Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng - Chương 59

Cập nhật lúc: 07/03/2026 17:06

Bước chân Diêu Thanh Chi khựng lại, nhưng cũng chỉ khựng lại một chút, sau đó lại tiếp tục sải bước đi về phía trước. Tần Nhị Hỉ biết có đuổi theo cũng vô dụng, đành ôm Mao Trứng đang khóc đến tắt thở về nhà.

Giang Đào chứng kiến cảnh này, tay không tự chủ được nắm lấy ngón cái của Tần Sơn Hà, nhìn anh nói: “Nếu tôi thi đậu đại học, sẽ không giống cô ta.”

Giang Đào thực sự không thể hiểu nổi Diêu Thanh Chi, vào đại học và tiếp tục sống cùng chồng con có gì xung đột sao? Tại sao nhất định phải bỏ chồng bỏ con?

Tần Sơn Hà thấy vợ nhỏ của mình lại lần nữa đảm bảo, anh cười, bàn tay to bao trọn lấy bàn tay nhỏ của cô, anh nói: “Anh tin em.”

Tay bị anh nắm c.h.ặ.t, mặt Giang Đào lại đỏ lên, cô dùng sức rút tay mình ra: “Trong nhà không phải còn có việc sao? Anh mau về đi thôi.”

Tần Sơn Hà nắm tay lại, xúc cảm tinh tế mềm mại vừa rồi còn lưu lại trong lòng bàn tay khiến anh có chút xao xuyến. Bàn tay to lại vỗ vỗ đầu cô: “Hai ngày nữa anh lại đến.”

“Được.” Giang Đào nén sự ngượng ngùng trong lòng, thoải mái cười với anh, nụ cười này làm Tần Sơn Hà lóa mắt đến mức chân không bước nổi. May mà anh có khả năng tự chủ mạnh mẽ, điều khiển đôi chân bước đi.

Trên đường anh lại gặp Diêu Thanh Chi, hai người tuy đã gặp mặt nhưng không tính là quen biết, tự nhiên cũng không cần chào hỏi.

Giang Đào không thể hiểu vì sao Diêu Thanh Chi thi đậu đại học liền bỏ chồng bỏ con, nhưng anh thì hiểu. Đơn giản là cảm thấy Tần Nhị Hỉ không xứng với cô ta, về thành phố rồi sẽ cảm thấy Tần Nhị Hỉ làm mất mặt.

Mẹ anh không chỉ một lần lấy chuyện Tần Nhị Hỉ và Diêu Thanh Chi ra để khuyên anh đừng ủng hộ Giang Đào thi đại học. Nói thật anh cũng không tin tưởng trăm phần trăm rằng Giang Đào thi đậu đại học sẽ không thay lòng đổi dạ.

Rốt cuộc con người đều sẽ thay đổi, huống chi anh và Giang Đào gần như không quen thân, một chút cơ sở tình cảm cũng không có. Nhưng anh cũng không sợ hãi, anh luôn luôn phóng khoáng, nếu Giang Đào đến lúc đó thay lòng đổi dạ, nhất quyết muốn ly hôn, anh sẽ không mặt dày mày dạn níu kéo.

Đương nhiên từ mấy ngày nay chung đụng, vợ nhỏ của anh không phải loại người như vậy.

Mùng hai Tết con gái về nhà mẹ đẻ, Giang Đào tuy không về nhà họ Tần, nhưng Tần Sơn Hà lại xách quà đến. Dù thế nào thì nhà họ Giang cũng là nhà mẹ đẻ của Giang Đào, hai người xách quà đến nhà họ Giang.

Giang Đại Hải nhìn thấy bọn họ thì rất vui, đêm qua ông ta đã bắt đầu lo lắng Giang Đào không về lại mặt, dù sao trước đó bọn họ đã náo loạn đến mức kia. Không ngờ sáng sớm hôm nay Giang Đào đã đến rồi.

“Đến là được rồi, còn mang quà cáp làm gì.” Giang Đại Hải cười mời Tần Sơn Hà và Giang Đào vào nhà, ở giữa còn cẩn thận liếc nhìn Giang Đào vài cái.

Trải qua nhiều chuyện như vậy, ông ta cảm thấy trước kia quả thực đã bạc đãi đứa con gái này.

Giang Đào coi như không thấy sự cẩn thận của ông ta, đang định nói vài câu rồi đi thì Giang Đại Hải bảo Ngô Mai Hoa đi nấu cơm. Giang Đào nhìn thấy thịt và bột mì trắng trong bếp, liền thay đổi chủ ý.

Cô mang quà đến làm khách, dựa vào đâu mà không ở lại ăn cơm? Cô không chỉ muốn ăn, mà còn muốn ăn ngon. Cho nên, cô xắn tay áo vào bếp, nhanh nhẹn bắt đầu nấu cơm.

Cô cầm thịt rửa sạch thái hạt lựu, chuẩn bị làm thịt kho tàu. Sau đó lại thái chút thịt lát, chuẩn bị làm thịt xào. Còn thái chút thịt sợi, chuẩn bị làm canh bí đao thịt sợi.

Ngô Mai Hoa nhìn thịt vơi đi một ít, xót ruột vô cùng, cười cứng ngắc nói: “Được rồi, nhiều quá ăn không hết.”

Giang Đào tiếp tục thái thịt không thèm nhìn bà ta: “Giang Bằng và bố tôi thường nói tôi nấu cơm ngon, tôi cũng không thường xuyên qua đây, qua một chuyến phải nấu cho họ một bữa ngon.”

Ngô Mai Hoa không còn lời nào để nói, tiếng xấu bà ta khắt khe với con chồng đã truyền ra ngoài, nếu hôm nay Giang Đào đi ra ngoài nói một câu về nhà mẹ đẻ không được ăn no, người khác còn không biết sẽ nói thế nào nữa.

Giang Đào cũng không cần Ngô Mai Hoa giúp, tay chân lanh lẹ làm bốn món mặn một món canh, còn dùng bột mì trắng gói sủi cảo.

Thức ăn lên bàn, cô nhỏ giọng nói với Tần Sơn Hà: “Không cần khách sáo, cứ ăn thoải mái.” Dù sao không ăn thì phí.

Tần Sơn Hà biết cô đang giận dỗi, nhéo nhéo tay cô nói: “Được.”

Mấy ngày nay trở về, những chuyện xảy ra trước kia giữa Giang Đào và nhà mẹ đẻ anh đều đã biết, tự nhiên không có ấn tượng tốt với Giang Đại Hải và Ngô Mai Hoa.

Tay Giang Đào bị anh nhéo một cái, mặt lại hơi đỏ, liền dùng mắt trừng anh, người này sao động một chút là giở trò lưu manh thế?

Ánh mắt của cô chẳng có chút lực sát thương nào, Tần Sơn Hà còn được đà lấn tới xoa đầu cô, chọc Giang Đào càng thêm xấu hổ.

Bữa cơm này mọi người ăn đều rất hài lòng, trừ Ngô Mai Hoa. Chờ Giang Đào và Tần Sơn Hà đi rồi, bà ta oán trách với Giang Đại Hải: “Tần Sơn Hà từ quân đội về lâu như vậy, hôm nay mới qua thăm chúng ta, đây là chê bai đám họ hàng nghèo chúng ta rồi!”

Từ khi biết Tần Sơn Hà chuyển ngành đến xưởng dệt huyện làm trưởng khoa, trong lòng Ngô Mai Hoa vẫn luôn không thoải mái. Dựa vào đâu mà Giang Đào có thể gả tốt như vậy, còn con gái ruột của bà ta là Giang Xuân Linh hao tổn tâm cơ lại gả vào một nhà như thế.

Sáng sớm hôm nay, bà ta cũng hy vọng Giang Xuân Linh và Tần Kiến Minh có thể đến thăm người thân, nhưng cơm trưa đều qua rồi cũng chưa thấy bóng dáng đâu. Chắc chắn là vợ chồng trưởng thôn không cho bọn họ đến.

Từ sau khi Ngô Mai Hoa bị đấu tố, Giang Đại Hải không còn khúm núm trước bà ta nữa. Hiện tại lại nghe Ngô Mai Hoa oán trách, Giang Đại Hải mất kiên nhẫn nói: “Bà trước kia lấy mẹ thằng Sơn Hà ra làm s.ú.n.g sai đâu đ.á.n.h đó, người ta không hận bà đã là tốt lắm rồi, còn muốn thế nào?”

Ngô Mai Hoa bị lời này làm nghẹn họng tức n.g.ự.c, trong mắt bà ta lại ngấn lệ: “Tôi là vì ai hả? Tôi còn không phải vì cái nhà này, vì Giang Bằng sao. Tần Sơn Hà làm trưởng khoa ở xưởng dệt, chúng ta qua lại nhiều, sau này Giang Bằng tìm việc cũng có chỗ dựa.”

Giang Đại Hải hừ một tiếng: “Con gái tốt của bà chẳng phải nói sau này sẽ đón bà và Giang Bằng lên thành phố ở sao, bà trông cậy vào nó là được, đừng nghĩ đến Giang Đào, trước kia bà đối xử với nó thế nào, trong lòng bà tự rõ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.