Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng - Chương 354
Cập nhật lúc: 08/03/2026 17:12
"Số hàng này chở đi đâu?" Lương Hiểu Đào hỏi.
"Đây là nguyên nhân anh cùng Tiêu Sách cùng nhau làm vận chuyển hàng hóa, hàng của chúng ta phải đi khắp nơi trên cả nước, có con đường vận chuyển riêng là tốt nhất."
Xem không sai biệt lắm, Tần Sơn Hà lôi kéo cô đi ra ngoài: "Lợi nhuận vận chuyển hàng hóa rất cao, hơn nữa làm cũng đơn giản. Hiện tại bên kia có mười mấy chiếc xe tải, nhưng vẫn không đủ dùng. Anh dự tính sau này vận chuyển hàng hóa sẽ càng có triển vọng."
Bất luận cái gì một cái nhà máy, đều không rời đi vận chuyển hàng hóa.
Lương Hiểu Đào nghĩ nghĩ: "Vì cái gì không đi đường sắt?"
"Vợ anh đúng là thông minh," Tần Sơn Hà cười nói: "Tiêu Sách đang đi quan hệ bên bộ phận đường sắt, chuyện này giao cho cậu ta là được."
Tuy nói chính sách mở cửa, nhưng quốc gia có một số đơn vị, còn chưa chuẩn bị tốt cho việc mở cửa, cho nên lúc này quan hệ rất quan trọng. Nhà họ Tiêu tự nhiên không thiếu mạng lưới quan hệ.
Dạo quanh nhà máy một vòng thì đã hơn bốn giờ chiều, Lương Hiểu Đào đề nghị hai người đi ăn bên ngoài, ăn xong lại đi xem phim. Bọn họ tới Kinh Đô xong, đều vẫn luôn bận rộn, thời gian cùng nhau đi ra ngoài ăn cơm xem phim đều ít.
Tần Sơn Hà tự nhiên đồng ý, gọi điện về nhà báo không về ăn cơm, hai người liền ra khỏi nhà máy. Ngồi xe buýt đi vào nội thành, đi ngang qua một đại sứ quán nào đó, bên ngoài xếp hàng rất nhiều người, Lương Hiểu Đào kỳ quái hỏi: "Đây là đang làm gì?"
Tần Sơn Hà nhìn nhìn nói: "Làm thủ tục di dân."
Lương Hiểu Đào kỳ quái: "Nước ngoài tốt như vậy sao?"
"Tốt hay không tốt do cá nhân lý giải, anh cảm thấy ở đâu cũng không bằng quốc gia mình tốt."
Lương Hiểu Đào cảm thấy cũng đúng, ra nước ngoài có khả năng kiếm tiền nhiều hơn một chút, nhưng xa rời quê hương, còn phải chịu người ta kỳ thị, làm sao bằng phấn đấu ở chính quốc gia mình.
Đang nói chuyện thì tới Khách sạn Nhân Dân, hai người xuống xe buýt, đi đến cửa tiệm cơm, nghênh diện đụng phải Tiêu Sách cùng một người phụ nữ dung mạo diễm lệ. Người phụ nữ này Lương Hiểu Đào trước kia đã gặp qua, hình như là người của đoàn văn công.
"Thật là khéo, đang muốn tìm cậu đây." Tiêu Sách nhìn về phía Lương Hiểu Đào: "Có để ý cùng nhau ăn không?"
Lương Hiểu Đào cười cười: "Cùng nhau đi."
Bốn người cùng nhau đi vào trong, Tiêu Sách đã đặt phòng trước, trực tiếp đi vào là được. Ngồi xuống xong, Tiêu Sách lại nói với Lương Hiểu Đào: "Đã sớm nói muốn mời hai người ăn cơm tạ lỗi, Sơn Hà vẫn luôn đi công tác nên không gặp được."
Anh ta rót cho mình một chén trà cầm trong tay lại nói: "Tôi lấy trà thay rượu, tạ lỗi với Hiểu Đào. Lần trước Tân Duệ tìm cô ăn cơm, tôi thật không biết cậu ta là vì chuyện đó."
Tần Sơn Hà nhìn về phía Lương Hiểu Đào, lời Tiêu Sách nói anh nghe không hiểu. Lương Hiểu Đào ở dưới bàn cầm tay anh, chuyện này cô quên nói với anh.
"Đều qua rồi, anh còn nhắc lại làm gì." Lương Hiểu Đào cười nói.
Tiêu Sách uống cạn chén trà trong tay: "Tôi sai, khẳng định muốn xin lỗi cô. Chuyện Tân Duệ làm đích xác thật không đạo nghĩa, từ đó về sau, tôi cùng cậu ta cũng không liên lạc mấy."
Lương Hiểu Đào đối với việc này không đưa ra đ.á.n.h giá, Tân Duệ là tự làm tự chịu.
Chỉ chốc lát sau đồ ăn được mang lên, Tiêu Sách cùng Tần Sơn Hà vừa ăn vừa nói chuyện của bọn họ, Lương Hiểu Đào cúi đầu ăn cơm. Tiêu Sách không giới thiệu người phụ nữ bên cạnh anh ta, Lương Hiểu Đào cũng coi như không nhìn thấy cô ta.
Cô đối với con người Tiêu Sách vẫn luôn không biết đ.á.n.h giá thế nào, nhân phẩm năng lực người này không cần bàn, chính là quá lăng nhăng. Kỳ thật cũng không thể nói anh ta lăng nhăng, phải nói anh ta ở phương diện nam nữ liền vô tâm. Người phụ nữ đi theo bên cạnh anh ta thay đổi hết người này đến người khác, anh ta chưa từng coi ai ra gì.
Giống như hiện tại, phàm là đối với người phụ nữ bên cạnh này có một chút coi trọng, anh ta đều nên giới thiệu một chút, nhưng anh ta một chữ cũng không nhắc tới.
Nửa đường Lương Hiểu Đào muốn đi vệ sinh, Tần Sơn Hà đi cùng cô, trong phòng chỉ còn lại Tiêu Sách cùng Quách Nini.
"Nghe nói Tần tổng có quan hệ nước ngoài, giúp em bắc cầu chút đi." Quách Nini có chút tức giận vì Tiêu Sách không giới thiệu cô ta, nhưng trên mặt lại không dám biểu hiện ra ngoài.
Tiêu Sách tựa lưng vào ghế ngồi uống trà, sắc mặt có chút lạnh: "Sao cô biết cậu ấy có quan hệ nước ngoài?"
"Nghe người ta nói, giúp bắc cầu chút đi." Cô ta thanh âm mang theo kiều mị, Tiêu Sách không kiên nhẫn, liền nói: "Tôi nhắc đến chuyện của cô thì có thể, nhưng cô muốn thông qua việc bắc cầu với cậu ấy để xuất ngoại, thì dẹp cái tâm tư đó đi. Đừng gây phiền toái cho tôi."
Quách Nini không dám nói tiếp nữa, cô ta biết chọc Tiêu Sách không vui, anh ta có thể làm cô ta sống không bằng c.h.ế.t.
Tần Sơn Hà đứng ở bên ngoài nhà vệ sinh chờ Lương Hiểu Đào, cô ra xong hai người cùng nhau đi về phòng: "Vừa rồi Tiêu Sách nói chuyện gì thế?"
Chuyện này một câu hai câu nói không rõ, Lương Hiểu Đào liền nói: "Về nhà nói tỉ mỉ với anh."
Hai người tay trong tay vào phòng, Tiêu Sách thấy thế cười, hai người này kết hôn thời gian lâu như vậy, còn dính nhau như thế.
Ngồi xuống xong, Tiêu Sách liền nói: "Đây là Quách Nini, đoàn văn công quân khu. Muốn ra nước ngoài, hỏi một chút Tần tổng có cách nào không."
Tần Sơn Hà rót cho Lương Hiểu Đào chén trà, nghi hoặc hỏi: "Xuất ngoại tôi có thể có cách gì?" Chuyện này không phải nên đi đại sứ quán xếp hàng sao?
"Phương thức xuất ngoại có rất nhiều, tỷ như gả cho một người nước ngoài, liền có thể di dân. Cậu không phải quen biết người bên kia sao?" Tiêu Sách nói.
Lương Hiểu Đào kinh ngạc, vì xuất ngoại liền có thể tùy tiện tìm một người gả cho? Nếu người kia là kẻ vũ phu, là con ma c.ờ b.ạ.c thì làm sao?
Lúc này liền nghe Tần Sơn Hà nói: "Tôi bất lực."
Quách Nini thấy Tần Sơn Hà cự tuyệt, sắc mặt có chút khó coi, nhưng không dám nói cái gì, liền tiếp tục làm người tàng hình.
Ăn cơm xong, Lương Hiểu Đào cùng Tần Sơn Hà đi rạp chiếu phim, ngồi xuống xong cô nhỏ giọng nói: "Đồng chí Tần Sơn Hà, bên ngoài viên đạn bọc đường quá nhiều, anh phải tăng cường đề phòng."
Cái cô Quách Nini kia vừa thấy chính là không an phận, vì xuất ngoại có thể tùy tiện lấy chồng, chẳng lẽ liền không thể vì xuất ngoại mà ngủ cùng người khác?
