Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng - Chương 352
Cập nhật lúc: 08/03/2026 17:12
"Mẹ cô... Họ gì?" Nhớ không lầm thì, mục đích cụ ngoại Mai Bá Vinh nhận nuôi Mai Nguyên Trung chính là để ông ấy ở rể. Bà nội không gả cho ông ấy, vậy chị gái bà nội có thể hay không gả cho ông ấy đâu?
Mai Bích Hoa trầm mặc một thoáng nói: "Mẹ tôi họ Lưu, bà ấy... Không phải vợ của bố tôi. Bất quá, vợ của bố tôi cũng họ Mai."
Tình huống này liền xấu hổ rồi!
Tình huống hiện tại rất có khả năng là, Mai Nguyên Trung cùng chị gái bà nội là Mai Thu Cẩn kết hôn, sau đó ông ấy ngoại tình, sinh ra Mai Bích Hoa. Nhưng mặc kệ ân oán đời trước, con người Mai Bích Hoa vẫn là không tồi.
"Xin lỗi." Bắt cô ấy phải kể ra thân thế không mấy tốt đẹp của mình. Bất quá Mai Bích Hoa nhưng thật ra không để ý lắm, cô ấy cười cười nói: "Không có gì, thân phận này tôi đã sớm thích ứng. Nếu bố tôi thật sự có quan hệ họ hàng với các cô, tôi có thể cho các cô phương thức liên lạc của ông ấy."
"Vậy được, cảm ơn cô!"
Mai Bích Hoa lấy giấy b.út mang theo bên người, viết một địa chỉ cùng một dãy số điện thoại.
Trở về văn phòng, Lương Hiểu Đào nhìn địa chỉ kia nói: "Anh biết nơi này không?"
Tần Sơn Hà rót cho cô một cốc nước: "Anh gọi điện cho Trương Hữu Minh, bảo cậu ấy tìm hiểu tình hình trước đã."
"Sự tình sao lại phức tạp như vậy chứ? Mai Bích Hoa cư nhiên là...." Lương Hiểu Đào thở dài nặng nề, muốn tìm được người thân cho bà nội, nhưng nói không chừng sẽ có một đống chuyện phiền toái.
Tần Sơn Hà nhéo nhéo má cô: "Chuyện của người đời trước, để người đời trước xử lý là được."
Đang nói chuyện, bên ngoài truyền đến tiếng ầm ĩ, Tần Sơn Hà mở cửa, liền thấy bên ngoài vây quanh một đám người, còn có một người phụ nữ đang chỉ vào Đặng Tuệ Linh mắng: "Đồ không biết xấu hổ lẳng lơ, tuổi còn trẻ mày làm gì không tốt, chuyên môn đi quyến rũ đàn ông, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày con hồ ly tinh, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày."
Nói xong liền động thủ.
Tần Sơn Hà nhíu mày đi qua: "Có chuyện gì vào văn phòng nói."
Đoạn Nguyệt Trúc nhìn về phía Tần Sơn Hà, thấy anh một bộ dáng lãnh đạo, hỏi: "Anh là ai?"
"Chị có chuyện gì cứ nói với tôi là được." Tần Sơn Hà không vui nhìn Đặng Tuệ Linh một cái, vốn định hôm nay sa thải cô ta, không nghĩ tới lại xảy ra chuyện này.
Đứng ở cửa văn phòng Lương Hiểu Đào hối hận không sớm một chút xử lý Đặng Tuệ Linh, như vậy cô ta cùng Hàn Thanh Bình có sinh con đẻ cái, cũng không liên quan gì đến bọn họ. Nhưng hiện tại cô ta là công nhân nhà máy, để người ta nói ra nói vào, ít nhiều sẽ ảnh hưởng đến thanh danh nhà máy.
"Đi theo tôi vào văn phòng."
Đoạn Nguyệt Trúc cảm thấy có lãnh đạo ở đây, sự tình càng dễ giải quyết, liền đi theo Tần Sơn Hà vào văn phòng. Đặng Tuệ Linh cũng không thể không đi theo, cô ta cho dù có tâm cơ, rốt cuộc chỉ là cô gái 17-18 tuổi, hiện tại hoàn toàn là ngây người.
Mấy người mới vừa ngồi xuống, Đặng Hướng Quốc cùng Hàn Thanh Bình liền tới rồi. Bọn họ vừa tiến vào, Đặng Tuệ Linh liền nhào về phía Đặng Hướng Quốc khóc lên: "Anh, ô ô ô……"
Đặng Hướng Quốc bất thiện nhìn Hàn Thanh Bình, trong mắt ông ta, em gái ông ta ngoan ngoãn hiểu chuyện, khẳng định là Hàn Thanh Bình làm chuyện gì, khiến vợ hắn hiểu lầm, sau đó chạy tới bắt nạt em gái ông ta.
Hàn Thanh Bình cảm thấy mặt mũi đều sắp mất hết, hắn lạnh mặt nói với Đoạn Nguyệt Trúc: "Cô tới làm loạn cái gì?"
Đoạn Nguyệt Trúc tựa hồ đã sớm nhìn thấu sắc mặt hắn, bị hắn chất vấn không có một chút thương tâm. Bà ta từ trong túi lấy ra một tờ giấy ném về phía Hàn Thanh Bình: "Anh nói xem tôi muốn làm gì?"
Tờ giấy đập vào mặt Hàn Thanh Bình rồi rơi xuống đất, Lương Hiểu Đào tò mò bên trên viết cái gì, mà tờ giấy vừa lúc bay tới dưới chân cô, liền khom lưng nhặt lên.
Cúi đầu xem xong, cô cảm thấy Đoạn Nguyệt Trúc khả năng sẽ đi một chuyến tay không.
Quả nhiên, Đặng Tuệ Linh nhìn thấy tờ giấy kia, cũng không khóc nữa, xoay người chỉ vào Đoạn Nguyệt Trúc nói: "Chỉ vì bài thơ này mà chị chạy tới đ.á.n.h c.h.ử.i tôi sao? Vậy tôi nói cho chị biết, đây là tôi chép từ trong sách ra, chữ thầy Hàn viết đẹp, tôi nhờ thầy ấy chỉ điểm chữ viết cho tôi chút thôi."
Cô ta một bộ dáng không chịu nổi nhục nhã, Hàn Thanh Bình tựa hồ đau lòng, lôi kéo Đoạn Nguyệt Trúc đi ra ngoài: "Còn không mau về nhà."
Nhưng là Đoạn Nguyệt Trúc lại không đi, bà ta cười lạnh nói: "Đừng tưởng tôi không biết chữ mà lừa gạt tôi. Tôi biết đây là thơ trong sách, nhưng đây là thơ tình. Cô là con gái con lứa, chép một bài thơ tình đưa cho đàn ông, có ý tứ gì?
Tôi cũng mặc kệ cô có ý tứ gì, hôm nay tới chính là muốn nói cho cô biết, Hàn Thanh Bình lúc trước vào đại học là nhà tôi bỏ tiền nuôi, bố mẹ anh ta là tôi hầu hạ đến lúc c.h.ế.t, anh ta nợ tôi ân tình to lớn, đời này chỉ có thể cùng tôi chắp vá mà sống, đừng nghĩ ly hôn. Anh ta nếu dám ly hôn, tôi sẽ làm cho anh ta thân bại danh liệt."
Hàn Thanh Bình là con một trong nhà, từ nhỏ đi học thành tích đã tốt, nhưng bố mẹ hắn sức khỏe vẫn luôn không tốt, lại không có công việc ổn định, học phí không đóng nổi.
Nhà Đoạn Nguyệt Trúc là hàng xóm với hắn, nhà họ Đoạn chỉ có Đoạn Nguyệt Trúc là con gái duy nhất, hai vợ chồng lại đều là công nhân, cuộc sống tương đối dư dả. Thấy Hàn Thanh Bình hiếu học lại học giỏi, liền vẫn luôn giúp đỡ hắn đi học, mãi cho đến khi hắn thi đậu đại học, trường học miễn học phí còn cấp trợ cấp mới kết thúc.
Nhưng nhà họ Hàn tựa hồ gặp vận đen, ngày Hàn Thanh Bình nhận được giấy báo trúng tuyển, bố hắn ngã gãy chân, mẹ hắn lại sức khỏe yếu không thể chăm sóc bố hắn.
Cả nhà đang lúc khó khăn, người nhà họ Đoạn lại đây nói muốn kết thông gia, gả Đoạn Nguyệt Trúc cho Hàn Thanh Bình. Lúc này, Hàn Thanh Bình cưới vợ là lựa chọn tốt nhất, hắn có thể an tâm đi học, bố mẹ ở nhà cũng có người chăm sóc. Cứ như vậy Hàn Thanh Bình và Đoạn Nguyệt Trúc kết hôn.
Kết hôn xong Đoạn Nguyệt Trúc hiếu kính bố mẹ chồng, ngay cả mấy năm trước biến động, tình cảnh Hàn Thanh Bình gian nan, bà ta đều không rời không bỏ.
Quốc gia khôi phục thi đại học, Hàn Thanh Bình - người thầy giáo đại học này cũng khôi phục công tác, cả nhà cuối cùng cũng vượt qua những năm tháng gian nan nhất. Năm trước bố mẹ Hàn Thanh Bình qua đời, Đoạn Nguyệt Trúc lo liệu hậu sự cho hai người xong mới mang theo con cái tới Kinh Đô.
