tin.
Thủ tục của Giang Hạnh cùng Hạ Đông Thăng làm rất nhanh, làm xong thủ tục, Giang Hạnh đưa cho anh ta một phần tiền, coi như mua lại cổ phần. Từ đây cùng Hạ Đông Thăng một đao cắt đứt.
Tần Sơn Hà đứng ra, mời hai nhà Ngô Kiến Trung và Triệu Văn Bân ăn cơm, trong lúc đó Lương Hiểu Đào đem chuyện Giang Hạnh ly hôn nói với Điền Ái Cầm cùng Lương Lệ, sau đó nói: "Người chị em này của em, các chị về sau giúp đỡ chút."
Điền Ái Cầm cùng Lương Lệ tự nhiên đáp ứng, hai người còn hung hăng phê phán Hạ Đông Thăng một trận.
Ăn cơm xong, Điền Ái Cầm cùng Ngô Kiến Trung về nhà, rửa mặt đ.á.n.h răng xong nằm trên giường, Điền Ái Cầm nói: "Anh cảm thấy Giang Hạnh cùng Kiến Thành ghép thành một đôi thế nào?"
Ngô Kiến Trung nhíu mày nghĩ nghĩ: "Tôn Vi chưa tìm được, bọn họ chưa ly hôn, nói cái gì cũng là uổng phí."
"Tổng không thể cứ mãi không tìm thấy." Điền Ái Cầm nói: "Tìm được rồi thì ly hôn, em cảm thấy Giang Hạnh không tồi. Chỉ là, cô ấy ly hôn với người trước là vì người kia không có đảm đương, cũng không biết có thể coi trọng Kiến Thành hay không."
Ngô Kiến Trung hừ một tiếng: "Nó nghe lời."
Ngô Kiến Thành là con út nhà họ Ngô, tự nhiên được nuông chiều. Trẻ con lúc nhỏ cảm thấy thương nó, cho nhiều chút quan tâm, lớn lên mới biết được cưng chiều con cái đối với nó cũng không tốt. Giống như Ngô Kiến Thành, liền dưỡng thành tính tình nghe lời ngoan ngoãn.
Nếu là con gái, tính cách này không thể tốt hơn, nhưng một đại nam nhân tính cách này liền có chút không tốt. Bọn họ may mắn chính là, Ngô Kiến Thành không có dưỡng thành tính tình hỗn thế ma vương.
