Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng - Chương 359
Cập nhật lúc: 08/03/2026 17:13
Trong quá trình chờ đợi, tất cả mọi người trong quán cà phê đều nhìn cô và Tần Sơn Hà như nhìn tội phạm, Lương Hiểu Đào bỗng nhiên hoài nghi, chính mình có phải hay không đã sai rồi. Tần Sơn Hà ôm cô vào lòng, nhẹ giọng an ủi: "Đừng sợ, không có việc gì đâu."
Kỳ thật anh cũng có chút khẩn trương, chỉ sợ ông lão kia vạn nhất xảy ra chuyện, bọn họ liền có miệng cũng nói không rõ, rốt cuộc đây không phải trong nước.
Rất nhanh, đại sứ quán, cảnh sát cùng xe cứu thương cùng nhau chạy tới. Tần Sơn Hà đem sự tình trải qua đại khái nói với người của đại sứ quán một lần, người của đại sứ quán nghe xong cau mày nói: "Tôi sẽ trao đổi với cảnh sát bên kia. Nhưng, nếu ông lão xảy ra vấn đề gì, sự việc sẽ không dễ giải quyết."
"Ông ấy tuyệt đối sẽ không có vấn đề." Lương Hiểu Đào thực khẳng định nói, trải qua cô châm cứu, đã cầm m.á.u, trừ phi bác sĩ của bọn họ không chữa được trúng gió.
Ông lão đã được khiêng lên xe cứu thương, người của đại sứ quán trao đổi với cảnh sát, kết quả cuối cùng là, bọn họ cùng đi bệnh viện, để bác sĩ phán định xem Lương Hiểu Đào có phải đang cấp cứu hay không.
Lương Hiểu Đào cùng Tần Sơn Hà lên xe cảnh sát, Tần Sơn Hà vẫn luôn nắm tay cô, còn nhỏ giọng nói: "Không có việc gì, em đừng khẩn trương. Vạn nhất xuất hiện tình huống gì, người của đại sứ quán sẽ liên hệ trong nước."
Lương Hiểu Đào gật gật đầu, cô không nghĩ tới cứu một người lại cứu ra phiền toái lớn như vậy. Nhưng, thân là bác sĩ, nhìn thấy tình huống đó có thể không cứu sao?
Không thể!
Tới bệnh viện, bác sĩ thấy trên đầu ông lão cắm rất nhiều kim, giật nảy mình. Lương Hiểu Đào qua đi giải thích với bọn họ đây là châm cứu Trung y. Sau đó rút kim cho ông lão. Một đám người nước ngoài nhìn cô như nhìn quái nhân.
Bác sĩ bắt đầu tiến hành một loạt kiểm tra cho ông lão, hơn mười phút sau, một bác sĩ vẻ mặt ngạc nhiên đi đến trước mặt cô, xì xào nói chuyện. Người của đại sứ quán ở bên cạnh phiên dịch: "Cô làm thế nào vậy? Cư nhiên không cần mở hộp sọ liền cầm được m.á.u, quá thần kỳ."
Lương Hiểu Đào không có cách nào giảng giải lý luận Trung y với ông ta, nói chuyện ông ta cũng nghe không hiểu, liền cười cười nói: "Đây là mị lực của Trung y."
Vị người trẻ tuổi tóc vàng mắt xanh kia, lúc này cũng biết Lương Hiểu Đào đã cứu ông lão, đi tới vẻ mặt xin lỗi nói chuyện, phiên dịch lại ý tứ là: "Thật sự thực xin lỗi, tôi trước đó không biết cô là đang cấp cứu. Thực xin lỗi, nhưng, cái kim kia của cô cũng quá dọa người."
"Đó là một phương pháp trị liệu của Trung y." Lương Hiểu Đào nói đơn giản, cô hiện tại có chút tâm lực tiều tụy, không muốn nói chuyện với bất luận kẻ nào.
"Tôi tên là Jill, cô lưu lại phương thức liên lạc đi, tôi nhất định phải cảm tạ cô." Jill nhìn Lương Hiểu Đào nói, anh ta hiện tại cảm thấy cô gái Trung Quốc này vừa xinh đẹp lại vừa lợi hại.
Tần Sơn Hà thấy anh ta vẫn luôn nói chuyện với vợ mình, sắp chua c.h.ế.t rồi, đem vợ hộ ở sau người nói: "Không có việc gì thì chúng tôi đi trước."
Nói xong liền nắm tay vợ nhỏ đi ra ngoài, lúc này một bác sĩ từ phòng phẫu thuật chạy ra nói với Jill: "Ông nội ngài bị dị ứng với t.h.u.ố.c gây mê, hiện tại không thể tiến hành phẫu thuật."
"Vậy làm sao bây giờ?" Jill vội vàng hỏi, bác sĩ lắc đầu: "Tạm thời không có phương pháp giải quyết tốt."
"Cô có cách không?" Jill bỗng nhiên nhìn về phía Lương Hiểu Đào.
"Tôi..." Lương Hiểu Đào không biết nói thế nào, cô có cách, nhưng mọi việc đều có vạn nhất, vạn nhất xuất hiện vấn đề, nơi này là nước ngoài, làm không tốt chính là vấn đề quốc tế.
Cũng may người của đại sứ quán lúc này lại đây, gọi cô và Tần Sơn Hà sang một bên, hỏi: "Đồng chí Lương có phương án giải quyết không, nếu có, tôi sẽ trao đổi với người của Bộ Ngoại giao bên này, trước khi trị liệu ký tên hiệp nghị tương quan."
"Tôi có hai phương án trị liệu, một là, bọn họ làm phẫu thuật, tôi dùng châm cứu gây tê cho bệnh nhân. Một phương án nữa là, tôi tiếp nhận bệnh nhân này. Nhưng việc này cần điều trị một thời gian, ông ấy phải theo tôi về nước."
Người của đại sứ quán nghe xong liền đi thảo luận với Jill và bác sĩ, bác sĩ đối với việc châm cứu gây tê của Lương Hiểu Đào rất nghi ngờ.
"Làm thực nghiệm là được, tôi châm cứu gây tê cho ông, ông cảm nhận một chút liền biết châm cứu gây tê có tác dụng hay không."
Bác sĩ nghe xong, trầm mặc một hồi lâu mới nói: "Được rồi, cô thử trên người tôi một lần đi."
Mấy người vào một phòng bệnh, để bác sĩ nằm trên giường bệnh, cô lấy bao châm ra, thuần thục châm kim vào mấy huyệt vị trên người ông ta, một lát sau, cô dùng kim nhẹ nhàng châm vào mu bàn tay bác sĩ, hỏi: "Đau không?"
Bác sĩ lắc đầu: "Không đau."
Lương Hiểu Đào lại châm kim sâu hơn một chút: "Đau không?"
"Không đau."
"Tự ông xem đi." Lương Hiểu Đào cầm tay ông ta đưa đến trước mắt, bác sĩ nhìn cây kim cắm sâu vào trong cơ bắp, hoàn toàn tin tưởng châm cứu gây tê.
Tiếp theo bọn họ liền trao đổi phương án trị liệu với người nhà bệnh nhân, cuối cùng xác định để Lương Hiểu Đào châm cứu gây tê cho bệnh nhân. Người của đại sứ quán soạn ra một bản hiệp nghị, sau khi người nhà ký tên Lương Hiểu Đào vào phòng phẫu thuật.
Ca phẫu thuật rất thuận lợi, nửa giờ sau, Lương Hiểu Đào rút kim cho bệnh nhân, sau đó bệnh nhân được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật.
Lương Hiểu Đào mệt lả, trực tiếp cùng Tần Sơn Hà ngồi xe của đại sứ quán trở về khách sạn. Vào phòng, cô nằm lên giường không một lát liền ngủ mất.
Tần Sơn Hà để cô ngủ một lát, đến giờ cơm chiều, kéo cô dậy ăn chút gì đó đơn giản, liền lại để cô ngủ. Lương Hiểu Đào ngủ một giấc liền đến hừng đông.
Ngày hôm sau, hai người mới vừa rời giường, liền có người gõ cửa, Tần Sơn Hà mở cửa, liền thấy Jill tóc vàng mắt xanh đứng ở cửa, bên cạnh còn mang theo một phiên dịch người Hoa.
"Xin lỗi, sớm như vậy đã quấy rầy các bạn, nhưng tôi không kiềm chế được tâm tình của mình. Ông nội tôi đã tỉnh, ông ấy bảo tôi tới cảm tạ các bạn."
Lương Hiểu Đào không nghĩ tới muốn bọn họ cảm tạ, nhưng đối phương quá nhiệt tình, hai người đành phải đi theo Jill đến trang viên nhà bọn họ.
Jill cùng ông lão bị trúng gió ngày hôm qua đều xuất thân từ gia tộc Campbell, Campbell hẳn là quý tộc nước Pháp, từ trang viên bọn họ ở liền có thể nhìn ra được.
