Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng - Chương 454
Cập nhật lúc: 09/03/2026 00:09
Lương Hiểu Đào biết Owen muốn dùng Lương Quảng Thân để nâng cao điều kiện của ông ta, nhưng Lương Hiểu Đào không muốn chơi với ông ta. Hợp tác thì phải có thành ý, chơi loại thủ đoạn này, cô có chút khinh thường.
Mic biết mình khả năng đã gây rắc rối, vội vàng cáo từ về nhà khách, sau đó gọi điện thoại cho Owen. Owen nghe xong ý của Lương Hiểu Đào, cảm thấy mình khả năng đã biến khéo thành vụng.
Nhưng ông ta cũng không sốt ruột, giống như Lương Quảng Thân nói, Trung y lại không chỉ có một mình Lương Hiểu Đào biết, Trung Quốc nhiều Trung y như vậy, bọn họ mời một ít qua là được.
Lương Hiểu Đào tan tầm về đến nhà, liền nói với Lương Nguyên Đường chuyện giữa Owen và Lương Quảng Thân, sắc mặt Lương Nguyên Đường thật không đẹp.
Tuy rằng bọn họ còn chưa hợp tác với bệnh viện AC, nhưng Lương Quảng Thân từ chỗ Hiểu Đào biết được tin tức bệnh viện AC muốn tìm Trung y hợp tác, sau đó hắn nẫng tay trên từ giữa thì rất không nói đạo nghĩa.
Lương Quảng Thân nẫng tay trên hợp tác với bệnh viện AC, Lương Nguyên Đường mất đi sự nhiệt tình vốn có đối với gia đình Lương Kỷ Đường. Vốn dĩ, Lương gia ít người, họ hàng gần nếu đồng lòng, cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau. Hiện tại xem ra vẫn là thôi đi.
"Cháu không định hợp tác với bệnh viện AC nữa, không nói đến chữ tín, cho dù hợp tác rồi sau này cũng sẽ có rất nhiều chuyện phiền toái." Lương Hiểu Đào nói.
Lương Nguyên Đường gật đầu: "Làm việc thì phải làm đâu chắc đấy, không thể tham công liều lĩnh."
"Vâng ạ."
Hai ông cháu nói chuyện một lát Lương Hiểu Đào liền lên lầu, Tần Sơn Hà đang chơi cùng Bình Bình và An An. Hai nhóc tì này đặc biệt dễ trông, bình thường không hay khóc, ai bế cũng được.
"Nói xong rồi?" Tần Sơn Hà hỏi.
"Nói xong rồi."
Lương Hiểu Đào đi qua cởi giày lên giường, hai nhóc tì hiện tại đã biết ngồi, đang ngồi trên giường chơi đồ chơi. Lương Hiểu Đào lấy đồ chơi trong tay Thường Thường, nhóc tì nhìn cô một cái, không khóc cũng không nháo, vươn tay cầm một cái đồ chơi khác chơi.
Lương Hiểu Đào nhướng mày, lại đi cướp đồ chơi trong tay An An, nhóc tì nắm c.h.ặ.t không buông tay, Lương Hiểu Đào nhẹ nhàng bẻ ngón tay bé, bé oa một tiếng liền khóc lên.
Lương Hiểu Đào vội vàng qua ôm bé, nhưng bé tính tình rất lớn, không cho cô ôm. Tần Sơn Hà nhìn cô một cái, bế An An lên nhẹ giọng dỗ dành.
"Tính cách con người có đôi khi thật là trời sinh," Lương Hiểu Đào nói: "Anh xem hai đứa nó, tính cách hoàn toàn không giống nhau."
Cô nói một tay đỡ Thường Thường, một tay kéo tay nhỏ của An An. An An tuy rằng tính tình lớn, nhưng rất dễ dỗ, đã không khóc nữa, bị cô kéo tay nhỏ còn nở nụ cười.
Tần Sơn Hà lại đặt An An xuống giường, để bé chơi cùng Thường Thường: "Tính cách con người có một phần là trời sinh, có một phần là hình thành do hậu thiên."
"Em quyết định không hợp tác với AC nữa." Lương Hiểu Đào nói.
"Không hợp tác cũng tốt," Tần Sơn Hà đưa cho Thường Thường một cái đồ chơi, nói: "Anh không biết Owen thế nào, nhưng cái tên Mic kia là A Đẩu không đỡ nổi. Có một cậu ấm như vậy ở đó, hợp tác phỏng chừng cũng sẽ không quá thuận lợi."
Lương Hiểu Đào ừ một tiếng: "Nghe nói có người muốn hợp tác với Mic đi Mỹ mở nhà hàng món Trung?"
Tần Sơn Hà hừ một tiếng: "Con trai nhà Lữ trưởng Trương ở đại viện, cũng là một cậu ấm."
Lương Hiểu Đào nhún vai, nhị đại tam đại có năng lực ở Kinh Đô rất nhiều, không học vấn không nghề nghiệp cũng không ít.
Lương Hiểu Đào giơ tay nhìn đồng hồ, 8 giờ, hai nhóc tì nên ngủ rồi. Hai vợ chồng một người ôm một đứa đưa về phòng bọn trẻ.
Ngày hôm sau Lương Hiểu Đào đi làm bình thường, buổi sáng sắp tan tầm thì Kỷ Duyệt Nghi tới. Lương Hiểu Đào thu dọn bàn làm việc nói: "Cậu không đi chơi với tên Mic kia à?"
"Ngày nào cũng chơi cũng chẳng có ý nghĩa gì." Kỷ Duyệt Nghi ngồi xuống trước mặt cô: "Hơn nữa hắn cũng sắp đi rồi."
"Nhiều người muốn ra nước ngoài như vậy, cậu không muốn à?" Lương Hiểu Đào hỏi.
Kỷ Duyệt Nghi nhún vai: "Tớ ở trong nước thoải mái như vậy, cả Kinh Đô người có thể làm tớ nhường nhịn không có mấy ai, làm gì phải ra nước ngoài?"
Cô ta luôn luôn sống rất minh bạch.
"Hôm nay cậu tới có việc gì?" Lương Hiểu Đào lại hỏi.
Kỷ Duyệt Nghi có chút ngượng ngùng: "Cái đó... Cậu có một người cậu nhỏ đúng không?"
Lương Hiểu Đào đề phòng nhìn cô ta: "Làm gì? Cậu muốn đ.á.n.h chủ ý lên cậu nhỏ tớ?"
Mai Bác Ngạn so với Kỷ Duyệt Nghi, không cần quá đơn thuần.
"Sao lại gọi là tớ đ.á.n.h chủ ý lên anh ấy?" Kỷ Duyệt Nghi không chịu: "Tớ không tốt sao? Diện mạo, gia thế điểm nào kém?"
Lương Hiểu Đào: "Xem ra cậu là thật sự muốn đ.á.n.h chủ ý lên cậu ấy."
Kỷ Duyệt Nghi bất đắc dĩ: "Được rồi, tớ chính là để ý anh ấy, cậu làm mai mối đi."
"Cậu gặp cậu ấy thế nào?" Mai Bác Ngạn phần lớn thời gian đều ở Ninh Châu, khoảng thời gian này khả năng thường xuyên chạy ra nước ngoài, thời gian ở Kinh Đô rất ít.
Bị cô hỏi như vậy, mắt Kỷ Duyệt Nghi bỗng nhiên sáng lên: "Cậu tin vào tình yêu sét đ.á.n.h không?"
Lương Hiểu Đào: "..."
Kỷ Duyệt Nghi đặc biệt muốn tìm người giãi bày, cũng không để bụng biểu tình của Lương Hiểu Đào, cô ta lại nói: "Hôm đó ở sân bay, tớ không cẩn thận đụng phải anh ấy. Vừa ngẩng đầu, tớ cả người đều ngây ngẩn, quá đẹp trai."
Lương Hiểu Đào: "..."
Mai Bác Ngạn xác thật trông không tệ, nhưng không đến nỗi khiến người ta kinh ngạc đến ngây người chứ.
"Nói chuyện cũng dễ nghe, còn đặc biệt có lễ phép." Kỷ Duyệt Nghi vẻ mặt mê trai.
"Cậu hẳn là lớn hơn cậu ấy." Lương Hiểu Đào nói.
Kỷ Duyệt Nghi hừ một tiếng: "Thế thì có sao? Gái hơn ba, trai ôm gạch vàng."
"Ừ, cậu vui là được." Lương Hiểu Đào xách túi chuẩn bị đi ra ngoài, Kỷ Duyệt Nghi đi theo cô: "Giúp tớ làm mai mối đi, về sau tớ trở thành mợ nhỏ của cậu, tuyệt đối sủng cậu."
Lương Hiểu Đào dở khóc dở cười, nhưng vẫn nói những lời nên nói: "Nhà dì mỗ tớ trước kia vẫn luôn ở nước ngoài, nhà máy trong nước mới bắt đầu không bao lâu, khả năng cũng không giàu có như người ngoài nhìn vào đâu."
Cho nên đại tiểu thư, cậu muốn cả đời ăn chơi đàng điếm, hiện tại Mai gia không nhất định có thể cung cấp cho cậu.
"Cái này không quan trọng," Kỷ Duyệt Nghi vẻ mặt không sao cả: "Tớ bảo ba mẹ tớ điều tra Mai gia và anh ấy rồi, ba tớ nói người Mai gia đều là người làm việc đến nơi đến chốn. Chúng tớ kết hôn xong, có nhà tớ giúp đỡ, Mai gia khẳng định có thể phất lên."
